Diễm

Phần 25
Phần 25

Mưa cũng dần ngớt, chị thì vẫn tựa sát vào người mình, hai cơ thể gần như dính chặt vào nhau. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa… hai yếu tố đầu lúc nào mình cũng có, riêng yếu tố thứ 3 thì chẳng mấy khi. Lúc này chị đang tỏ ra khá yếu đuối và còn bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc với mình, nhân hòa là đây. Không tận dụng được cơ hội này thì có lẽ rất lâu nữa nó mới quay trở lại, nhưng biết đâu thời gian kéo dài, chị lại xinh thế này, chẳng may bị thằng nào cướp đi thì mình có mà hối hận cả đời…

Thôi, một liều thì ba bảy cũng liều, đã lỡ ôm chị trong tay rồi… tấn công luôn vậy. Cùng lắm thì ăn một cái tát rồi bị chị giận vài hôm, còn hơn về nhà nằm vỗ gối khóc thầm.

– Chị…

Mình cố nhích thật sát chị, chuẩn bị tư thế sẵn sàng.

– Gì T?

Chị hỏi lại, mắt vẫn nhìn xa xăm như đang nghĩ gì đó.

– Xích vô em tí nữa được không?

– T lạnh hả?

– Ừm..

Chị không nói gì, lặng lẽ dịch sát thêm vào mình. Thật ra mình và chị đã ngồi sát lắm rồi, mình chỉ cố tình tạo ra không khí thoải mái và những động chạm để bớt căng thẳng. Mình chẳng phải thằng nhát gái, nhưng ở cạnh chị mình thật sự rất hồi hộp và lo lắng. Nghĩ là một chuyện, làm lại là chuyện khác hoàn toàn, khó gấp ngàn lần..

Mặt mình chầm chầm từ vai tiến tới gần tai chị rồi chạm nhẹ mũi vào đó. Chị khẽ rùng mình, tai chị hơi đỏ lên… Mình hôn khẽ lên vành tai đang nóng bừng của chị, sau đó dần dần di chuyển ra gò má trắng hồng mềm mại của chị, mình cố kiềm chế cảm xúc đang dâng lên tột đỉnh và hơi thở gấp gáp, thực hiện những nụ hôn ngắn, chậm rãi…

Dường như chị cũng biết được chuyện gì đang xảy ra, chị hơi cúi đầu và nghiêng về bên trái để né tránh. Nhưng mình đã lường trước được phản ứng của chị, tay trái mình chạm vào má trái, đẩy nhẹ mặt chị quay qua phải, môi vẫn hôn má phải của chị…

– Đừng T…

Mặt chị đỏ bừng, cố đẩy tay mình ra, chị phản ứng mạnh mẽ hơn dự tính.

Nhưng lỡ phóng lao rồi, không thể dừng lại được, mình hơi nhích người ra sau về bên trái, tay kéo chị ngả lên ngực mình (vẫn chưa lành hẳn, hơi thốn), tay phải nắm chặt lấy tay trái của chị..

– Không sao đâu mà…

Mình cười nói khẽ, cố trấn an chị, tránh để chị có cảm giác không an toàn.

Có lẽ nhận thấy mình không có hành động gì quá đáng, hay vì nguyên nhân nào đó mà chị bỗng ngồi yên, không vùng vẫy nữa. Hai tay chị cũng buông thõng, chạm vào mặt đất. Mình cúi mặt xuống, hôn nhẹ lên cặp mắt to đen của chị đang nhìn mình kỳ lạ… Hết mắt phải lại chuyển sang mắt trái..

Chị vội nhắm mắt lại, môi mình rê từ mắt xuống chiếc mũi thon thon xinh xắn đang phập phồng, rồi di chuyển sang hai bên má…

Mình hôn khắp gương mặt khả ái của chị, tay trái vẫn xoa nhẹ mái tóc đen ẩm ướt. Môi mình dần dần di chuyển xuống phía dưới, nơi đôi môi đỏ thắm của chị đang hé mở như cánh sen… Mình muốn được cảm nhận đóa hoa ấy, hương thơm ấy…

– T… không được…

Mắt chị vụt mở bừng ra, hai tay đẩy mạnh vào ngực mình, có lẽ chị đã nhận ra mục đích của mình. Nhưng sức chị chẳng được bao nhiêu, trong khi mình to cao nặng gần 65 kg, đầu chị cũng không thể di chuyển vì đã bị tay mình giữ chặt từ lâu… môi mình nhanh chóng áp xuống chiếc miệng nhỏ nhắn đáng yêu của chị…

Đôi mắt chị mở to hiện rõ sự thảng thốt, chị cố đẩy mình ra, cố nghiêng đầu để tránh xa cái miệng quái ác của mình… nhưng vô ích… cuối cùng chị đành phải chấp nhận việc đang xảy ra – môi mình và môi chị đã dính chặt vào nhau..

