Diễm

Phần 47
Phần 47

– Đi đâu vậy T?

Thấy hướng mình dẫn đi không phải ra tiệm tạp hóa gần nhà, chị hỏi.

– Đi uống nước mía he he..

– Không phải đi mua singgum hả?

– Mua làm gì nè, giả bộ để tạo cơ hội cho thằng bạn em thôi.

– Trời, T định làm mai bé Uyên cho bạn T hả?

– Ừ… he he.

– Làm vậy Uyên không thích đâu, chị thấy hơi kì đó!

Chị hơi nhíu mày. Thật là, mới ở chung được hai hôm đã lo nghĩ cho người khác rồi.

Mình cau mặt.

– Em có ý tốt thôi, thấy Uyên ở không cũng buồn, thằng Thanh bạn em thuộc dạng đàng hoàng, chị yên tâm không có gì đâu. Với lại thà vậy, để Uyên không làm phiền mình nữa..

– Chị hiểu ý T, nhưng mà cứ thấy sao sao đó. Với lại…

– Sao?

– Bé Uyên có bạn trai rồi.

– Ax, sao chị biết? Nó kể hả?

Mình quá bất ngờ.

– Ừm, mà chia tay rồi..

Giọng chị buồn buồn.

– Vậy tốt quá rồi, làm em giật mình!!

– Nhưng mà… bé Uyên còn thương người đó lắm! Chị nghĩ lúc này bé Uyên không mở lòng với ai đâu. T làm chuyện vô ích rồi.

– Sao biết nó còn thương bạn trai cũ? Nó tâm sự với chị hả?

– Không, bé Uyên không kể gì hết à, chỉ nói sơ cho chị nghe thôi, thái độ cũng không tỏ ra buồn bã, nhưng mà đêm quá chị nghe tiếng bé Uyên khóc…

– Zzz… Nhỏ đó cũng biết khóc nữa à? Chị có nghe nhầm không đó?

– Chị nghe rõ ràng mà, không nhầm đâu. Theo bé Uyên nói thì lúc trước vì người đó mà bé ở lại Việt Nam, không theo gia đình sang nước ngoài đó. Mà giờ hai người chia tay rồi, bé Uyên mới lên đây…

Sao nghe giống phim thế nhỉ? Vì người yêu sẵn sàng xa gia đình người thân, để rồi chia tay đau khổ, giờ phải bỏ quê hương tìm đến miền đất khác để chôn chặt quá khứ đau thương. Mình nghe thấy nửa tin nửa ngờ, không hẳn do chuyện giống trong phim mà vì em Uyên nhìn rất cá tính và mạnh mẽ. Thật khó tin ẻm lại đang khổ vì tình, nếu thế chắc thằng kia tài phép kinh khủng lắm, mới thuần hóa được con ngựa chứng này.

Còn về chuyện đời của ẻm nghe như trong phim thì mình thấy bình thường thôi. Phim cũng dựng từ đời thật mà ra, cuộc sống này có rất nhiều điều trùng hợp đến khó tin được, thế nên mình chẳng lăn tăn gì vấn đề này.

Ra đến quán nước mía đầu hẻm, mình và chị ngồi xuống kêu mấy bọc bánh tráng nhâm nhi.

– Chị có buồn không?

Mình nhìn chị.

– Buồn gì mới được?

Chị ngơ ngẩn.

– Mấy bữa rồi, từ khi nhỏ đó dọn lại nhà mình ở, em chưa ôm hôn chị được cái nào, không buồn hả?

Mình cười đểu.

– Xí, không buồn. Mừng nữa là khác..!!

– Nhớ đó, nhớ nói vậy nhen.

– Hi hi, chứ T buồn hả?

– Buồn sao không? Hỏi lạ. Đang yên đang lành tự dưng bị con kỳ đà cản đường, em bực lắm!!

– Ừm, biết là vậy. Nhưng mà hoàn cảnh của bé Uyên thấy thương quá à! T đừng vậy nữa..

– Đừng vậy là sao?

– Thì… T đừng nạt nộ tỏ thái độ khó chịu với bé Uyên nữa, cũng đừng làm mai làm mối ai hết, kì lắm!!

– Nó nạt em trước thì có, em toàn nhịn, chị không thấy hả? Còn vụ Thanh sida thì để coi chút về nó làm ăn ra sao, được thì tốt cho cả hai phía, còn không được thì thôi, mốt em không dẫn ai lại nữa. Ok chưa?

– Ok hi hi…

Chị cười tíu tít, tay xé bánh tráng chấm muối đút mình ăn.

– Mà nói thật, em cũng không ghét gì con Uyên hết đó, tại nó kênh với em trước thôi..

Mình vẫn thấy hơi ấm ức, sợ chị nghĩ xấu cho mình, cố giải thích thêm.

– Ừm, chị biết rồi. Để chị nói chuyện với bé Uyên sau..

– Ờ, còn chuyện hai đứa mình nữa, giờ lúc nào nó cũng có ở nhà, làm sao đây?

– Chị… không biết nữa…

– Để vài bữa nữa mọi chuyện yên ổn, mình đi chơi nhen?!

– Bé Uyên thì sao?

– Kệ nó, chứ không lẽ giờ chở nó theo nữa hả? Chắc chết quá..

