Diễm

Phần 236
Phần 236

Tiếng chân vừa đi chưa xa, chợt nhớ nãy giờ ngừng lại vậy không biết có làm Uyên thừa cơ bừng tỉnh hay không? Mình vừa cúi đầu xuống quan sát đã nghe Uyên thở hắt ra:

– Lạnh quá! T định ôm ấp Uyên ở dưới gạch vầy sao?

Nãy giờ lâng lâng đê mê như bay lên chín tầng mây, mình nào có biết lạnh là gì, giờ nghe Uyên nói mới cảm thấy lạnh thật. Vầy không được, nhưng buông Uyên ra thì cơ hội sẽ trôi qua. Mình không muốn cưỡng ép Uyên, mà nếu bỏ lỡ dịp này, Uyên sẽ ra đi vĩnh viễn. Một đêm ân ái triền miên biết đâu có thể giúp Uyên nghĩ lại và cho mình cơ hội. Ngoài ra, mình thật sự không thể kiềm lòng nổi trước một cơ thể căng tràn sức sống, quyến rũ như ma quỷ thế này được nữa.

Giọng Uyên đầy bất lực vang lên trong bóng tối:

– Ẵm Uyên lên giường đi! Đêm cuối rồi, Uyên cho T hết!

Mình run bắn người, không nói lời nào, vội vã bế thốc Uyên dậy, nhanh như bay nhảy lên giường.

Uyên vuốt ve mặt mình, nhu mì nói:

– Cởi đồ ra đi! T nhìn cơ thể Uyên hết rồi, vậy không công bằng!

Mình như thằng đần, máy móc cởi áo, còn chưa kịp cởi nốt cái quần cộc thì Uyên đã làm giúp. Tay cô nàng chạm vào thứ gì đó khiến mình giật nảy, đồng thời thấp giọng thì thào như ru hồn:

– T sẽ hối hận vì đêm nay! Cả đời T cũng không quên được Uyên đâu! Ngốc lắm!

Cô nàng xô mình ngã ra nệm, sau đó như con rắn trườn lên, hôn khắp mặt mình. Hơi thở nặng nhọc lẫn khoan khoái, dường như có cả những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trong bóng đêm dày đặc.

Mình nằm yên hạnh phúc tận hưởng những cảm xúc ngây ngất mà Uyên mang lại, giữa một vùng bóng tối và mưa gió. Cảm giác rất khác lạ, vừa lạnh lẽo lại vừa ấm áp tột độ, tâm hồn phiêu diêu lãng đãng cứ như đang chìm trong giấc mộng liêu trai. Trong đó, mình là chàng trai hiền lành, còn Uyên là ma nữ xinh đẹp đang lao vào mình với tất cả sự cuồng nhiệt.

Đang ngập trong cảm xúc tiêu hồn đầy đam mê, đèn đột ngột bừng sáng, chắc là máy phát điện của khách sạn đã sửa xong. Mẹ kiếp cái khách sạn này thật khéo phá đám!

Uyên kêu “á” lên một tiếng, mặt đỏ như gấc khi đột ngột thân không mảnh vải ngay trước mắt mình, theo phản xạ vội vàng dùng cả hai tay che ngực lại, rồi nhận ra bên dưới lồ lộ, cô nàng càng thêm cuống quýt che che đậy đậy mãi không xong.

Mình đang bị choáng rất nặng. Không ít lần tiếp xúc thân mật cùng Uyên nhưng tất cả đều diễn ra trong bóng tối hoặc dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, tranh tối tranh sáng rất khó nhìn rõ, chỉ có thể cảm nhận bằng xúc giác. Đây là lần đầu tiên mình được nhìn thấy trọn vẹn thân hình Uyên, dưới ánh đèn led trắng sáng rực, hầu như mọi ngóc ngách đều soi tỏ.

Thật sự là quá đẹp, hấp dẫn chết người, quyến rũ tới nỗi mình chợt quên mất cần phải làm gì, cứ trơ mắt ra ngó Uyên thom lom từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, tay chân lóng nga lóng ngóng, quên béng luôn việc mình cũng đang chả có thứ gì trên người.

