Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 206
Phần 206: Ai Dời Thi Thể?

Lục Viễn Chí suy nghĩ một trận, đột nhiên vỗ một cái vào cái bụng nung núc mỡ của mình:

– Hiểu rồi, nhất định là nàng làm ngược lại với lẽ thường, cố ý bày ra dáng vẻ hận trượng phu không chết sớm, lộ ra tính cách thẳng thắn, như vậy chúng ta sẽ không nghi ngờ nàng.

Tần Lâm hơi sặc một cái, cảm thấy buồn cười.

Hành vi phạm tội học có phân tích tương đối chính xác đối với đủ loại hành động phạm tội. Thường là một hành động che giấu tội sẽ gia tăng xác suất bại lộ tội ác từ một góc độ khác, vả lại đủ loại hành động của tội phạm thường là phù hợp với tính cách, trí tuệ và nhận thức.

Tỷ dụ như tội phạm giết người phân thây hy vọng dùng phương thức cắt nát thi thể để trốn tránh điều tra, kết quả ngược lại bởi vì vết dao cắt trên thi thể có ngay ngắn tề chỉnh hay không, đã làm bộc lộ ra y có được kiến thức về giải phẫu học tương ứng, kỹ xảo dùng đao hay không. Nếu là vết đao đặc biệt đều đặn, cảnh sát sẽ có thể căn cứ vào đó đoán được nghề nghiệp tội phạm thuộc về lĩnh vực nhạy cảm như đầu bếp, đồ tể hoặc là bác sĩ ngoại khoa.

Nếu như tội phạm đeo bao tay không để lại vân tay, lại dùng biện pháp xả nước rửa sạch dấu chân, các sự vật hiện trường đều sạch sẽ đâu vào đấy. Làm như vậy bề ngoài quả thật là đã hủy diệt rất nhiều dấu vết, nhưng cũng làm bộc lộ ra y có được kiến thức phản trinh sát nhất định, vả lại tố chất tâm lý rất tốt, rất có thể là đã phạm tội nhiều lần, hoặc là tội phạm rất thông minh, có trình độ học vấn cao.

Mà Mao thị thì sao, khoan đề cập tới biểu hiện của bản thân nàng, chỉ là lời của hai huynh đệ cùng quan bà đã phản ảnh ra tính tình thô kệch, ỷ mạnh không nói lý của nàng. Loại người như vậy làm sao có thể nghĩ ra phương thức “đưa mình vào chỗ chết để cầu sống”, cố ý làm ra vẻ hiềm nghi để làm sai lệch phương hướng điều tra được?

Không giống.

Tần Lâm không để ý tới Mao thị, đi xem cỗ thi thể kia trước.

Ma Sư Gia gần năm mươi tuổi, vóc người đen gầy, để hai hàng ria mép, toàn thân nằm cứng đờ trên mặt đất, cổ cũng vươn thẳng ra, hiển nhiên đã xuất hiện thi cương.

Thi cương? Tần Lâm sờ sờ cằm, như có điều suy nghĩ.

– Sao hả, có cái gì không đúng sao?

Lục mập tiến lại gần, chỉ thi thể nói:

– Không phải là Tần ca đã nói, thi cương xuất hiện sau khi chết nửa canh giờ đến một canh giờ rưỡi, bây giờ cách phát hiện thi thể đã có một canh giờ…

Đột nhiên Tần Lâm tức giận phi thường rống to:

– Con bà tên nào động tới thi thể, con bà nó!

Hoàng Gia Thiện đứng ở bên cạnh bị giật mình, không ngờ rằng Tần trưởng quan vốn rất trọng đạo lý hiện tại đột nhiên nổi trận lôi đình, không thể làm gì khác hơn là phụng bồi cẩn thận nói:

– Hạ quan nghiêm lệnh bọn họ không được động tới thi thể, chẳng lẽ là người nào dám to gan trái lệnh?

Tần Lâm nổi giận lên, sắc mặt trầm xuống như sắt, trong lúc nhất thời không khí đọng lại mấy phần. Tuy rằng hắn còn trẻ, thế nhưng đã là chính bài Chỉ Huy Thiêm Sự Cẩm Y Vệ đại chưởng Nam Nha, người nào dám khinh thị?

Mấy tên nha dịch phụ trách bảo vệ hiện trường bị tìm tới, ai nấy ngơ ngác nhìn nhau, thấy thái độ Tần Lâm cực kỳ bất mãn, bị dọa sợ đến ngay cả lời cũng nói không rõ lắm:

– Bẩm, bẩm báo trưởng quan, bọn ta một, một mực thủ ở chỗ này, cũng không dám động tới thi thể, chúng tiểu nhân có gan lớn tày trời cũng không dám cãi lệnh…

Tần Lâm nghiêm mặt hổ, dọa bọn nha dịch sợ đến sợ hết hồn hết vía, không ai dám lên tiếng.

