Diễm

Phần 221
Phần 221

Sáng sớm, trời Đà Lạt còn sương mù giăng giăng, không khí lạnh lẽo vô cùng, bọn mình trả phòng đi qua sân bay.

Có thể bọn mình đi sớm, tụi kia chưa kịp ra, hoặc là tụi nó tìm kiếm cả ngày hôm qua tới tối mịt không được gì nên chán nản rồi, nhờ vậy hai thằng yên ổn đáp chuyến bay sớm nhất về Sài Gòn, sau đó bắt taxi chạy thẳng tới bệnh viện Chợ Rẫy rồi gọi anh bảo vệ kia ra đón giùm.

Đưa bọn mình tới khu tụi bạn đang nằm điều trị, anh ta chào ra về, mình không quên cảm ơn và nhét vào tay ổng một ít tiền. Ban đầu ổng không lấy, nhưng mình ép quá buộc phải nhận. Nếu được, mình rất muốn hậu tạ nhiều hơn, chỉ do trong túi không còn nhiều, còn phải để dành lo chi phí cho hai thương bệnh binh kia nữa.

Phòng tụi thằng Hải nằm có bảy, tám giường, toàn bộ đều thuộc khoa ngoại, ai nấy băng trắng xóa, dây nhợ lòng thòng. Hai thằng bạn mình cũng không ngoại lệ. Hưng mập gãy chân, rạn xương vài chỗ. Hải khìn gãy tay kèm gãy sống mũi, ngoài ra còn bị bầm dập nhiều nơi, mặt mày sưng vù khiến tụi mình phải nhìn một hồi mới nhận ra.

Bọn mình tới thì tụi nó đã tỉnh được một lúc, có thể nói chuyện nhưng còn khá mệt và đau nên không trao đổi được bao nhiêu. Nguyện vọng của tụi nó là không báo gia đình vì không muốn người nhà lo. Mình tính tạm thời khoan gọi điện về, lớn rồi, đi cả ngày chưa liên lạc cũng không sao, chờ tối nay tình trạng tụi nó khá lên sẽ tự gọi về xin sau, lúc đó muốn nói xạo đi Âu đi á gì cũng được.

Mình và Thanh sida thay nhau chạy ra chạy vào lo các thủ tục giấy tờ, đóng thêm tiền này nọ tới trưa trờ trưa trật đủ mệt phờ người.

Phòng bệnh nhỏ và chật, tụi mình buộc phải ngủ ngoài hành lang, mua đại tấm chiếu trải ra mà nằm, cũng chả có gối hay mền mùng gì. Vậy mà tìm chỗ trống không hề dễ, phải canh dữ lắm mới có người chịu đứng lên để mình chen vào. Một khúc hành lang ngắn thôi mà người ta nằm dài như cá mòi xếp lớp, nóng và bí kinh khủng. Quả thật không gì cực bằng đi chăm người bệnh, có trải qua mới biết chán ngán mệt mỏi cỡ nào. Tuy nhiên mọi chuyện đều do mình mà ra, mình sẽ chịu trách nhiệm với lũ bạn, nếu tụi nó đã quyết không báo gia đình thì mình sẽ ở lại đây nuôi bệnh tới khi nào hai thằng ra viện thì thôi. Cực mấy cũng ráng.

Trời nóng quá, Thanh sida lăn qua lăn lại hoài không tài nào ngủ nổi, mà nói vậy chứ chật bỏ mẹ ra, làm quái gì có chỗ để lăn. Nó than thở:

– Mới sáng này còn trên Đà Lạt mộng mơ, lạnh teo cả trym, giờ tự nhiên tao với mày nằm đây như hai thằng ăn mày. Đúng là cái cuộc đời…

Mình có cảm nhận không khác gì nó. Cứ thấy cuộc sống này thật kỳ lạ, nhiều khi mọi chuyện đang xảy ra rành rành trước mắt, thế nhưng mình cứ có cảm giác không tin, hoặc không muốn tin, luôn cho đó chỉ là một giấc mơ dài thật dài, mãi không có hồi kết.

