Diễm

Phần 150
Phần 150

6 giờ tối, hoàng hôn dần buông xuống. Những ngọn đèn đường được mở lên, soi sáng con đường và một phần bờ biển về đêm.

Vừa ngồi xuống, Uyên đã hăm hở mở hai hộp sầu riêng rồi tích cực chiến đấu, không quên cầm một múi to đưa chị Diễm, chả thèm đếm xỉa gì tới mình.

Chả cần, mình có tay cơ mà, đâu dại gì chịu thua thiệt, lập tức nhào vô nhập tiệc. Sầu riêng ngon thật, nghe ông chủ dễ thương khi nãy bảo là sầu riêng vườn, ráo, có vị ngọt thanh và hơi nhẫn nhẫn chút đắng, nhưng sầu riêng phải vậy mới ngon.

Chị Diễm ăn vài múi rồi thôi, chỉ còn lại mình và Uyên tiếp tục “cuộc chiến một mất một còn”. Kết quả là hai hộp sầu riêng hết sạch chỉ sau vài phút. Uyên lừ mắt ngó mình:

– Ăn dữ vậy? Không biết nhường nhịn con gái gì hết!
– Chời, nhường lỗ sao? Ngu gì! – Mình cười lớn.

Mình ớn rồi mà Uyên coi bộ chưa đã, giờ mới phát hiện ra đây là món khoái khẩu của cô nàng. Tốn kém dữ!

Trông cô nàng xịu mặt, mình nói:

– Muốn ăn nữa hả? Vậy lại chỗ hồi nãy mua thêm trái nữa, có gì đâu!
– Thôi, không thèm! Kiếm nước cho Uyên với chị Diễm rửa tay đi! Rít rít khó chịu quá! – Cô nàng khua khoắng hai bàn tay dính đầy sầu riêng.

Mình ngó quanh quất, biết kiếm đâu ra nước ngọt đây trời. Mình chỉ xuống biển:

– Xuống đó rửa đi!
– Nghĩ sao kêu rửa nước biển vậy? – Uyên giật mình.
– Có sao? Cũng là nước mà.
– Dơ lắm! Kiếm nước ngọt thôi.
– Nhiều chuyện quá!

Mình làu bàu nhưng vẫn đứng lên đi lòng vòng tìm kiếm, may sao gặp được xe bán nước mía, mua luôn ba bọc nước mía hí hửng chạy về, còn chưa kịp khoe đã nghe Uyên la trời:

– Kêu T đi kiếm nước rửa tay, tự dưng mua nước mía làm gì?

Cụt hứng thiệt. Mình ấn bọc nước mía vô tay Uyên, gầm gừ:

– Hút hết đi rồi hiểu!

Sau đó mặc kệ cô nàng đang ngơ ngơ, mình quay sang chị Diễm ân cần:

– Chị uống nước mía nè!
– Cảm ơn T! – Chị nhoẻn miệng cười tươi rói tựa thiên thần làm bao bực dọc trong mình tan biến sạch. Ai như Uyên chỉ biết hạch sách đòi hỏi.

Âm thanh rột rột vang lên sau lưng mình, Uyên ráng hút cho hết thật nhanh để tra khảo mình đây mà. Quả nhiên, tiếng cô nàng cất lên:

– Hết rồi nè, giờ sao?

Chỉ chờ có vậy, mình thản nhiên đáp mà không hề quay mặt lại:

– Lấy nước đá rửa tay. Dốt!
– Gì? Nước đá toàn nước mía không à, rửa sao sạch được? – Cô nàng chưng hửng.
– Rửa một tí nó trôi hết lớp nước mía bên ngoài là sạch thôi.

Tiếp theo là âm thanh sột soạt rồi lạch cà lạch cạch của nước đá liên hồi nổi lên. Uyên xuýt xoa:

– Ui, lạnh quá! A, sạch rồi nè! Vụ này lạ ghê, nào giờ mới thử đó!

Mình ngó lại, phát hiện cô nàng đang thích thú nghịch nước đá, mặt mày hí ha hí hửng như vừa tìm được trò chơi thú vị lắm. Lúa thiệt, lấy nước đá rửa tay mình xài từ hồi học cấp một cơ.