Hoàng Gia Thiện không nhịn được chắp tay một cái, nói:

– Chẳng biết tại sao Tần trưởng quan nổi giận? Thi thể này ngay từ đầu đúng là dáng vẻ như vậy, bản quan tới đây chính mắt nghiệm xem qua, trừ xem vết thương trên đỉnh đầu, còn lại không động tới chỗ nào khác.

Lần này đến phiên Tần Lâm giật mình, mở to hai mắt hỏi:

– Hoàng Huyện Lệnh nói là, lúc ngươi tới nghiệm thi, thi thể đã nằm như vậy sao?

Hoàng Gia Thiện vô cùng khẳng định gật đầu một cái.

Trên mặt Tần Lâm toát ra nụ cười cổ quái cực kỳ, trong nháy mắt sắc mặt thay đổi mấy lần, sờ sờ cằm, chợt mặt giãn ra cười nói:

– Thì ra là như vậy, mới vừa rồi bản quan thất thố, trách lầm các vị nha dịch lão huynh rồi.

Phù… Bọn nha dịch thở phào một hơi dài, mới vừa rồi bọn họ bị dọa cho sợ hãi, cho là sau khoảnh khắc sẽ bị bắt vào trong thiên lao Cẩm Y Vệ.

– Tần ca, vậy mới vừa rồi tại sao huynh…

Tên mập gãi đầu một cái:

– Tại sao nói có người động tới thi thể?

Tần Lâm nở nụ cười:

– A, mới vừa rồi là ta nghĩ sai rồi, ta hận nhất có người làm xáo trộn hiện trường thi thể, bất quá lần này không phải là động sau khi phát hiện ra vụ án, cho nên trách lầm nha dịch canh giữ.

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều trợn to hai mắt, bởi vì bọn họ đều hiểu được ý trong lời nói vừa rồi của Tần Lâm: Sau khi thi thể tử vong, trước khi bị phát hiện, đã bị ai đó di chuyển.

– Đúng vậy, nơi này không phải là hiện trường đầu tiên…

Tần Lâm chém đinh chặt sắt đưa ra phán đoán.

Hoàng Gia Thiện cả kinh lui một bước:

– Chuyện… Chuyện này sao có thể? Làm sao thấy được?

Tần Lâm chỉ vào cổ thi thể:

– Các ngươi không cảm thấy vị trí này rất có vẻ kỳ quái sao?

Đầu thi thể hơi ngẩng lên một chút, cổ hơi ngửa ra sau, cứng đờ, quả thật tư thế có chút kỳ quái, bất quá người đã chết không phải đều cứng đờ như vậy sao?

Hoàng Gia Thiện kinh ngạc nhìn Tần Lâm một chút, thử thăm dò:

– Người ta sau khi chết thi thể nhất định cứng lại, ý Tần trưởng quan là?

Mấy nha dịch lau mồ hôi trán, trong lòng âm thầm thóa mạ:

“Không biết bản lĩnh vị Tần trưởng quan này thế nào, chẳng lẽ ngay cả thi cương cũng không biết hay sao? Gặp phải ôn quan kém cỏi như vậy, coi như chúng ta xui xẻo rồi.”

Bọn họ không biết chẳng những Tần Lâm biết được thi cương, còn biết tường tận về chi tiết nguyên lý, quá trình phát triển càng tường tận hơn bất cứ kẻ nào ở thời này.

Hắn chỉ chỉ vào cổ thi thể, cười híp mắt nói:

– Người ta sau khi chết đúng là sẽ cứng lại, nhưng tư thế cứng là hoàn toàn nhất trí với tư thế sau khi chết, sẽ bị cố định, nói cách khác, cũng sẽ không bởi vì thi cương mà ngẩng cổ lên như vậy.

Người sau khi chết, bắp thịt sẽ trong nháy mắt trở nên lỏng lẻo vô lực, ngay cả cơ vòng ở bàng quan cũng sẽ buông lỏng, cho nên không kềm được đại tiểu tiện. Cho nên nếu như Ma Sư Gia thật sự chết trong con hẻm này, đầu của y không nên ngẩng lên như vậy, cổ cũng không phải là ngửa ra sau cứng đờ, mà phải cúi gục xuống, tiếp cận mặt đất với tư thế bình thường.

Cho nên, chỉ từ một điểm tư thế thi thể khác thường cũng biết đã từng bị người di chuyển qua sau khi tử vong, trước khi bị người khác phát hiện. Nói cách khác rất có khả năng con hẻm này không phải là hiện trường đầu tiên.

Tần Lâm phân tích hợp lý đâu vào đấy, liên quan tới vấn đề thi cương càng là nhất ngôn cửu đỉnh. Chưởng Cẩm Y Vệ Nam Trấn Phủ Ty nói, ai dám không tin?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240