Diễm

Phần 98
Phần 98

Taxi vừa trờ tới thì dính đèn đỏ, không chạy theo kịp. Mình vội vàng cùng chị xuống xe, thanh toán tiền rồi chạy bộ tới. Tay mò điện thoại gọi cho Thanh sida.

– Gì mày? – Thanh sida hỏi.
– Mày đang ở đâu vậy? – Vừa chạy mình vừa hỏi.
– Đang đánh bida với Hưng mập. Sao?
– Tao đang lại hotel Mimosa, tụi mày tới liền được không? Em Uyên đi vô đó hình như hẹn với thằng Khang hay ai tao không rành, có chuyện rồi.
– Đệt, tụi tao tới liền. Mày chờ tao lại, đừng manh động! Móa, chưa lành đó!

Khi mình và chị vào tới sảnh hotel, nhìn quanh có vài người khách, tuyệt không thấy em Uyên.

Mình bước lại quầy tiếp tân, hỏi:

– Chị cho hỏi có cô gái tóc ngắn, mặc áo đỏ vừa vào đây thuê phòng nào vậy?
– Anh là… – Tiếp tân khá xinh nhìn mình nghi ngại. Hotel lớn thường rất chú ý bảo mật danh tính khách hàng thì phải.
– Là bạn. Đi chung mà nó giận bỏ vô trước, chị cho em thuê phòng kế bên là được.
– Anh chị cho xin chứng minh nhân dân. – Nghe thuê phòng, chị tiếp tân nhanh nhảu ngay.
– Chỉ có một giấy của em thôi, chị thông cảm!
– Thuê một lúc thì được, còn qua đêm thì…
– Một lúc thôi. Chị cho xin chìa khóa, em đang gấp! – Mình nói nhanh.

– À vâng, đây, phòng 406, anh lên trên rẽ trái. – Như hiểu mình đang gấp chuyện gì, chị tiếp tân nhìn mình và chị Diễm cười bí ẩn.

– Mình đi. – Mình nắm tay chị kéo đi. Từ lúc vào đây chị toàn cúi đầu nép vào người mình vì ngại, tội chị thật.

Tranh thủ lúc đi thang máy, mình gọi thông báo số phòng cho Thanh sida biết.

Thang máy vừa dừng, mình bước vội lại phòng 406. Mẹ kiếp, phòng mình nằm giữa hai phòng 405 và 407. Lúc này quên hỏi rõ, giờ biết phòng nào em Uyên vào đây? Phải thử từng phòng thôi, mình không có ý định chờ Thanh sida tới mới hành động. Lúc đó xôi hỏng bỏng không rồi, thời gian chẳng chờ đợi ai cả.

Mình gõ cửa phòng 405.

“Két”

Chờ một lúc, cửa hé ra, một người đàn ông ngoại quốc lạ hoắc tầm 40 tuổi, người quấn khăn nhìn mình.

– Hello! What’s happen? – Ông tây hỏi.
– Sorry, I’m want… – Mình gãi đầu, dốt english bẩm sinh chả biết nói gì. Miệng lắp bắp tay đẩy cửa nhìn vào trong.

Một ông tây khác đang trần truồng nằm trên giường, nhìn mình vẫy tay chào.

– Sorry, sorry… You are continue… – Mình xua tay liên hồi, kéo chị chạy sang phòng 407. Phòng kia không phải, vậy chắc chắn là phòng này.

“Cộc… cộc..”

Mình hít sâu một hơi lấy tinh thần, lặng lẽ gõ cửa. Hàng trăm suy nghĩ trong đầu chạy loạn xạ, cố mường tượng cảnh sắp thấy trước mắt và cách xử lý sao cho vẹn toàn.

Mình chờ khá lâu vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, nôn nóng gõ cửa dồn dập, chân đá ầm ầm.

“Rầm… rầm…”

Tuyệt nhiên, mình không dám lên tiếng, sợ nghe ra giọng mình em Uyên sẽ không mở cửa.

Cuối cùng, cánh cửa cũng mở hé, một gương mặt khá quen thuộc mà mình không hề muốn gặp lại chút nào ló ra.

– Tao muốn gặp Uyên! – Mình nói chậm rãi từng tiếng.
– Uyên không có ở đây. Mày biến đi, đừng làm tao bực! – Thằng Khang phang một câu rồi đóng cửa lại.

Mình không nói nhiều, co chân đạp thật mạnh vào cửa chưa kịp khép lại.

“Rầm…”

Thằng Khang bị dư chấn từ cánh cửa truyền sang té ngồi ra nền gạch. Mình nhanh chân bước nhanh vào phòng.