Chị Diễm uống không hết bọc nước mía, mình tranh thủ uống phụ sau đó đổ nước đá cho chị rửa tay. Mình hỏi:

– Nào giờ chị rửa kiểu này chưa?

Chị gật đầu:

– Rồi, hồi nhỏ làm hoài à!
– Ờ, đâu lúa như ai kia!

Mình nói mát nhưng Uyên không nghe, cô nàng vẫn mải mê với “phát minh” mới. Nghịch tới khi nước đá tan còn nhỏ xíu mới nuối tiếc vứt bỏ.

– Sạch chưa? – Chị hỏi Uyên.
– Sạch… à không, cũng tạm!

Chắc sợ mình kể công, cô nàng trớ rất nhanh.

Ngồi thêm một lát, mình rủ đi ăn tối nhưng hai cô gái đều bảo ăn sầu riêng no rồi, nên cả bọn quyết định ngồi lại ngắm biển đêm, không đi đâu nữa.

Càng về khuya, sóng biển và gió càng mạnh. Những cơn gió liên tục thốc vào bờ, cuốn theo vô số con sóng bạc đầu thổi tung biển trắng xóa, trông vừa đẹp vừa sợ.

Không khí vô cùng mát mẻ, thậm chí hơi lạnh.

Uyên tóc ngắn còn đỡ, chị Diễm tóc dài cứ bị gió đùa nghịch thổi tung lên, phải liên tục vén tóc, mà chị ngày thường ít cột tóc thành ra không có đem đồ cột theo. Mình bèn chạy lại xe nước mía khi nãy xin vài sợi dây thun đưa chị:

– Nè, chị cột tóc lên đi, để bay hoài!

Chị thoáng ngần ngừ. Mình biết chị ít khi cột tóc vì sợ hư nếp, mới nói:

– Cột có xíu à, lát về tháo ra không sao đâu.
– Ừm.

Chị nhón tay lấy dây thun rồi nhẹ nhàng vén mái tóc đen mượt lên. Trong chốc lát, cô gái với kiểu tóc đuôi ngựa hiện ra khiến mình ngây ngẩn. Chị Diễm cứ như biến thành người khác vậy, tóc vén cao giúp chị khoe được hết đường nét thanh tú trên khuôn mặt lúc thường vốn đã rất đáng yêu rồi.

Đêm nay trăng sáng, ánh trắng hòa cùng ánh đèn soi lờ mờ xuống càng khiến chị hiện lên xinh xắn như nữ thần ánh trăng vậy. Mình vô tình ngắm chị mãi không nói nên lời, quên cả thời gian.

Bị mình soi chằm chằm, mặt chị ửng hồng nói khẽ:

– Gì nhìn chị dữ vậy?

Mình bừng tỉnh, thì thầm:

– Chị cột tóc lên nhìn đẹp lắm! Mốt đừng xõa hoài nữa…
– Ý T chê chị xõa tóc xấu hả?
– Không phải, kiểu nào cũng đẹp. Nhưng cũng phải thay đổi chứ, để kiểu kia hoài nhìn hơi nhàm.
– Ừm.

Mình và chị thì thầm qua lại cứ như chỗ không người, quên béng Uyên đang ngồi sát cạnh. Tới khi cô nàng đằng hắng vài tiếng mới giật mình nhớ ra.

– Tình cảm như chỗ không người rồi nhen! Thôi, Uyên về trước cho hai anh chị tự nhiên.

Nói đoạn cô nàng đột nhiên đứng lên, nhảy xuống khỏi bờ kè. Tưởng Uyên giận, chị Diễm bật kêu:

– Uyên, đi đâu vậy?

Cô nàng đi xăm xăm xuống biển, đáp trong khi vẫn quay lưng lại:

– Em ra đây hóng gió tí, hai người thoải mái đi!

Chị ngơ ngác hỏi mình:

– Bé Uyên giận hả? Vừa rồi chị có làm gì quá đáng không?
– Không đâu. Chắc Uyên muốn ngắm biển cho khuây khỏa!

Mình biết Uyên cố tình tránh mặt để mình và chị có thời gian riêng tư. Chỉ tiếc là giờ này ở đây vẫn còn khá đông người, lại là chỗ công cộng nên mình đâu thể ôm hay thân mật gì với chị được, chỉ có thể trò chuyện thôi.

