Diễm

Phần 68
Phần 68

Tối nay trời không mưa, không gian thoáng đãng, sao mọc chi chít lấp lánh. Mình lại dụ dỗ chị ra ban công ngồi hóng mát, em Uyên chẳng biết sao lại nằm lì trong phòng, không thèm ra mặc dù chị có rủ. Vậy càng tốt, được tự do riêng tư với chị, mình muốn còn chẳng được.

– Trời mát, trăng sáng nữa… thích quá T hén!!! – Chị tựa người vào lan can, mỉm cười nhìn mình.

– Ừ, trăng sáng thật, nhưng không sáng bằng chị!! – Mình nháy mắt.

– T này… suốt ngày chọc chị… – Chị nguýt mình, xinh thế cơ chứ.

– Nói thật chứ chọc gì… chị là mặt trời của đó em đó… cho hôn mặt trời cái coi có phỏng mỏ không ta! – Mình hôn phớt lên má chị.

– Càng ngày càng hư… – Chị đỏ mặt làu bàu, nhưng miệng cười toe.

– Trai không hư gái không yêu hơ hơ…

– Chỉ giỏi nói bậy!!

Pha trò cho chị vui thôi, thật ra trong lòng mình rối bời. Câu nói của ngoại lúc trưa vẫn còn văng vẳng trong đầu mình. Mọi chuyện đã khó, giờ càng khó gấp bội. Ba mẹ mình sống khá thoáng, nhưng lại rất nể bà ngoại, sao càng ngày mọi thứ càng trở nên mù mịt…

Cảm giác giống như hai đứa mình đang đi trong một đường hầm tối đen, đi mãi… đi mãi… vẫn chẳng thấy lối ra… một chút ánh sáng le lói cũng không phản chiếu..

– T nghĩ gì vậy? – Giọng nói êm ái của chị vang lên.

– Không có gì. – Mình cười lắc đầu.

– Chiều giờ T lạ lắm, có gì không kể chị nghe được hả? – Chị nhìn mình dò xét.

– Không có gì thật mà! Em hơi nhức đầu thôi. – Lí do muôn thuở của mình, mỗi khi không biết viện cớ gì.

– Lấy thuốc T uống hén! – Và đương nhiên, áp dụng với cô gái ngây thơ như chị, mình chưa khi nào thất bại.

– Chút hết à, lâu lâu em hay bị vậy thôi, chắc tại học nhiều quá! Chị đừng lo!

– Làm biếng như gì vậy đó… mà hở ra than tại học nhiều. – Chị lườm mình.

– Ờ, không tin thì thôi! – Mình vờ làm mặt giận, xoay đi nơi khác.

– Hi hi… tin mà!! Con trai gì cứ hở tí là giận à!! – Chị cười khúc khích, hai bàn tay nhỏ nhắn kéo mặt mình lại.

– Tin thì làm sao cho em hết nhức đầu đi! – Mình cười đểu.

– Làm sao giờ? – Chị ngơ ngẩn.

Mình không đáp, ngón tay chỉ chỉ lên trán.

– Chụt… chụt…

Chị vỡ lẽ à lên một tiếng, chu môi hôn vào trán mình hai cái rõ to, sau đó le lưỡi lấm lét nhìn quanh, chắc sợ em Uyên đi ra thấy được.

– T đỡ chưa? – Chị thẹn thùng.

– Chưa. – Mình ụ mặt.

– Chứ sao mới đỡ nữa?

– Vầy nè…

Chưa dứt lời, mình siết chặt chị đặt một nụ hôn nồng cháy lên đôi môi tươi thắm mềm mại… thật lâu… thật lâu…

– T này… ở đâu cũng làm bậy được hết vậy… ta thấy bây giờ… – Chị đẩy nhẹ mình ra, mặt nóng bừng trách móc.

– Uyên biết chuyện mình rồi, chị còn lo gì nữa nè! – Mình cười khà khà.

– Bé Uyên biết rồi hả? Sao biết được hay vậy? – Chị kinh ngạc.

– Thái độ của chị như vậy, ai chả biết.

– Hix… rồi bé Uyên có nói gì không? – Chị lo lắng hỏi.

– Không. Còn ủng hộ, mong mình hạnh phúc nữa!

– Hi hi… bé Uyên tốt quá à!!

Chị cười sung sướng, gương mặt rạng ngời niềm hạnh phúc.

– Chắc tại vậy nên tối nay Uyên không ra đây, sợ làm phiền mình hén T? – Chị suy luận ngay, nhìn mặt vừa đáng yêu lại có chút buồn cười.

– Ừm, chắc vậy! – Mình cũng chẳng biết ẻm nghĩ gì nữa, gật đầu cho qua.

Càng về khuya khí trời càng lạnh, mình kéo chị lại gần, tựa vào người mình sưởi ấm cho chị.

Chuyện ngoại nói, mình không định kể chị biết làm gì, mất công chị lo thêm. Chị rất yêu mình, nhưng tâm hồn lại cực kỳ mong manh yếu đuối, mình sợ chị không chịu được áp lực, sẽ buông xuôi. Một khi con người ta đã muốn buông xuôi, thật chẳng cách gì có thể níu kéo được nữa… mình hiểu điều đó. Mình sẽ không cho phép nó xảy ra.

– Tay T ấm quá!!! – Chị nhẹ cầm tay mình.

– Người tình nóng bỏng mà he he… – Mình nhăn răng.