Cảnh tượng không hề mong muốn đập thẳng vào mắt mình, nhói cả lòng.

Em Uyên nằm trên giường, cả người phủ chăn trắng xóa, chỉ chừa khuôn mặt cùng cặp mắt tròn xoe đang ngơ ngác nhìn mình. Có lẽ ẻm vẫn chưa hiểu vì sao mình xuất hiện ở đây, đúng vào lúc này…

– Uyên đang làm cái quái gì ở đây vậy? – Mình rít qua kẽ răng.
– Uyên… – Ẻm ấp úng mãi, không nói được lời nào.
– Hồi nãy Uyên nói bận? Uyên bận việc gì ở chỗ này? – Mình nhếch mép.
– Bận ngủ với tao. Sao hả? Thấy người mày yêu nằm đây với tao, đau lòng lắm à? – Thằng Khang trên người chỉ độc cái quần đùi, cười khinh khỉnh.

Mình thật sự tức giận, máu trong người sôi sùng sục, chỉ muốn lao đến cho nó một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng nghĩ lại, dùng nắm đấm không phải là cách, điều đó chỉ thể hiện sự bất lực của bản thân. Hơn nữa, mình biết thằng Khang không dễ chơi như thằng Quang, mình lại đang bị thương chưa lành, càng không nên manh động.

Tay mình run run, bóp chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt đau nhói. Mình run giọng:

– Uyên có mặc gì trên người không?

Khoảng thời gian từ khi em Uyên lên đây, cho đến khi mình bước vào phòng này quá ngắn, mình hi vọng thằng Khang chưa kịp làm gì.

Em Uyên không đáp, chỉ gật nhẹ đầu. Nhưng với mình, thế là đủ.

– Về với T. – Mình bước đến gần, chìa tay ra.

Em Uyên nhìn mình thật lâu, khẽ lắc đầu:

– T về trước đi…
– Uyên nói gì??? – Mình như không tin được những gì vừa nghe.
– T với chị Diễm về trước đi. – Ẻm đáp mà không nhìn mình.
– Tại sao?
– Đừng hỏi nữa được không? Uyên xong việc sẽ về… – Ánh mắt ráo hoảnh không chút cảm xúc của ẻm soi thẳng lên mặt mình.
– Xong việc? Đây là công việc của Uyên à? Ngủ với nó sao? – Mình cười. Dường như khi điên loạn bởi cảm xúc bị đè nén quá mức, con người lại thích cười hơn là khóc.

– Ừm.. – Em Uyên thản nhiên gật đầu.

Chỉ một lời thừa nhận nhẹ nhàng của ẻm, lọt vào tai mình lại chẳng khác nào tiếng sét. Hai tai lùng bùng ù đi, chân run lên cứ chực khuỵu xuống.

Chị Diễm vẫn đứng im lặng bên góc phòng, không xen vào, mặc cho mình xử trí.

– Hỏi đủ chưa? Cút ra cho tao làm việc. – Thằng Khang cười đắc chí. Nó không có vẻ gì bực dọc khi bị mình làm phiền, ngược lại còn tỏ ra rất hả hê. Cũng phải thôi, nỗi nhục ở quán café lần trước mình cho vay, giờ nó có dịp trả lại rồi.

“Phải bình tĩnh… phải bình tĩnh… Những lúc như thế này, mày càng cần phải tỉnh táo T à…”

Không biết đã là lần thứ bao nhiêu mình tự nhủ bản thân không được nóng giận. Chỉ biết mình càng cố gắng kiềm chế, cơ thể lại càng run lên bần bật không kiểm soát được. Mình muốn đập tan mọi thứ, nhất là bộ mặt đang nghênh nghênh đắc ý tràn ngập sự hả hê của thằng chó kia. Mình hít một hơi thật sâu.

– Đi về. – Mình nắm tay em Uyên.
– Đã nói về trước đi mà! – Em Uyên bướng bỉnh vung tay ra.

Hành động của ẻm như giọt nước tràn ly, khiến bao nỗ lực kiềm chế của mình trở thành công cốc. Mình nắm tay ẻm kéo mạnh, gầm lên:

– Đứng dậy về liền! Uyên…

Chưa nói hết câu, mình tắc nghẹn, trân trối nhìn sự thật phơi bày trước mắt.

Nửa thân trên em Uyên lộ ra, chỉ còn chiếc áo ngực trên người, phơi bày cả vùng đồi núi trắng phau. Nhưng lúc này mình chẳng còn tâm trí để thưởng thức nữa, đầu óc đảo điên, mọi thứ như sụp đổ trước mặt.

