Diễm

Phần 65
Phần 65

Mình bế chị lững thững như thằng điên, miệng lầm bầm lặp đi lặp lại câu nói vô nghĩa, rời rạc.

– Chạy nhanh đi T, chị Diễm chết rồi!! Vết thương nặng lắm, ngay tim, không cứu được đâu!! Chạy đi!!! – Thanh sida kéo tay mình lôi đi.

– Buông tao ra! – Mình hất mạnh tay nó.

– Mày muốn làm gì nữa??? Chạy lẹ, bên mình nằm hết rồi… – Thanh sida gào lên.

– Tao giết nó!!! – Mình cười gằn đặt chị xuống, hai mắt đỏ ngầu, giật cây tông trong tay Thanh sida.

– Đm, mày điên rồi!! Đi với tao… – Thanh sida kéo mình lại.

– Cản tao giết mày luôn đó!! – Mình trợn mắt gầm to.

Mình lao như điên vào đám đông, gặp thằng nào chém thằng đó, chả màng sống chết. Bọn nó thấy mình điên loạn dường như cũng ngán, chạy đến đâu bọn nó tránh ra đến đó.

Thằng Khang kia rồi, nó đang tát em Uyên sưng húp mặt mày, miệng cười khùng khục.

– Chết đi thằng chó!!! – Mình thét to, hai tay cầm tông xả một nhát nhằm ngay bả vai và cổ nó. Chị chết nó phải bồi táng theo, xử nó xong mình chết theo luôn.

Nghe mình gào to, nó giật mình theo phản xạ ngả sang một bên tránh được, tay cho vào túi quần móc ra khẩu súng ngắn nhắm mình bắn một phát chát chúa.

– Đoàng..

– Chạy đi T!! – Em Uyên lao đến giật khẩu súng trong tay thằng Khang, hai người giằng co qua lại.

Viên đạn ghim vào đùi mình đau nhói. Mình nén đau cắn răng lao đến, đạp thẳng chân vào mặt nó. Tay giật khẩu súng, nhắm ngay đầu nó lạnh lùng bóp cò.

– Đừng… – Thằng Khang trừng mắt đến rách khóe rỉ máu, thét lên kinh hoàng.

– Muộn rồi, thằng khốn nạn! – Mình cười khùng khục.

– Đoàng… đoàng… đoàng…

3 phát súng vang lên, đầu thằng Khang vỡ toang, óc và máu trắng đỏ lẫn lộn chảy ra.

Em Uyên rú lên sợ hãi…

Bọn đàn em thằng Khang ngẩn người trong phút chốc, rồi hô hào cầm vũ khí lao đến mình.

– Còn 2 viên, thằng nào muốn ăn trước? – Mình cười sằng sặc.

Mình giơ súng nhắm vào bọn nó, bóp cò.

– Đoàng…

Một thằng gục xuống.

– Chạy mau, đm nó điên rồi!!!

Bọn nó như ong vỡ tổ ôm đầu chạy loạn. Chưa đầy phút sau, cả bãi chiến trường chỉ còn lại mình, Thanh sida và em Uyên. Anh em, chị Diễm… nằm xuống cả rồi.

Mình thẫn thờ nhét khẩu súng vào lưng quần, bước lại bế chị lên.

Thiên thần của lòng mình… bao ước mơ… bao dự định hạnh phúc cho tương lai… giờ chỉ còn lại cái xác không hồn…

Nước mắt mình nhỏ xuống, ướt đẫm gương mặt thánh thiện đang nhắm nghiền của chị. Nỗi đau tưởng như chết đi sống lại ập lên đầu mình, bóp nát vụn trái tim mình ra muôn vạn mảnh nhỏ loang máu…

Mình khuỵu xuống… đau đến mức không thở được…

– Đừng buồn… em theo chị đây… – Mình vuốt ve mặt chị, cười nhẹ.

Khẩu súng giơ lên, kê ngay thái dương. Mình nhắm mắt lại, đơn giản thôi mà… chỉ một cái nhích tay, mình sẽ được gặp lại chị…

– T… – Thanh sida kêu lớn.

– Đừng mà T… đừng… – Em Uyên gào to.

– Vĩnh biệt tất cả!!! – Mình nói khẽ, tay siết cò.

Đúng lúc này, một cử động thật nhẹ từ chị truyền sang, dù rất nhẹ nhưng cũng khiến mình giật bắn người, vội mở mắt ra.

Mình không nhìn lầm chứ, cánh mũi chị vừa phập phồng, chị vẫn còn sống.

– Còn sống… chị còn sống… – Mình la to, nước mắt ràn rụa.

Thanh sida và em Uyên nghe vậy liền lao tới. Chị vẫn còn thở nhưng rất khẽ, hơi thở mỏng manh như tơ… có thể đứt bất cứ lúc nào…

Đang loay hoay chưa biết làm thế nào, may sao xe cấp cứu trờ đến, mình vội vã bế chị lên xe… miệng lầm thầm cầu nguyện cho chị qua khỏi…

Căn phòng trắng toát bao trùm một màu tang tóc, lạnh lẽo.

Dì Hai, dượng Hai ôm thân hình lạnh giá của chị khóc rưng rức.

Mẹ mình nước mắt ướt đẫm áo, ba mình ngồi thẫn thờ… hai chị mình không kềm được những tiếng nấc…

Em Uyên ngồi ngay góc phòng, hai mắt sưng mọng đỏ quạch, nước mắt của ẻm đã cạn rồi…

Mình là người tỉnh táo nhất. Từ lúc đưa chị vào đây, mình đã biết hy vọng rất mong manh, gần như không có hy vọng cứu sống chị.

Mình chuẩn bị tâm lý sẵn rồi… nên rất bình thản đón nhận tin dữ từ bác sĩ. Chị đi cũng chẳng sao cả… mình sẽ đi theo chị… chỉ tội ba mẹ mình, vừa mất chị lại mất thêm mình, chẳng biết ông bà sẽ ra sao…

Nhưng biết làm thế nào đây… thiếu chị… mình chẳng thể sống nổi thêm một phút giây nào trên cõi đời này nữa… mọi thứ trống rỗng… thật vô nghĩa…

Tiếng chân rầm rập vang ngoài hành lang, một toán cảnh sát bước vào.

– Chúng tôi nghi ngờ anh T có liên quan đến một vụ thanh toán giết người. Mời anh theo chúng tôi về hợp tác điều tra. – Chú Quyết khổ não nói.

Mình cười khẽ, móc khẩu súng còn đúng 1 viên đạn từ túi quần ra, kê lên thái dương.

– Con làm gì vậy T? Bỏ xuống đi!!! – Mẹ mình kêu hoảng.

– T… đừng làm bậy… – Ba bàng hoàng.

– T…

– T…

Thật nhiều tiếng kêu hoảng loạn vang lên, cả tiếng của những anh cảnh sát nghiêm nghị đe dọa bắt mình buông súng.

– Lúc tôi cần nhất, các anh đang ở đâu??? – Mình cười chua chát, siết cò.

– Đoàng…

Cảm giác nóng rực như thanh sắt cháy đỏ xuyên qua đầu, mình gục xuống… chị đi rồi… còn gì luyến tiếc nữa…

“Chị ơi… em đến với chị đây…” – Suy nghĩ cuối cùng còn lại trong đầu mình trước khi chìm vào cõi vĩnh hằng u tối.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276