Nhưng mình còn chưa kịp nói gì thì chị đã đuổi mình:

– T xuống dưới với bé Uyên đi!
– Chi?
– Chị thấy giờ là thời điểm thích hợp để T kể chuyện lúc trưa cho bé Uyên nghe.

Ngẫm lời chị cũng có lý, tuy nhiên mình không thể để chị lại một mình được nên từ chối, song chị cứ ép mãi.

– T xuống đi, chị ngồi một mình được mà! Có sao đâu, làm như chị là con nít vậy!
– Trai chọc thì sao nè? – Mình ngần ngừ.
– Tới đó tính. Hi hi, nói chứ có ai chọc thì chị xuống chỗ T. Được chưa?
– Ừ, e sẽ quay lại nhanh thôi! Mà sao chị không xuống luôn, việc gì phải tránh mặt?
– Thôi, không có chị bé Uyên sẽ tự nhiên hơn. T đi nhanh đi!

Không để chị thúc giục thêm, mình nhảy khỏi bờ kè, trước khi đi tranh thủ bóp bàn tay nhỏ nhắn của chị một cái, ấm áp ghê.

Khi mình xuống tới nơi, Uyên đang hướng mặt về khơi xa, có lẽ đang ngắm mấy con tàu ngoài kia cứ nhấp nháy ánh đèn đủ màu trong vùng biển tối mịt mùng.

Còn cách cô nàng vài bước chân, mình định hù dọa một phen song Uyên đã bất ngờ lên tiếng:

– Sao không ở trên đó với chị Diễm, xuống đây làm gì?

Mệt thật, ai cũng đuổi mình như đuổi tà. Mình bực dọc nói:

– Chị Diễm đuổi T xuống đây, giờ tới lượt Uyên đuổi lên. Biết làm sao cho vừa lòng hai người đây?

Uyên bật cười vài tiếng rồi nói:

– Lên hay xuống tùy thuộc vào T chứ. Uyên tạo cơ hội cho hai người làm lành với nhau, T không tận dụng còn nghe lời chị Diễm chạy xuống đây. Thật là…

Mình bước tới đứng cạnh Uyên, cũng nhìn ra biển, im lặng một lúc mới bảo:

– Thật ra, có chuyện này muốn nói với Uyên.
– Chuyện gì nghe có vẻ nghiêm trọng quá vậy?
– Chuyện… Nhung.

Mình thoáng dừng lại để dọ ý. Vừa nghe đến tên Nhung, nụ cười mỉm trên môi Uyên tắt ngấm, cặp mắt nâu mang theo chút tức giận nhìn mình:

– Sao? Tự nhiên T nhắc cái tên đó làm gì?

Mình hít sâu một hơi, biết là nhắc tới Nhung sẽ có chuyện ngay, nhưng mình không thể không nói.

– Hồi trưa này, T mới đi gặp Nhung.
– T…

Uyên nhìn mình trân trối.

Mình cũng nhìn sâu vào mắt cô nàng, bắt gặp sự thất vọng và nhiều cảm xúc phức tạp ẩn chứa trong đó, chưa kịp nói gì thêm thì cô nàng đã bất ngờ chạy vụt đi.

– Uyên, chờ đã…

Mình vội đuổi theo. Uyên không chạy lên trên mà lại chạy dọc theo bãi biển, hơn nữa còn giống như muốn lao luôn xuống biển sâu vậy, mình đuổi theo mà thoáng chốc nước đã ngập gần đến ống chân. Đừng đùa chứ, không lẽ chỉ vậy mà cô nàng định tự tử sao trời.

Uyên từng học võ nên thể chất rất tốt, chạy rất nhanh. Mình cố gắng lắm mới bắt kịp khi nước biển đã ngập tới đầu gối, chạy bì bõm khiến nước văng lên ướt luôn quần áo loang lỗ.

Vừa bắt kịp, hai tay mình vội ôm ngang eo Uyên nhấc mạnh lên không cho chạy nữa, mặc kệ cô nàng vùng vẫy dữ dội.

– Uyên bình tĩnh coi, làm gì vậy? – Mình quát lớn.
– Buông ra! Đừng chạm vào người Uyên!