Mình điên cuồng giật phăng tấm chăn em Uyên đang đắp trên người ra. Mình muốn biết sự thật, dù hiểu rõ sự thật luôn rất phũ phàng…

Quá bất ngờ, em Uyên chỉ còn biết dùng hai tay ôm ngực, ngồi yên mặc mình hành động. Thật may, bên dưới của ẻm vẫn chỉnh tề, nhưng điều này vẫn không xoa dịu được cơn điên của mình.

– Chỉ vừa mặc kịp đến đây thôi à? – Mình cười gằn.
– T muốn nghĩ sao cũng được.. – Mắt ẻm đỏ au, nhưng vẫn ráo hoảnh, thản nhiên đến lạnh lùng.
– Lí do? Cho T biết lí do, tại sao Uyên phải làm vậy? – Mình hét to đến rát họng.
– Thích! Rõ ràng chưa? T về đi, đừng phiền Uyên nữa! – Vừa nói, ẻm vừa lấy áo mặc vào, tỉnh bơ như chốn không người.
– Chỉ vậy thôi sao?
– Chỉ vậy thôi.

– T không tin… – Mình lắc đầu, rồi lại vò đầu. – Phải có lí do, nếu chỉ vì thích đã vào khách sạn để lên giường với nó thì khác gì…
– Khác gì? – Ẻm cười nửa miệng.
– Con điếm… – Mình buột miệng, có hối cũng đã nói ra rồi.
– Hi hi, chửi hay lắm! Uyên cũng thấy mình không khác gì con điếm cả…

Em Uyên phá lên cười ngặt nghẽo, hai tay bưng mặt, từng giọt nước long lanh chảy qua kẽ tay, rơi xuống nệm loang ra ướt đẫm..

– Thằng khốn nạn…

Mình thẫn thờ đứng đó, chỉ kịp nghe loáng thoáng tiếng thằng Khang la to. Tiếp đó là cảm giác đau nhói ngay ngực khi hứng trọn cú đá của nó, người mình như không trọng lực, đập mạnh vào vách tường, gục xuống.

Mình gần như nghẹt thở, lấy hơi lên chẳng khác người hấp hối sắp chết..

Thằng Khang không buông tha, điên cuồng đá lên cơ thể đang cong oằn vì đau đớn của mình. Miệng nó không ngớt gầm lên những câu không đầu không đuôi tối nghĩa. Mình chỉ còn biết nằm trơ ra đón nhận, hai tay ôm chặt đầu, nghe nó mắng chửi xen lẫn tiếng nài nỉ tuyệt vọng của chị Diễm…

– Thằng hèn…
– Tao giết mày…
– Núp váy đàn bà… mày có tư cách gì để mắng Uyên…
– Uyên vì thằng khốn kiếp như mày…

– Im đi! Anh không dừng lại đừng trách tôi không nhìn mặt nữa. – Lần thứ hai em Uyên hét lên, sau khi bị thằng Khang hất văng ra.
– Dọa anh à? Em không còn sự lựa chọn nào khác đâu. – Thằng Khang cười khùng khục, tặng mình thêm một cú đá ngay bụng đau muốn ngất đi.
– Đừng trách tôi… – Em Uyên lại hét to.

“Rầm…”

Nó dễ dàng né được cú đá của em Uyên, tiện tay chụp chân ném mạnh ẻm xuống nệm.

– Em biết khả năng của anh mà, cần gì phải thử? Anh đánh nó làm em đau lòng à? Vậy anh lại càng muốn đánh…

Những cú đấm đá nặng trịch như mưa đổ xuống đầu mình, bụng quặn thắt khiến mình không kìm được phải nôn mửa, cơm và có lẽ cả máu ào ra cửa miệng…

– Thằng T bị đánh kìa, chơi nó tụi bây… – Ngay khi tuyệt vọng nhất, thằng bạn thân chuyên cứu rỗi đời mình xuất hiện.

Những tiếng đấm đá huỳnh huỵch lại vang lên.

– T… T sao rồi? – Chị Diễm chạy đến bên mình, mếu máo sờ mó khắp người.
– Em không sao. Đừng lo! – Mình cười méo xệch.

Em Uyên ngồi bó gối lặng lẽ trên giường, mắt ướt đẫm, môi mím lại đến bật máu.

Mình cố bò dậy nhưng không làm nổi, phải nhờ chị đỡ mãi mới ngồi lên được, tựa vào vách thở dốc.

Thanh sida, Hưng mập, cùng hai thằng lạ hoắc mình không quen biết, đang chơi trò 4 chọi 1 với thằng Khang.

Chắc là chuyện xảy ra bất ngờ quá, nên bọn nó đều chơi tay không, chẳng có vũ khí gì cả. Thằng Khang cũng không ngoại lệ.