Từ một thằng vô ưu vô lo, suốt ngày chỉ đi chơi và tán gái, tự dưng quen chị và Uyên, hai cô gái xinh đẹp ở cùng một nhà, ra vào hôn hít, mắt đi mày lại, ngập tràn trong hạnh phúc sung sướng. Thế rồi những thứ tốt đẹp đó đùng một cái vỡ tan tành và biến mất, để lại trong thằng con trai chưa hề già những nỗi đau khó nói thành lời. Mọi thứ cứ vậy trôi tuột đi, và rồi bây giờ mình đang nằm đây, tận hưởng chuỗi ngày khốn nạn nhất cuộc đời.

Mình cười chế giễu:

– Ở Đà Lạt tao với mày cũng chạy lông nhông cả ngày, hôm qua còn bị rượt chứ có sướng mẹ gì đâu mà hoài niệm.
– Ít ra trên đó không nóng như ở đây, còn có cảnh đẹp, gái đẹp mà ngắm. Nơi này thì nhìn đâu cũng thấy tang tóc khóc lóc, ngán ngẩm vãi!

Mình chép miệng:

– Nếu tối nay tụi Hải khìn gạt được nhà tụi nó, thì mai mày về đi. Mình tao lo được rồi, cần gì hai thằng cho mệt.

Nó ngó mình vẻ ngạc nhiên:

– Mày nghĩ tao làm vậy được hả?
– Đàn ông chứ không phải đàn bà con gái mà bịn rịn lằng nhằng. Mày còn về phụ ông bà già mày công việc, ở đây làm gì. – Mình cười.

Thanh sida không giống mình cả ngày la cà rong chơi, nó phải phụ giúp gia đình nhiều việc. Thằng này coi vậy chứ giỏi lắm. Bởi vậy khi nghe mình nhắc, nó đánh mắt nhìn ra nơi khác xa xa. Nếu được, hẳn nó sẽ ở lại phụ mình chứ không ngại khó ngại khổ gì đâu.

– Ừ. Để coi, tình hình ổn thì mai tao về.

Nó đáp ngắn gọn, cũng không giải thích hay đưa ra lý do lý trấu gì, vì nó biết mình hiểu. Bạn thân quý nhau chỗ đó, không cần màu mè dài dòng nọ kia, hiểu nhau mới chơi được với nhau đến giờ này.

Do mệt nên nằm một hồi, dù rất nóng bức tụi mình vẫn ngủ được, tới khi tỉnh dậy vì những tiếng ồn ào xung quanh thì toàn thân đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại, người rít khó chịu kinh khủng. Trong bệnh viện cũng có chỗ tắm nhưng rất dơ, nơi công cộng mà, cha chung không ai khóc là tâm lý chung, ý thức giữ gìn vệ sinh rất kém, hơn nữa rất đông người xếp hàng chờ tới lượt. Mình đành thuê phòng khách sạn bên ngoài chỉ để dành cho việc tắm rửa vệ sinh cá nhân, giặt giũ.

Xong xuôi đâu đó, đi ăn về trời đã sẩm tối, tụi mình lại lóc cóc vào thăm bọn thằng Hải.

Tối nay bọn nó khỏe hơn hồi sáng không ít, có thể nói chuyện lưu loát dù lắm lúc phải tạm ngừng vì đau. Lồng ngực, bụng, mặt hai thằng nó vẫn còn đầy vết bầm tím trông rất đáng sợ. Trong mắt mình thì là đáng giận, nhìn tay chân bọn nó bó bột trắng xóa khiến mình lại sôi tiết chỉ muốn chạy ngay về Tây Ninh liều mạng với thằng chó kia. Tụi Hải khìn cùng lắm chỉ đánh nó dập phần mềm, thế mà nó báo thù nặng tay tới vậy. Hồi sáng anh bảo vệ có kể bọn Hải khìn khi vào viện đều bất tỉnh, đầu sưng, phải đi chụp hình các kiểu xem có chấn thương sọ não không, may là không bị gì nên mới toàn mạng.

Nhìn tụi nó thỉnh thoảng cựa mình động chạm vết thương phải rên khe khẽ, có lẽ sợ mình nghe rồi áy náy, mình nói:

– Tao xin lỗi, tính nhờ tụi mày mềm mỏng trông chừng một tối thôi, ai ngờ thành ra như vầy.

