Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 4
Phần 4: Dụng Ý Của Bạch Liên Giáo

Dĩ nhiên bây giờ nơi này đang hiện ra cảnh tượng thái bình, thuyền mái lá, thuyền hoa, Giao Bạch thuyền… chen chúc trên bến, dân chúng ngoài đường chen nhau nhộn nhịp, vẻ mặt ai nấy đều bình thản mà thỏa mãn.

Hy vọng mấy chục năm sau, dân chúng tòa thành trung nghĩa này sẽ không tao ngộ chiến tranh hạo kiếp nữa… Tần Lâm bồi hồi cảm khái, nhưng hắn nhớ tới Đặng Tử Long đã đáp ứng lời khuyên của mình, tâm trạng lập tức trở nên sướng khoái, cười xấu xa giơ lên ngón tay giữa về phía Kiến Châu phương hướng Đông Bắc: Các ngươi, không có cơ hội.

Hỏi đường tìm được tửu lâu lớn nhất Giang Âm, tiểu nhị cầm chiếc khăn trên tay vắt lên vai:

– Mời hai vị khách quan lên lầu.

Hai người ngồi vào chỗ của mình, Trương Tử Huyên xòe tay ra điểm qua mấy món ăn ngon:

– Vốn là Trường Giang đao ngư ngon nhất, chỉ tiếc vừa qua tiết Thanh Minh xương nó trở nên cứng rắn, thịt cũng dai hơn ăn không ngon nữa. Bây giờ mùa Đông, cũng được, cá cháy ăn cũng ngon, cho món đuôi cá cháy hấp đi. Lại thêm món “lươn qua cầu”, mấy món nổi danh của Giang Âm các ngươi như bánh Lạp Tháp, Mã Đề tô… đúng rồi, cho Hắc Đỗ tửu của quý xứ, hai mươi năm.

Tiểu nhị ngớ ngẩn, quả thật không nghĩ tới tiểu nha đầu bề ngoài vàng võ gầy nhom này lại tinh thông như vậy, luôn miệng đáp ứng lui xuống.

Trương Cư Chính bản lĩnh lớn tính phô trương cũng lớn, một bữa cơm trăm món ăn còn nói không biết gắp cái gì, Trương Tử Huyên cũng có phong thái của phụ thân, cực kỳ chú trọng vấn đề ẩm thực.

Tần Lâm nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, rất lâu sau mới thở ra một hơi thật dài:

– Mẹ của ta ôi, ai cưới phải nàng chắc chắn sẽ bị nàng ăn tới nghèo mạt…

Trương Tử Huyên hơi đỏ mặt, giơ nắm đấm nhỏ lên định đánh Tần Lâm, rốt cục nhịn được.

Chỉ chốc lát sau rượu thức ăn được mang lên, quả nhiên vô cùng tinh khiết, Trương Tử Huyên lại không thèm động đũa, chỉ nếm qua mỗi món một chút mà thôi, rượu cũng chỉ uống vài ngụm nhỏ. Tiện nghi cho Tần Lâm ăn ngấu nghiến, quét sạch hết thức ăn ngon trên bàn như gió cuốn mây bay, chọc cho Trương Tử Huyên mím môi cười.

– Lần này đàm phán rất thuận lợi…

Tần Lâm xoa xoa bụng ợ một cái:

– Lấy năm mươi vạn lượng bạc trở về, lại tố giác Vương Bản Cố táng tận thiên lương, theo nàng ta nên được thăng lên chức quan gì?

Nghe thấy ba chữ Vương Bản Cố, Trương Tử Huyên cắn cắn đôi môi, chợt cau mày:

– Tần huynh, muội luôn cảm thấy lần này tìm bạc về quá mức thuận lợi, chẳng lẽ…

Ánh mắt Tần Lâm của lập tức híp lại, tinh quang sáng lên, sắc mặt cũng biến thành trịnh trọng ít có.

Giống như lời Trương Tử Huyên vừa nói, mấy ngày nay hắn cũng đang suy nghĩ lại từ đầu chí cuối vụ án ngân khố mất bạc, không nghi ngờ chút nào Bạch Liên giáo bày một kế hoạch vô cùng đặc sắc. Nếu như không phải là mình biết phân rã thiếc, sao luyện ra thiếc từ bùn dưới đáy sông, chuyện này vĩnh viễn cũng không nghi ngờ tới Thôi Ty Thương Trấn Giang phủ. Bất cứ kẻ nào cũng sẽ cho rằng bạc mất ở Tam Loan, như vậy vụ án sẽ vĩnh viễn không thể nước cạn lòi đá.

Nhưng vấn đề lại xuất hiện, trước kia cho là Bạch Liên giáo quan hệ mật thiết cùng Ngũ Phong hải thương thủ hạ Kim Anh Cơ, như vậy bọn họ nhờ Kim Anh Cơ vận chuyển số bạc trộm được ra ngoài biển, sau khi dung luyện sẽ chế ra thỏi bạc nhỏ để rửa tiền, như vậy cũng cũng hợp tình hợp lý.