Một trận ẩu đả hỗn loạn đúng nghĩa nhưng kéo dài chưa đến vài phút đã ngã ngũ. Phe mình bại trận.

Từ lúc thằng Khang nhẹ nhàng đỡ được cú đá của em Uyên, mình đã biết nó không phải hạng xoàng. Nhưng giờ mới hiểu, so với suy nghĩ nông cạn của mình, nó trâu bò hơn rất nhiều. Một chọi bốn, nó thắng, ngoại trừ tét chân mày rướm tí máu, còn lại các vết thương khác đều không đáng kể.

Ngược lại với thằng Khang, bọn Thanh sida nằm vật ra nền gạch, mặt mũi sưng vù như bị ong chích, máu mũi chảy ra đỏ lòm. Mình nhìn mà đau xót tâm can, nhưng đành bất lực…

– Tụi mày còn yếu lắm! Lần sau muốn chơi tao, nhớ đi ít nhất 10 thằng, cầm theo hàng nguội. – Nó tiến đến, ngồi xổm trước mặt mình, tay vỗ bôm bốp vào mặt mình.

– Đừng làm vậy mà… – Chị Diễm yếu ớt đẩy nó ra nhưng vô ích.
– Em xinh đấy, nhưng chọn nhầm người rồi. Thằng này chỉ giỏi núp váy đàn bà, không bảo vệ được cho em đâu. – Nó nhìn chị vẻ thương hại.
– Mày chờ đó… chưa xong đâu… – Vẻ yếu ớt lúc này của mình chẳng hù dọa được ai.
– Ok, tao chờ. Nhớ nhanh chút, đừng để tao đợi lâu quá!

Tặng thêm cho mình một bạt tai như trời giáng, thằng Khang đứng dậy, kéo em Uyên ra ngoài.

– Buông tôi ra… đừng chạm vào người tôi… – Em Uyên trừng mắt nhìn nó tóe lửa, vùng vẫy nhưng không làm lại.
– Em quên đã nói gì với anh rồi à? Đừng chọc anh giận đổi ý, lúc đó năn nỉ không được đâu. – Thằng Khang đe dọa.

Thật lạ, em Uyên đang tức giận là thế, chợt ngoan ngoãn như chú cừu non, líu ríu đi theo nó.

Hai người vừa bước ra cửa đã bị một đám bảo vệ chặn lại.

– Bọn tôi nghe khách báo lại trên đây có ẩu đả. – Anh bảo vệ to con nhất nói.
– Tụi đó lên kiếm chuyện, hai đứa tôi chỉ là nạn nhân thôi. – Thằng Khang điềm nhiên đáp.

Mấy bảo vệ nhìn vào phòng, sau đó quay ra nhìn nhau ngỡ ngàng. Thằng Khang đúng là số ít, nhưng ai là nạn nhân thì quá rõ ràng rồi.

– Sao? Các anh định không cho tụi tôi đi à? Rõ ràng bọn đó lên đây kiếm chuyện, tôi chỉ tự vệ thôi. – Thằng Khang nhún vai, vẫn nắm chặt tay em Uyên muốn lôi đi.

Đám bảo vệ lại nhìn nhau, có vẻ như cũng xuôi xuôi, muốn cho nó đi. Mình quá hiểu các chỗ làm ăn thế này rồi, họ đều muốn giải quyết êm thấm, không ai muốn lôi công an vào cuộc cho rắc rối làm gì cả.

– Các anh giữ cô gái lại… – Mình gắng thều thào.
– Hả? Cô này là gì của cậu? – Vẫn là anh bảo vệ to con hỏi.
– Là… bạn gái. Nó bắt cóc… – Mình lúng búng. Hi vọng chị hiểu nỗi khổ của mình.
– Bằng chứng nào nói tao bắt cóc? Mấy anh không phải muốn nghe lời nó đó chứ? Không tin cứ hỏi cô gái đi cùng với tôi xem ai mới là người yêu của cổ. – Thằng Khang cười, không quên ném cho em Uyên ánh mắt đe dọa.

– Cô là… – Anh bảo vệ quay sang em Uyên.
– Tôi không quen người đó. – Em Uyên nhìn mình phủ nhận.
– Mấy anh nghe rõ rồi chứ? Còn không tránh đường? Đối đãi với khách thế này, có muốn tôi gửi đơn phàn nàn lên cấp trên của mấy anh không? – Thằng Khang đắc ý nhướng mày.
– Tụi tôi hiểu lầm, anh thông cảm cho!

Đám bảo vệ né sang hai bên, nhường đường cho nó.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276