Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 235
Phần 235: Tập Kích Bất Ngờ

Từ Văn Trường cũng từng nghe qua đại danh Tằng Tỉnh Ngô, nghe vậy vuốt chòm râu dê mỉm cười:

– Tằng Thị Lang nhậm chức Tuần Phủ Tứ Xuyên, đốc suất Đại tướng Lưu Hiển, dẫn dắt mười bốn vạn đại quân tiêu diệt địch, phá hơn sáu mươi trại, chém bốn ngàn sáu trăm tên, mở mang bờ cõi hơn bốn trăm dặm, được chín mươi ba cái trống đồng Gia Cát, nhất cử san bằng phản loạn Đại Minh trăm năm thủ phủ Tây Nam, chiến công vang dậy. Lão đầu tử năm đó nghe tin thắng trận, đang bệnh cũng lập tức uống cạn một chén rượu lớn.

Chiến công này chính là chuyện đắc ý nhất trong đời Tằng Tỉnh Ngô, nghe Từ Văn Trường nhắc đến, y vô cùng cao hứng, lại chỉ Tần Lâm một cái:

– Từ lão tiên sinh làm thơ, “Ngọc trên đầu bút không nơi bán, ném đùa vào chốn bụi mây chơi”. Hôm nay lại khác, tưởng Tần tướng quân chính là người mà ngài đợi để bán ngọc.

Tần Lâm nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp mặt Từ Văn Trường, tuy rằng buồn cười trong bụng nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ trịnh trọng nghiêm trang:

– Không dối gạt Tằng Thị Lang, Từ tiên sinh cùng hạ quan vừa gặp đã thân, cho nên kết thành huynh đệ vong niên. Lão trời sinh tính không câu chấp không kiềm chế được, cho nên lần này mới giả trang thành tùy tùng, đi theo hạ quan đến chỗ này kiến thức phong cảnh biên ải một phen.

Đúng vậy, quả thật vừa gặp đã thân. Người khác cũng không nói, Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực cấu véo lẫn nhau cố gắng nhịn cười. Nhớ lúc trước lão điên nói hươu nói vượn ở quán trà, bị Giáp Ất Bính Đinh đánh cho một trận, suýt chút nữa bị Tần trưởng quan giam vào trong ngục.

Từ Văn Trường cười xấu hổ, nhìn Tần Lâm cả hai hiểu ngầm với nhau.

Triệu Sư Thần ở bên cạnh hết sức buồn bực trong lòng, vốn tưởng rằng vạch trần lai lịch thân phận Từ Văn Trường sẽ làm cho Tần Lâm lúng túng một trận. Không ngờ rằng thái độ của Tằng Tỉnh Ngô đối với Từ lão điên lại đặc biệt cung kính như vậy, khiến cho y cảm thấy không thú vị gì.

Còn đang suy nghĩ làm thế nào chỉ điểm cho Tằng Tỉnh Ngô, cho y biết rằng Tần Lâm, Từ Văn Trường ý tới bất thiện, kết quả Trương Tiểu Dương bất ngờ xuất hiện.

Vị trung sứ trong cung ra ngoài này từ bên cạnh kéo kéo y phục Tần Lâm, thấp giọng hỏi:

– Lão đầu tử này chính là Từ Văn Trường chuyên trêu chọc người khác, kể chuyện cười sao?

Từ Văn Trường tài học năm xe, văn võ song toàn, đồng thời lại có tính hài hước, có không ít câu chuyện cười lưu truyền rộng rãi trong dân gian. Trương Tiểu Dương chẳng qua là tiểu thái giám, dĩ nhiên không biết lão tham dự quốc gia đại sự như chế định chiến lược chống Oa, hiệp trợ Ngô Đoái thi hành phong cống Yêm Đáp Hãn… chỉ nhớ kỹ những câu chuyện hài kia.

Tần Lâm gật đầu nói:

– Đúng vậy, lão rất thích trêu cợt người khác.

Nếu không biết trêu cợt người, làm sao ép Tất Mậu Khang lên Lương Sơn? Hắc hắc hắc…

– Ôi chao, thì ra là Từ Văn Trường Từ lão nhân gia đại danh đỉnh đỉnh…

Trương Tiểu Dương còn tỏ ra kích động hơn cả Tằng Tỉnh Ngô, y là tiểu thái giám trong Hoàng cung đi ra, cũng không hiểu chuyện đời lắm, thân là Khâm Sai trung sứ lại tiến lên dập đầu trước Từ Văn Trường, vui vẻ ra mặt nói:

– Ta ở trong cung vẫn thường nghe người ta kể chuyện về lão nhân gia ngài, cho dù là trước mặt Thái hậu, Công chúa cũng thường kể giải buồn, chỉ cho rằng lão là một cổ nhân, không nghĩ tới hôm nay còn sống trên đời, thật sự làm cho ta phải giật mình kinh hãi.

Từ Văn Trường cũng không khách sáo, sờ đầu Trương Tiểu Dương một cái, cười híp mắt nói:

– Đúng vậy, lão đầu tử còn sống trên đời, có vài người ngược lại hận lão đầu tử sao không chết sớm.