Nhưng bây giờ chứng thật quan hệ giữa Ngũ Phong hải thương cùng Bạch Liên giáo cũng không quá mức thân cận, một xưng hùng trên Đông Dương đại hải, một bên lập hội bí mật sâu trong đất liền. Một bên có mục đích là kiếm tiền, thậm chí cầu xin triều đình chiêu an, mở hải cấm, cho phép tự do mua bán, bên kia là tạo phản chuyên nghiệp mấy trăm năm qua, từ khi triều Minh bắt đầu thành lập đã dốc hết toàn lực đối phó, giữa hai bên không chết không thôi.

Như vậy Bạch Liên giáo hao phí bao nhiêu tâm huyết trộm được bạc, lại không có đề phòng chút nào giao cho Ngũ Phong hải thương, bọn họ không sợ bọn Kim Anh Cơ kẻ xấu ăn chặn kẻ xấu, nuốt chửng số bạc này sao? Phải biết mặc dù Bạch Liên giáo lợi hại, nhưng cũng vươn tay không tới Đông Dương đại hải, cũng không có nắm chắc tuyệt đối có thể bức bách Kim Anh Cơ nghe theo bọn chúng.

Giống như bây giờ dưới sự hòa giải của Tần Lâm, Kim Anh Cơ ký hiệp ước cùng Trương Tử Huyên đại biểu tướng phủ Giang Lăng trả lại năm mươi vạn lượng bạc, không phải là Bạch Liên giáo phí công dã tràng lần này sao?

Quả thật Bạch Liên giáo không nghĩ tới cục diện Ngũ Phong hải thương cùng triều đình sẽ đạt thành hòa giải như bây giờ, nhưng ít ra cũng phải cân nhắc tới khả năng kẻ xấu ăn chặn kẻ xấu nuốt chửng số bạc này mới phải. Uy tín phe Kim Anh Cơ e rằng chưa đạt tới trình độ đối mặt năm mươi vạn lượng bạc mà không động lòng, Ngũ Phong hải thương cũng không phải là ngân hàng Thụy Sĩ.

Có thể thấy Bạch Liên giáo giao thiệp với triều đình, trong quá trình tạo phản cướp bạc thật sự là âm mưu quỷ kế bay đầy trời, đủ thủ đoạn ám sát, đầu độc, hãm hại, phái nội gián nằm vùng vân vân ra trận. Vì sao đến lúc hợp tác với Ngũ Phong hải thương đột nhiên IQ rơi xuống bằng không, trí thông minh tới gần với Phạm Đức Bưu Phạm Đại thúc như vậy?

Quả thật Tần Lâm từng cân nhắc qua những vấn đề này, lúc trước trong quân doanh quan Tổng Binh Tào Vận Bình Giang Bá Trần Vương Mô đang chuẩn bị nghiêm hình đánh khảo Thi Bả Tổng, Thi Bả Tổng và mấy tên thân binh dưới tay y lại tự sát toàn bộ.

Lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới Trấn Giang phủ tra án, Thôi Ty Thương lại bị diệt khẩu, tất cả chuyện này nói rõ Bạch Liên giáo đã cài nội gián ở khắp nơi, cơ hồ đạt tới mức không đâu là không vào được.

Nhưng bạc cùng nội gián bên nào trọng bên nào khinh? Bất kể Tần Lâm hay là Trương Tử Huyên đều cho rằng năm mươi vạn lượng bạc là số dư của quốc khố hơn nửa năm, liên quan tới quân hướng của tướng sĩ chín trọng trấn, Thích Đại soái tiêu xài luyện binh, cùng phí chẩn tế thiên tai Sơn Tây, cũng trở thành cái bia cho phái bảo thủ công kích cải cách triều chính mới, cho nên đương nhiên là quan trọng nhất.

Về phần nội gián Bạch Liên giáo, nếu bạc đã đánh cắp, vậy giá trị của bọn họ lập tức giảm xuống thật nhiều, nhiều nhất chỉ có thể ngăn trở Tần Lâm điều tra vụ án đôi chút.

Mà bây giờ Tần Lâm khống chế bạc ở trong tay mình, phái nhóm cao thủ Hoắc Trọng Lâu, Ngưu Đại Lực trông chừng nghiêm ngặt, chờ sau khi đến Dương Châu Trần Vương Mô càng sẽ tăng thêm đại quân hộ tống, còn sợ nội gián có thể giở trò sao?

Năm mươi vạn lượng bạc, hơn ba vạn cân, không phải cho vào túi là có thể chở đi. Không còn Ngũ Phong hải thương giúp đỡ, cho dù là ném xuống đất, Bạch Liên giáo trong nhất thời nửa khắc cũng không có biện pháp chuyển đi.

Bây giờ nhìn lại, hai người lại mơ hồ cảm thấy không đơn giản như vậy, Bạch Liên giáo tuyệt đối sẽ không làm ăn lỗ vốn.

Bọn họ đánh cắp được bạc lại dễ dàng chuyển cho Ngũ Phong hải thương, rốt cuộc bên trong có dụng ý gì? Trong lòng Tần Lâm mơ hồ sinh ra một ý tưởng kỳ quái.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240