Vết ửng đỏ lan nhanh từ mặt Uyên xuống tận cổ, cô nàng cuối cùng cũng tìm được cách, một cánh tay đưa lên che phần nhạy cảm trên hai bầu ngực, trong khi bàn tay còn lại ráng che bên dưới. Uyên toan quay đi lấy váy mặc vào, nhưng lại sợ làm vậy sẽ đưa trọn phần sau cho mình tha hồ nhìn ngó thỏa thuê vì đồ đạc của hai đứa đều vứt sạch dưới sàn chỗ cửa sổ rồi. Hết cách, cô nàng gắt lên trong sự ngượng ngùng:

– Nhìn nãy giờ chưa đủ sao mà còn nhìn nữa? Quay đi chỗ khác, ai cho T nhìn hả? Quay đi mau!

Tiếng gắt của Uyên lôi mình ra khỏi trạng thái mơ màng ngây ngẩn. Mình liếm liếm môi đã khô ran:

– Rờ được mà nhìn thì không cho hả? Kỳ vậy?
– Không cho! Uyên không thích ai nhìn Uyên trong tình trạng này hết!
– Rất đẹp mà, không cho nhìn phí chết!
– Đã nói không cho là không cho!!

Cô nàng vùng vằng, bỗng trông thấy cái mền gần đó liền kéo lấy trùm kín người lại, ánh mắt chợt đảo, hình như đang vô tình liếc xuống người mình, thế rồi mặt càng đỏ lên như ráng chiều.

Mình nhủ thầm thôi chết mẹ rồi, lúc này mới nhớ ra bản thân cũng đang trần như nhộng, uổng công bao năm giữ gìn giờ bị Uyên thấy hết cả rồi, đau lòng quá!

Nghĩ thì nghĩ vậy chứ hình như mình hơi biến thái, bị Uyên nhìn công khai thế mà chẳng những không e ngại, ngược lại còn thấy kích thích kinh khủng, bao nhiêu máu trên người thi nhau chạy rần rật đổ dồn về một chỗ.

Chứng kiến sự thay đổi trạng thái nhanh chóng của một vài bộ phận trên người mình, mắt Uyên trợn lên trừng trừng rồi xấu hổ quay mặt đi nơi khác, khẽ mắng:

– Biến thái! Mặc đồ vô lẹ đi!

Uyên càng vậy càng làm mình thêm hào hứng, và mắc cười nữa. Thú thật là mình không thấy ngại gì hết, chắc do mình là con trai, phần nữa cũng vì mình yêu Uyên, đời này muốn gắn bó với cô nàng thì có gì để ngại. Mình cười hề hề:

– Tự nhiên chửi ta biến thái! Chẳng may lúc quan trọng mà T bị chứng bất lực, dám Uyên nói T không bằng biến thái lắm!
– Nói nhiều quá! Mặc đồ vô!!! – Uyên hối thúc, mặt vẫn quay đi.
– Ờ, để T lấy đồ đã chứ! Không được nhìn lén đó! – Mình cười cười.
– Gớm, ai thèm nhìn! Xấu xí như gì!
– Ha ha!!!

Mình vờ leo xuống giường lấy đồ, song phút chót khi ngang qua chỗ Uyên, mình liền ôm lấy cô nàng đè xuống.

Uyên chỉ kịp kêu lên một tiếng thì đã bị ngợp trong tràng cưỡng hôn tới tấp từ mình. Cố gắng lắm cô nàng mới len được tay vào giữa tạm ngăn mình lại, trong khi tay kia giữ chặt lấy cái mền:

– Làm gì vậy? Nói mặc đồ vô có nghe không?
– Nãy Uyên nói cho T hết mà, giờ nuốt lời hả? – Mình tha thiết.
– Nãy khác giờ khác, tự nhiên có điện làm Uyên cụt hứng rồi!
– Xạo!
– Thiệt!
– Vậy để T giúp Uyên hứng thú trở lại cho!

Mình cuồng nhiệt cúi xuống, Uyên lần nữa đẩy ra, giọng nhỏ như muỗi kêu:

– Tắt đèn đi! Uyên không thích sáng vầy!
– Tắt đèn rồi sao ngắm Uyên được? Cho nhìn chút thôi! – Mình kèo nài, thực sự đứng trước một báu vật trần gian thế này mà không được ngắm thì phí lắm, trời phạt chết luôn.

Mặc mình nài nỉ, Uyên vẫn cương quyết:

– Chừng nào T cưới Uyên rồi muốn gì cũng được! Giờ có tắt không?
– Rồi rồi, tắt thì tắt!