Hưng mập xua tay, cái mặt sưng chù vù như đầu heo ráng cười như mếu, trông hài hước lạ:

– Bỏ đi! Chuyện chả ai muốn. Có trách thì trách tụi tao ỷ y chủ quan quá, lẽ ra phải đề phòng như mày dặn dò trước, có khi tránh được rồi.
– Mà rốt cuộc mọi chuyện thế nào? Mày kể nổi không?
– Nổi chớ…

Hưng mập và Hải khìn thay nhau kể, thằng này mệt thì nghỉ nhường thằng kia. Hóa ra nhóm kia những sáu, bảy thằng, lại còn xông lên nhằm lúc tụi này đang ngủ gục. Chuyện sau đó thì không có gì nhiều để nói, cả lũ đánh hội đồng hai thằng bạn mình như bao cát, nếu bảo vệ không lên can kịp thời có khi lỡ tay gây ra án mạng lắm. Thế nhưng từ đầu tới cuối, thằng Quang tuyệt nhiên không xuất hiện, chắc để tránh bị camera ghi lại nên nó tránh ra mặt. Thằng chó này rất khôn, chờ khi xong chuyện mới cắp đít qua gọi chị Diễm trả phòng rời khỏi.

Lúc sáng anh bảo vệ kể là đã trình bày rõ ràng mọi chuyện với phía chính quyền, sớm muộn gì lũ kia cũng bị gọi lên thẩm vấn thôi, nhưng thằng Quang thì mình chẳng hy vọng gì. Trong chuyện này rất khó chứng minh nó có liên can vì không bằng không chứng, hơn nữa lũ giang hồ kia ăn tiền của nó ngập mặt rồi thì sẽ ngậm chặt miệng thôi, không dại gì khai ra.

– Tao sẽ không để tụi mày bị đánh không đâu. – Nghe xong, mình chỉ nói vậy.

Hải khìn phì cười, đau quá thành ra ho sù sụ, ráng nói:

– Muốn gì thì chờ tụi tao lành lặn đã, đừng chơi một mình không vui.

Hưng mập gật đầu:

– Ý tao cũng vậy.

Mình không biết nên đồng ý hay gạt đi, hỏi lảng sang chuyện khác:

– Tụi mày gọi điện về nhà chưa? Tính nói sao đây?
– Hồi nãy gọi rồi, tao nói tao với thằng Hưng làm một chuyến phượt từ nam ra bắc, chừng nửa tháng hoặc một tháng mới về. – Hải khìn tếu táo.
– Đậu xanh. – Thanh sida buột miệng – Chất chơi vậy mày? Rồi ông bà bô nói sao?
– Sao trăng gì nữa, nói xong tao khóa máy luôn. Không chịu cũng phải chịu. Thà vậy còn hơn để ổng bả thấy tao nằm ngay đơ vầy.

Nói rồi Hải khìn đưa cái thẻ ATM ra:

– Trong thẻ tao còn mấy chục, tụi mày coi rút trả chi phí đi. Hôm qua đi gấp chỉ mình tao đem theo ví, coi như may!

Mình mặt mũi nào lấy tiền tụi nó, lẽ ra phải bù đắp thêm còn chưa đủ, vậy nên từ chối quyết liệt.

Hưng mập nói:

– Cầm đi. Tao biết mày hiện giờ không có nhiều đâu, còn thằng sida thì chả cần nói cũng biết, suốt ngày lấy tiền cho gái ăn sạch rồi.

Hải khìn đế thêm:

– Mày ngại thì cầm tạm để trả các khoản chi phí, sau này có đưa lại tao sau cũng được.

Mình biết, cầm rồi thì sau này mình có trả nó cũng chả lấy đâu, nhưng mình nhất định trả, chẳng những vậy còn phải trả gấp đôi, gấp ba để vơi đi phần nào áy náy.

Chờ mình cầm thẻ, Hải khìn đọc mật khẩu rồi cười bảo:

– Coi như tiền thuê đi, sắp tới tao với Hưng mập có thằng osin miễn phí.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276