Chị mím chặt môi lại, nhốt mình ở ngoài. Nhưng mình nhớ hình như đã từng đọc bài báo nói về lực cơ trong các bộ phận trên cơ thể con người, lực của lưỡi là mạnh nhất thì phải. Lưỡi mình mạnh bạo đè ép, đẩy làn môi chị phải mở ra, rồi len lỏi tiến vào trong..

Lưỡi mình sục sạo khắp nơi trong miệng chị, sau đó cũng tìm được chiếc lưỡi nhỏ đang run rẩy trong ấy rồi quấn chặt lấy nó, hai đứa thi kéo co..
Chị lúc này đã buông xuôi rồi, người chị run lên từng cơn..

Cảm giác ướt át, mềm mại thiêu đốt mình, người mình nóng hầm hập như lò than. Mình hôn chị ngấu nghiến chẳng khác kẻ chết đói lâu ngày vớ được ổ bánh mì, lúc nhẹ nhàng như gió thoảng…khi mạnh bạo tựa giông bão…có bao nhiêu kinh nghiệm thực tiễn và lý thuyết mình đem ra áp dụng hết… Thỉnh thoảng mình lén mở mắt ra nhìn chị thăm dò, chị đã nhắm chặt mắt lại từ lúc nào rồi…

Chị cứ nằm yên để mặc mình muốn làm gì thì làm, không đồng tình cũng chẳng phản đối, chỉ có hơi thở dồn dập cùng những cái rùng mình của chị tố cáo cho mình biết chị có cảm giác với mình…

Mình nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác kỳ diệu từ đôi môi xinh xắn của chị mang tới… Giữa cơn mưa tầm tã, trong một bụi tre xanh ngắt, cạnh những cánh đồng và dòng sông… được ôm người mình yêu trong tay và trao những chiếc hôn nồng cháy như lửa… cảm giác như mơ như thực… đúng là phim cũng từ chuyện đời thật mà ra…

Chẳng biết đã trải qua bao lâu, chị chợt đẩy nhẹ mình ra… mình cũng dừng lại. Nãy giờ quên trời quên đất, múa may quay cuồng chả còn biết gì nữa, nhìn xung quanh mới thấy mưa đã tạnh từ khi nào rồi, nhưng cũng may chẳng có ai…

Chị ngồi dậy, bối rối sửa sang lại đầu tóc, mặt vẫn đỏ như gấc chín. Mình cũng ngồi lặng thinh, không biết tâm trạng chị hiện thế nào nên chẳng dám lên tiếng.

– Sao T làm vậy?

Thật lâu sau, chị xoay lại nhìn mình, nét mặt chị vẫn bình thường, không tỏ ra tức giận hay vui vẻ gì cả. Chỉ có đôi mắt chị hơi đỏ lên, ươn ướt…

– Em thương chị!

Mình đáp mà như người đang mộng du, nói hoạch toẹt luôn ý nghĩ trong đầu, lúc này điên rồi, tới đâu thì tới, mình không muốn cứ mãi làm một thằng em bé bỏng của chị. Định nói là “yêu chị” nhưng ngượng miệng quá, trước giờ mình quen gái toàn cả hai tự hiểu, chưa khi nào tỏ tình kiểu như trong phim thế này.

– Ừm, chị cũng thương T. Mình là chị em mà…

Gương mặt đang đỏ hồng của chị chợt giãn ra, dường như chị hiểu sai ý mình rồi.

– Không. Em yêu chị!!

Mình nghiêm mặt nói to, rạch ròi từng chữ cho chị nghe rõ.

Chị giật bắn người, tròn mắt nhìn mình thật lâu..

– Không được đâu, T đừng nói bậy… Mình là chị em mà…

– Có gì không được chứ? Chị và em đã là đời thứ 4 rồi, pháp luật cho phép kết hôn mà.

Chị lại im lặng, hết nhìn mình lại nhìn mông lung xa xăm..