Mình ngao ngán leo xuống bấm tắt công tắc, nhân tiện bật đèn ngủ lên, ánh sáng dìu dịu nhạt nhòa tuy lãng mạn nhưng chẳng đủ để nhìn rõ gì cả.

Đến khi lên lại giường, lần này Uyên chủ động ôm và hôn môi mình một cái nhẹ nhàng, dịu dàng bảo:

– Lần trước T say không biết gì nên không tính, lần này thì khác, cần phải có quy định!
– Gì nữa?
– Một là không được nhìn, T tắt đèn rồi coi như xong! Hai là không được chạm lung tung! T chỉ được đụng chạm từ đây trở lên, phần dưới cấm sờ mó lung tung!

Vừa nói, tay Uyên cầm tay mình để vào phần eo coi như là ranh giới. Mình càu nhàu:

– Không cho đụng chạm, vậy sao “ấy”?
– Không “ấy iếc” gì hết, chỉ hôn và ôm vậy thôi!
– Trời, đừng giỡn ác vậy chứ? – Mình suýt nhồi máu cơ tim.
– Hì hì, T mà ca cẩm nữa thì Uyên sẽ làm vậy thật đó! – Làn môi Uyên nhẹ nhàng lướt qua tai mình, nhột nhạt ngứa ngáy cùng cực. Cô nàng thỏ thẻ – Đêm nay T là cái gối ôm của Uyên, ngoan ngoãn nằm yên tận hưởng đi! T may mắn lắm, có biết không?

Biết không thể làm khác được, mình yên tĩnh nằm đó, nhường quyền chủ động cho Uyên. Những nụ hôn chạy dọc từ mặt mình xuống dưới, nhẹ nhàng, êm dịu và đầy rung cảm.

Cơ thể mình căng lên vì hưng phấn và chờ mong, bụng bảo dạ chờ lát nữa khi nhập cuộc rồi, mình sẽ vùng lên, lúc đó Uyên đừng hòng kháng cự nổi.

Trong vùng không gian tối lờ mờ, mọi đụng chạm dù vô cùng nhẹ cũng mang đến cảm giác rất rõ rệt và đặc biệt, các giác quan như tự giác phát huy tối đa để cảm nhận hết mức có thể, tới nỗi dù đang nhắm mắt mà trong đầu mình vẫn hiện ra hình dáng Uyên đang cúi mặt hôn lên ngực mình. Làn môi thật mềm, lướt đến đâu làm mình nổi gai ốc đến đó, sự khoan khoái tràn ngập từng tấc da thịt.

Sắp đến rồi, thời khắc mình luôn chờ đợi rốt cuộc cũng sắp đến rồi. Quan trọng nhất là lần này mình đang còn rất tỉnh táo chứ không say mèm như hôm đó.

Đang hồi hộp mong mỏi, chuông điện thoại trong phòng lại reo lên từng hồi khẩn trương. Thật bực mình, cái khách sạn này rất biết cách phá đám chuyện tốt của người khác thì phải. Động tác Uyên thoáng ngừng lại, mình nói:

– Kệ đi, chắc hỏi thăm gì đó thôi!
– T xuống nghe đi, đêm nay còn rất nhiều thời gian mà, gấp gì chứ? – Uyên cười.

Mình thở dài, bực bội lồm cồm tót xuống giường, nhấc ống nghe:

– Alo?

Tiếng nhân viên bên kia tỏ ra gấp gáp lẫn hốt hoảng:

– Anh ơi, có người đang lên kiếm anh đó! Bảo vệ cản mà không được còn bị đánh nữa, người đó giật lấy chìa khóa phòng sơ cua luôn rồi.

Sấm sét ngoài trời vụt nháng lên mà cảm tưởng như vừa đánh thẳng xuống đầu mình. Mình mờ mịt hỏi:

– Kiếm anh hả? Ủa, là ai mà tự nhiên giờ này kiếm anh làm gì?
– Đàn ông, to con lắm, xăm trổ khắp người, chắc sắp lên tới phòng anh chị rồi. – Nhân viên nữ cuống quýt.

Ống nghe trong tay mình rớt xuống sàn đánh cộp, mặt đất dưới chân chao đảo dữ dội. Đàn ông to con, lại còn xăm trổ, hùng hổ xông lên đây, nếu không phải thằng Khang thì còn ai khác? Thế quái nào!