Cô nàng không nhịn mà quát ngược lại vào mặt mình. Hết cách, mình buộc phải buông tay ra, vừa thở hổn hển vừa giải thích:

– Nghe T nói hết đã, rồi Uyên muốn sao cũng được. Đừng chạy loạn giùm cái!

Lúc này có thời gian ngó lại mới thấy tụi mình đã chạy tới ghềnh đá, chỗ có con đường dẫn ra ngôi chùa nhỏ ngoài biển. Bình thường con đường bằng đá này lộ ra, song hiện giờ nước lên đã phủ ngập.

Chỗ này rất tối và vắng, phần lớn du khách đều đi dạo ngoài kia, ít ai vào tới đây. Ngó qua ngó lại chỉ có mỗi hai đứa mình và lác đác vài người đi bắt còng bắt tôm xa xa.

Mắt Uyên đang trừng lên đầy giận dữ, cô nàng mím chặt môi gằn từng tiếng:

– T biết Uyên không thích còn lén đi gặp nó làm gì? Hay là… T thấy nó đẹp thích rồi đúng không? Giống như thằng Khang…

Oan quá mà, ông trời ngó xuống mà coi. Mình vội vã xua tay:

– Nói điên gì vậy? T gặp Nhung vì chuyện của Uyên, thích gì mà thích! T là người dễ thích một đứa con gái nào lắm à? Đâu phải Uyên không hiểu rõ chuyện này?

Mình giải thích thôi, chứ không hề trách Uyên. Vì mình hiểu sau những gì đã xảy ra, trong lòng Uyên luôn bị bóng ma quá khứ ám ảnh dằn vặt chuyện cô bạn thân kém sắc hơn lại chiếm đoạt người yêu. Và lần này, mình đã vô tình khơi dậy chuyện đó khiến Uyên sợ hãi, lo lắng lại bị Nhung giành lấy mình một lần nữa.

Nghe mình giải thích xong, ánh mắt ráo hoảnh của Uyên tiếp tục xoáy sâu vào mình, như muốn moi sạch tim gan mình ra nhìn cho thấu, sau đó mắt cô nàng chớp nhẹ rồi đột nhiên dâng lên những giọt nước trong suốt, nước mắt ầng ậng bỗng chốc trào ra như lũ tràn đê, cuốn phăng hồn mình vào trong đó.

Cô nàng không nói gì, cũng không bật khóc, chỉ mím môi đứng đó nhìn mình, mặc kệ nước mắt tuôn rơi lã chã.

Tâm trạng mình chùng xuống, cảm thấy chua xót vô kể. Uyên ít khi khóc trước mặt mình, một khi điều này xảy ra có nghĩa cô nàng đang rất đau lòng.

Mình thở dài, bước tới ôm cô nàng vào lòng, tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng Uyên:

– T nói thật! Nhung nói có chuyện cần giải thích với Uyên mà không tiện nên mới hẹn T ra. Nghĩ sao T thích Nhung? Nhung từng là bạn Uyên sao T thích được, hơn nữa Nhung có điểm nào bằng Uyên đâu.

Có lẽ ấm lòng vì những lời mình nói, Uyên càng thêm thổn thức, mặt vùi sâu trong ngực mình, cả người mềm nhũn như không xương tựa hẳn vào người mình. Mình yên lặng siết chặt vòng tay, cảm giác khi ôm Uyên thật khó tả, không muốn buông ra.

Sóng vẫn ì oạp xô bờ, lặng lẽ vờn quanh đôi trai gái ôm nhau cạnh ghềnh đá.

Qua một lúc, Uyên dần ổn định tâm tình, buông mình ra, lót dép ngồi xuống bãi biển. Chỉ vào chỗ kế bên, cô nàng bảo:

– Ngồi xuống!

Chờ mình ngoan ngoãn làm theo, cô nàng tiếp tục ra lệnh:

– Kể đi! Liệu hồn kể cho đúng sự thật, giấu diếm chuyện gì đừng trách!

Mới vừa khóc ầm ĩ như con mèo ướt đó, vừa nín là biến thành người khác ngay. Mình thầm mỉa mai, ngoài mặt tươi cười gục gặt lia lịa:

– Ờ, kể nè. Chuyện cũng không có gì nhiều…

Mình tranh thủ kể nhanh còn quay lại với chị, đi nãy giờ cũng khá lâu rồi.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276