– Ghê quá đi! Cười gì mà nham nhở, nhìn giống… – Chị nhăn mặt.

– Giống gì?

– Dê xồm hi hi…

– Ax… cho chị ăn món dê xối xả bây giờ, muốn không hả?

– Hi hi… thôi… chị ăn cơm no rồi…

Tâm trạng chị rất vui, có lẽ vì nghe chuyện em Uyên đã biết và ủng hộ bọn mình, nên cười đùa suốt. Lâu nay phải giấu ẻm, với người không biết nói dối như chị, chắc khổ sở khó khăn và thấy có lỗi lắm.

Chị không chút nghi ngờ gì về mối quan hệ giữa mình và em Uyên. Mình cũng không muốn nói ra làm chi, mọi thứ còn quá mơ hồ. Những lời em Uyên nói, mình chẳng tin được, có thể ẻm cao hứng trêu đùa mình cho vui thôi, mà có là thật thì mình cũng chả hơi đâu mà quan tâm. Hơn nữa, mình thích chị như thế này, vô tư vui vẻ, chẳng phải lo nghĩ bất cứ việc gì. Mọi chuyện mình sẽ cố gánh vác, không để ảnh hưởng đến chị.

Đầu nghĩ miên man, tay mình vuốt nhẹ mái tóc óng ả mát lạnh vì hơi sương của chị.

– T lạ quá à, không nói gì hết vậy? – Mắt chị tròn xoe.

– Nếu… em nói nếu thôi nhen, nếu một ngày chị phải đi nơi khác, không ở nhà em nữa, chị có buồn không? – Mình vờ hỏi bâng quơ.

– Buồn chết luôn!!! Sao tự nhiên T hỏi vậy? – Chị ngơ ngác nhìn mình thật lâu.

– Không, tò mò hỏi chơi thôi mà!! – Mình cười xòa.

– Làm chị hết hồn, tưởng… dì dượng sắp đuổi chị đi chứ! – Chị đấm vào ngực mình.

– Không có đâu… hì… – Mình gượng cười, mà lòng thấy đau nhói.

– T nè… – Chị kêu khẽ.

– Hả?

– Dù có chuyện gì… T cũng đừng bỏ chị nghen!!! – Tay chị siết chặt tay mình như sợ rời ra, ánh mắt long lanh soi lên mặt mình.

– Xàm quá!!! Không bao giờ có chuyện đó đâu! – Mình mỉm cười, hôn nhẹ lên mắt chị.

– Ừm… có gì… chắc chị… – Chị cúi đầu, ngập ngừng.

– Chị chết cho T coi phải không? – Mình nhướng nhướng mày.

– Hi hi… sao biết hay vậy?

– Thuộc bài rồi, mốt đổi câu khác đi ha ha!

– Hứ…

Bị mình bắt bài, mặt chị đỏ lên như gấc chín, nhưng bàn tay lại siết chặt mình hơn.

Chẳng biết sao mỗi lần nghe chị nói câu này, mình lại không tự chủ được phải rùng mình. Một nỗi lo lắng mơ hồ ập đến, liệu một ngày nào đó… chị sẽ làm như thế không??? Mình sợ hãi khi nghĩ đến điều ấy.

– Cả ngày không gặp, nhớ em không? – Mình cười hỏi.

– Nhớ… – Chị vuốt tóc.

– Chưa đủ.

– Nhiều lắm!!! – Chị le lưỡi mắc cỡ.

– Không hỏi lại em hả? – Mình cười to, nhìn chị e thẹn thật thú vị.

– T nói đi…

– Đã hỏi đâu mà kêu nói?

– Nói đi mà… biết còn bắt chị hỏi nữa… – Chị dậm chân.

– Ờ… nhớ cưng lắm he he…

– Nói đàng hoàng, không được cười.

– Ờ… nhớ bé Diễm chết đi được!!! – Mình cố nghiêm mặt, nhưng cuối cùng lại cười toe toét, chẳng nhịn được.

– Hi… giận T luôn… hi hi… – Chị cũng không nén được, nhéo mình một cái rồi cười hinh hích.

Mỗi khi gần chị, dù phiền muộn thế nào, mình cũng cảm thấy thật dễ chịu… Những cái nhìn đầy ắp yêu thương liên tục được chị trao tặng mình, chị đâu biết rằng… chỉ cần thế thôi… đã tiếp thêm thật nhiều sức mạnh vô hình cho mình… vì chị, mình sẽ chống lại tất cả… chỉ cần chị hạnh phúc!!!

Từ trưa đến giờ, chưa nghe ba mẹ nói gì. Mình không rõ ông bà tính thế nào nữa. Liệu có nghe lời bà ngoại, thu xếp cho chị ở một nơi khác?? Mình rất hi vọng là không. Nếu chuyện đó xảy ra, chắc chị sẽ tủi thân chết mất, rồi mình và chị phải ở xa nhau, sẽ thế nào đây??

Cả buổi tối, chị hỏi mình rất nhiều lần khi thấy mình lâu lâu lại ngơ ngẩn ngẫm nghĩ. Mình cố lấp liếm pha trò cho qua, không dám nói thật chị nghe. Chẳng may chị nghĩ quẫn, rồi làm bậy…

Mình quyết định rồi, mai mình sẽ nói chuyện với mẹ xem ý mẹ thế nào. Mình sẽ không để ai đẩy chị ra khỏi nhà mình cả. Chị phải suốt đời ở bên cạnh mình, không xa dù chỉ là một giây.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276