Dứt lời, ánh mắt bén nhọn như đao của Từ lão đầu tử nhìn lướt qua Triệu Sư Thần, Lưu Lương Phụ.

– Trời ơi, ai nói ngài đã chết, lão nhân gia ngài ắt sẽ sống lâu trăm tuổi.

Trương Tiểu Dương vui mừng lôi kéo Từ Văn Trường:

– Lão tiên sinh, mấy chuyện ngài lừa gạt Vương Thế Trinh ăn dưa, gánh phân qua cầu cho người ta, lừa gạt Yêm Đáp Hãn… rốt cục có thật như vậy không, kể cho ta nghe một lần được chăng? Trở về cung, ta cũng tiện kể lại cho người khác nghe, nếu như bọn họ biết ta đã gặp Từ Văn Trường còn sống sờ sờ, e rằng sẽ hâm mộ tới nỗi lọt tròng.

Thì ra trong Hoàng cung thâm cung tịch mịch, thái giám, cung nữ thậm chí hậu phi rảnh rỗi không có việc gì làm, thích kể chuyện giết thời gian.

Từ Văn Trường danh tiếng lại lớn, chuyện cười lại nhiều, kể đi kể lại tới nỗi ngay cả chuyện cười của người khác cũng mang gán cho lão. Giống như thái giám Trương Tiểu Dương bất học vô thuật này còn tưởng rằng Từ Văn Trường là một cổ nhân Tống triều Đường triều, sùng bái lão sát đất, không nghĩ tới bây giờ lão vẫn sống sờ sờ đứng ở trước mắt, niềm vui này quả thật không phải tầm thường.

Tằng Tỉnh Ngô cười chắp tay một cái với Từ Văn Trường bị Trương Tiểu Dương quấn lấy không tha, ý nói hay là ngài thỏa mãn vị tiểu công công này trước, chúng ta sau rồi hãy nói.

Tần Lâm cũng gật đầu một cái:

– Từ tiên sinh, ngài kể chuyện cho Trương công công nghe trước đi, xem ra trong bụng ngài có rất nhiều chuyện hấp dẫn lý thú khiến cho y không chịu buông tay. Dù sao sổ sách Tổng Đốc phủ phải đến chiều mới có thể thanh lý ra.

Dương Triệu mới vừa thủy chung mỉm cười không nói một lời, bị Tần Lâm lại nhắc tới chuyện sổ sách tập kích bất ngờ, nhưng vẫn tỏ ra ung dung nhàn nhã:

– Buổi chiều Triệu lão phu tử sẽ đích thân đưa sổ sách qua, xin Tần tướng quân cứ yên tâm.

Xong chuyện kiểm tra sổ sách và phái người đi thông báo Thích Kế Quang luyện binh Kế Trấn tới đây kiểm tra đạn hặc, lúc này Tần Lâm mới cáo từ rời đi. Hắn và Tằng Tỉnh Ngô cười cười nói nói, Trương Tiểu Dương một khắc không ngừng quấn lấy Từ Văn Trường, đòi lão kể chuyện cười.

Cửa Tổng Đốc phủ, Triệu Sư Thần nghiến răng nghiến lợi, mắt ong vò vẽ nheo lại nhìn theo bóng Từ Văn Trường vô cùng hung ác, hận không thể nuốt chửng lão.

Mặc dù Triệu Sư Thần giúp đỡ cấp trên làm bậy, kiếm được không ít tiền bạc, hưởng thụ địa vị Tổng Văn Án Tổng Đốc phủ, tự biết mình cao hơn Từ Văn Trường vốn đã lạc phách không biết bao nhiêu. Nhưng biểu hiện mới vừa rồi của Binh bộ Thị Lang Tằng Tỉnh Ngô cùng Khâm Sai trung sứ Trương Tiểu Dương, làm cho lần đầu tiên trong đời y cảm thấy tự ti mặc cảm.

Cũng cùng là Thiệu Hưng Sư Gia, Tằng Tỉnh Ngô, Trương Tiểu Dương coi trọng Từ Văn Trường, lại không thèm nhìn tới Triệu Sư Thần y.

Dương Triệu ngược lại tỏ vẻ vân đạm phong khinh cười cười:

– Tên họ Tần này có chút thủ đoạn, có thể thu Từ Văn Trường làm mạc tân cũng không đơn giản.

Đông gia giải thích càng làm cho Triệu Sư Thần thêm đố kỵ, mắt ong vò vẽ toát ra vẻ hung ác.

Chính là muốn kích thích ngươi dụng tâm làm việc! Biểu hiện của Triệu Sư Thần đúng như mong muốn của Dương Triệu.

Lưu Lương Phụ đảo con mắt chuột một cái, thử thăm dò nói:

– Đông ông, Tằng Thị Lang không phải là một đảng với chúng ta sao? Mới vừa rồi sao không nhắc nhở y một cái, nói cho y biết họ Tần có dụng ý khác?!

Dương Triệu ngoài cười trong không cười nhìn Lưu Lương Phụ một cái. Người này có bản lĩnh làm sổ sách giả, là một Sư Gia lương hướng rất tốt, nhưng chuyện này y còn kém rất xa.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240