– Chị chỉ xem T như em trai thôi…

Như quyết định được tư tưởng, chị cứng rắn nói. Tuy nhiên mắt chị không dám nhìn mình, điều đó khiến mình tin rằng chị đang nói dối mình…

Mình cười khẽ, chưa khi nào mình thấy bình tĩnh như lúc này. Đã nắm bắt được tâm lý của chị, mình sẽ không thua.

– Hì, có thật chỉ xem em như em trai không?

– Ừm…

Chị cắn nhẹ môi, gật đầu.

– Vậy chị nhìn thẳng em mà nói câu đó đi, đừng ngó sang nơi khác.

Chị im lặng không phản ứng gì. Mình hiểu được điều này, với cô gái ngây thơ trong sáng như chị, làm sao có thể nhìn thẳng vào mắt mình mà nói dối? Qua mặt được mình sao…

Mình tiến đến gần chị.

– Chị cũng có tình cảm với em mà đúng không? Đừng giấu em nữa, làm ơn đi…

Bắt bài và “khổ nhục kế” khi đi song hành với nhau thường đem lại kết quả mỹ mãn các bác à..

Chị đắn đo một lúc lâu, rồi đáp khẽ:

– Chị không biết…

Ơn trời, không biết là được rồi. Nếu chị cứ chối mãi thì mệt cho mình..

– Tình cảm của chị chẳng lẽ chị không biết sao? Nói thật với em đi..

– …

– Từ lâu em đã cảm nhận được điều đó rồi, chị cũng vậy mà phải không?

Thấy chị có vẻ phân vân, mình quyết định đánh mạnh hơn. Địch đang cố thủ, cần phải xua quân ào ạt tiến công..

– Chị không biết thật mà…

Chị chống cự yếu ớt.

– Vậy chị biết gì? Chị nghĩ gì, nói em nghe hết được không?

– Chị… ở gần T chị thấy rất vui, đi làm cũng mong được về sớm để gặp T…

– Ừm, em ôm hôn chị, chị có thích không?

– Không biết…

– Trả lời em đi mà…

– … Cũng…hơi…thích… (câu này nhỏ như muỗi kêu, xài tuyệt kỹ “thuận phong nhĩ” mới nghe được đó mấy bác).

Mình nghe mà mừng rơn, chốt hạ ngay.

– Vậy là được rồi. Chị có yêu em mà phải không?

– Không biết…

– Nghĩa là chị có tình cảm với em, nhưng không thể xác định được đó có phải tình yêu không?

– Ừm…

– Ok, vậy em cho chị thời gian, có gì đâu.

Mình nhún vai nhẹ nhõm, gì chứ chị đã có tình cảm với mình rồi, không tin sẽ không chinh phục được chị.

– Mình… không được đâu T ơi…

Chị nói, mắt đã ướt nhòe.

– Sao lại không được? Pháp luật cho phép mà.

– Nhưng còn ba mẹ chị, rồi dì dượng, bà con dòng họ nữa… Không ai chấp nhận đâu… sẽ lớn chuyện cho coi…

– Không sao. Em có cách, chị đừng lo nữa. Giờ chị chỉ cần xác định lại tình cảm của mình thôi, còn lại cứ để em. Em không để cho chị phải bỏ xứ đi đâu.

Mình vòng tay ôm chị, miệng thỏ thẻ trấn an.

– Tin em đi, được không?

– Chị không biết nữa… chị sợ lắm…

– Ừm, em hiểu mà. Em sẽ không để xảy ra việc gì ảnh hưởng đến gia đình em và chị đâu. Đừng lo nữa nhen!

Chị gật nhẹ đầu. Mình nhìn chị khóc mà thương quá, nâng mặt chị lên hôn nhẹ vào đôi mắt đỏ hoe đầy nước…mằn mặn…Chị để yên cho mình hôn, theo thói quen môi mình dần dần di chuyển xuống môi chị… định hôn tiếp, nhưng chị né ra.

– Tạnh mưa rồi, có người thấy thì chết đó…

Chị đỏ mặt nói khẽ.

Ừ, vậy thì được. Làm mình hết hồn, tưởng chị lại đột ngột phản kèo nữa chứ. Chưa hôm nào tổn hao công lực nhiều như hôm nay, thuyết phục chị đúng là mệt vãi lúa. Nhưng kết quả thật không uổng công mình… Đi về cùng chị mà người mình cứ lâng lâng chếnh choáng như say rượu, lâu lâu lại liếc nhìn chị nghĩ thầm trong đầu “vợ yêu của anh”, giờ chỉ còn lo việc gia đình nữa là có thể đường đường chính chính ôm chị vào lòng rồi..

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276