– Hi hi… ừ, để tới đó tính hén. Chị thấy làm vậy kì kì… hix…

– Chị không muốn đi chơi riêng với em hả?

Mình làm mặt ngầu.

– Không phải mà… Thôi T tính sao chị nghe vậy. Hén!! Đừng giận nữa…

Chị le lưỡi níu tay mình, chu môi thỏ thẻ.

– Ờ, ngoan vậy phải dễ thương hem he he!! Nhìn cái miệng thèm hôn quá à..

– Ở đây đông người, T đừng làm bậy nghen!!

– Giỡn thôi, để chút trên đường về ngang chỗ nào vắng vắng, hôn chị cũng được mà hè hè…

– Không cho…

Quán nước đông người nên mình ngồi trò chuyện với chị cả buổi, cũng thỏa được phần nào sự nhớ mong hai hôm nay. Chị kể khá nhiều về Uyên, mình dù không muốn cũng phải nghe. Chẳng biết chị có kể về mình cho ẻm nghe như thế này không? Chị có biết điều tối kỵ trong tình yêu là kể cho người khác nghe về người mình yêu, và ngược lại? Mình không muốn vấy bẩn tâm hồn chị, càng không muốn chị phải lo âu mà mất đi sự vô tư thơ ngây, nên im lặng không nói gì. Mình cố xóa đi những gì liên quan đến em Uyên mà chị kể, mình không muốn biết nhiều về ẻm, chẳng có lợi gì cho mình cả.

Ngồi đến gần 10h, mình và chị về nhà. Thanh sida đã về tự khi nào rồi, mình không cầm đt theo, chẳng biết nãy giờ nó có gọi cho mình không?

Cũng không thấy em Uyên, chắc về phòng làm việc rồi. Mình chúc chị ngủ ngon, sau đó tót vào phòng lấy đt ra xem. Không có cuộc gọi nào của Thanh sida cả, mình bỗng thấy có điềm chẳng lành. Bình thường tán được em nào, nó đều gọi cho mình đến cháy máy để khoe chiến tích, hôm nay thế này là sao đây?

Mình đt cho nó.

– Alo…

Giọng thằng bạn vô cùng uể oải yếu sinh khí, chẳng sung mãn như mọi khi.

– Sao rồi mày? Không thấy báo cáo gì hết vậy?

Mình hồi hộp hỏi ngay.

– Báo cáo con khỉ. Móa, giới thiệu con khùng cho tao, chưa chém mày là may!!!

Thanh sida hằm hè trong đt, thiếu điều khạc ra lửa.

– Là sao? Ẻm chửi mày hả?

– Còn hơn vậy nữa… hix, chưa bao giờ tao chịu nhục như bữa nay..

Thanh sida thút thít đầy ấm ức.

– Kể rõ tao nghe coi, lấp lửng hoài.

Mình hối thúc.

– Lúc tụi mày đi rồi, tao ngồi tán đủ thứ, chém gió từa lưa, ẻm cũng vui vẻ trò chuyện. Được một lúc, tao thấy tình hình ngon ăn quá rồi, mới rủ ẻm ngày mai đi uống cf chơi…

– Ờ, vậy tốt quá rồi còn gì?

– Tốt vô mặt mày. Mày biết ẻm nói sao không?

– Sao? Biết tao hỏi mày làm gì.

– Ẻm nhìn tao như nhìn quái vật vừa từ sao Hỏa rơi xuống, rồi nói một câu làm tao muốn té xuống đất, đập đầu vô đá chết mẹ đi cho bớt nhục..

– Câu gì?

– Ẻm nói “Đi xe này mà đòi rủ tui đi uống nước hả? Anh biết bao nhiêu thằng chạy Audi, Mercedes năn nỉ lạy lục tui còn chưa thèm đi không? Nhìn lại mình đi.”

Cái gì thế này? Không tin được vào tai mình nữa, vẫn biết em Uyên kiêu kỳ, tính khí thất thường, nhưng mình không nghĩ ẻm lại phang thẳng tay với Thanh sida đến thế. Có hiểu lầm gì ở đây không??

– Chắc không? Coi chừng ẻm nói gì mà mày nghe nhầm đó.

Mình hỏi lại.

– Nhầm sao được mà nhầm. Lúc đầu tao cũng nghĩ giống mày, hỏi lại ẻm, thì ẻm nói nguyên văn lại y vậy thêm lần nữa đó. Báo hại tao chịu nhục hai lần, móa…

Thanh sida khóc kể om sòm trong đt, mình chẳng biết dùng từ gì để an ủi nó nữa. Thằng bạn tự tin sát gái của mình, hôm nay bị hạ nhục thế này, chắc lòng tự tôn của nó bị tổn thương ghê gớm lắm!!

Mình chỉ còn biết kêu nó đừng buồn, rồi quay sang lên án em Uyên bị té giếng, đầu óc hơi tưng tưng, có vậy Thanh sida mới đỡ ấm ức phần nào.

Tắt đt, mình ngồi thừ người ra. Chuyện lần này mình cũng có phần, ngày mai… chẳng biết những thứ gì sẽ trút xuống đầu mình đây?? Lạy trời, cứu con…!!!

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276