Mình cuống cuồng chộp lấy đồ cả hai dưới sàn, thảy vội chiếc váy cho Uyên, hét lên:

– Mặc vô mau lên! Thằng Khang đang chạy lên đây!
– Hả? – Uyên ngơ ngẩn, vẫn chưa hiểu mình vừa nói gì.
– Thằng Khang lên! Mặc vô lẹ!

Lúc này Uyên mới hiểu ra, cô nàng vội vã thay váy. Phòng tối, mình cũng đang hối hả mặc đồ nên chả còn bụng dạ nào nhìn lén.

Chết tiệt thật, rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra đây? Làm sao thằng ôn dịch đó biết Uyên ở đây mà tới kiếm, lại còn tới vào lúc đêm hôm khuya khoắt, giữa trời mưa to gió lớn thế này nữa. Phải như trước đây mình chả có gì sợ, khốn nạn ở chỗ Uyên đã nhận lời nó, cả hai sắp làm đám cưới, về lý mình sai rõ ràng, không thể bào chữa được.

Hai đứa vừa thay đồ xong, bật đèn lên, cũng là lúc mình nghe tiếng mở khóa phòng lách cách thật nhẹ, rõ ràng thằng Khang định bất ngờ xông vào để bắt quả tang. Mình lập tức chạy lại chỗ cái ghế dựa ngồi xuống, Uyên thì cầm túi xách đứng ngay cạnh cửa sổ, tranh thủ vuốt lại đầu tóc hơi rối.

Vừa ổn định xong vị trí, cửa phòng bật mạnh vào trong. Đứng ngay đó đúng là thằng Khang, mặt nó hầm hầm dữ tợn, cặp mắt hết nhìn Uyên rồi lại nhìn mình chỉ muốn ăn tươi nuốt sống.

Mình vờ giật mình khi thấy nó, như không có sự chuẩn bị trước.

Thằng Khang lầm lầm lì lì đi vào trong phòng. Nó tảng lờ mình, bước tới gần Uyên, gằn giọng:

– Em nói đi mời đám cưới mà, làm gì ở đây vậy?

Uyên không có vẻ gì sợ sệt, đáp trả:

– Thì mời đám cưới.

Tất nhiên thằng Khang không tin. Nó cười nhạt, cố dằn cơn điên sắp bùng phát:

– Mời đám cưới mà phải lên tận phòng riêng của thằng này à? Nó bị cụt chân không ra ngoài được hay sao? Còn nữa, anh đã nói không muốn mời nó rồi, sao em còn mời?
– Bạn cũ lâu ngày gặp lại, lên thăm chút cũng không được hả? Đã nói trước rồi, bạn ai nấy mời, anh đừng xen vào chuyện của tôi! – Uyên ngang như cua.

Mặt thằng Khang đỏ lên như gà chọi, nó nghiến chặt hai hàm răng:

– Em nói vậy mà nghe được à? Em là vợ sắp cưới của anh, không phải độc thân như trước mà hành động tự do vậy được! Đêm hôm mưa gió ở trong phòng với nó đóng kín cửa thế này còn ra thể thống gì? Đừng nói với anh là em với nó chỉ nói chuyện thôi!
– Tùy anh muốn nghĩ sao thì nghĩ! – Uyên lạnh nhạt – Tôi còn chưa hỏi anh vì sao biết tôi ở đây mà tới, anh cài định vị vào điện thoại của tôi chứ gì? Khéo làm trò!
– Chính vì cài nên mới biết em lên đây tận hai ngày còn chưa chịu đi, báo hại tôi phải lặn lội lên đây xem em làm gì trên này, để rồi bắt gặp cảnh tượng này!

Thái độ dửng dưng của Uyên như hắt gáo nước lạnh vào mặt thằng Khang làm nó điên tiết. Nó đột ngột quay mặt nhìn mình, cặp mắt bên dưới đôi mày rậm đen bỗng long lên sòng sọc như phát hiện ra gì đó, nhanh như chớp phóng tới thộp cổ mình rồi quát lên cực kỳ giận dữ:

– Mặt nó, cổ nó dính cái gì đây hả? Không phải son môi của em sao? Nói chuyện kiểu khốn nạn này à?

Thôi xong rồi. Mình thầm niệm kinh trong bụng, phen này tình gian mà lý cũng gian. Chọi tay đôi chắc chắn mình sẽ bị nó dần nhừ tử, thằng ôn vật này đã trâu chó lại còn võ nghệ đầy mình, làm sao đánh lại.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276