Diễm

Phần 48
Phần 48

Rút kinh nghiệm xương máu hôm qua, mình dậy thật sớm. 6h đã lồm cồm mò vào toilet, ngủ chưa đã giấc tí nào, đúng là cực hình.

Thật ra, mình thức sớm cũng vì muốn tránh mặt em Uyên. Sau vụ án tối qua, chắc ẻm thù mình lắm, gặp mặt lúc này có khi xử đẹp mình chứ chẳng chơi. Thôi thì “tránh voi chẳng xấu mặt nài”, né được cứ né, càng ít va chạm với ẻm càng tốt.

6h30 mình đã hoàn thành xong xuôi mọi thứ, thật khoan khoái. Tót ngay xuống nhà bếp, ngồi chờ chị nấu cho tô bánh canh ăn sáng.

– Hôm nay dậy sớm vậy T? Lạ nha!!
Chị vừa nếm nước dùng, vừa nhìn mình cười.

– Phải cố thôi! Từ lúc nhỏ đó dọn đến nhà mình, sinh hoạt của em bị xáo trộn hết trơn.
Mình nhún vai.

– Hi hi… thôi ráng đi! Dậy sớm cho khỏe người, T ngủ nhiều quá cũng không tốt đâu!
– Nhiều đâu, cả tháng nay mỗi đêm em chỉ ngủ được 4, 5 tiếng là cao.
– Hả?! Mấy giờ T mới ngủ mà được có 4, 5 tiếng?
– Thường là 2h sáng.
– Trời!! Làm gì thức khuya quá vậy?
– Em… học bài (chẳng lẽ bảo là cày truyện dài trên

Chị bỗng xoay lại nhìn mình nghi ngờ:

– Phải không đó? Hay là chat chit với cô nào?
– Ax… chat chit gì?
– Mà có không?
– Tất nhiên là không. Chị nghe ai nói gì nữa vậy?
– Đêm qua bé Uyên nói đi ngang phòng nghe T gõ bàn phím lách cách lâu lắm!

Zzz, lại là em Uyên ton hót. Cơ mà tường nhà mình rất dày, cửa cũng dày không kém, lại kín mít, bên ngoài muốn nghe được âm thanh trong phòng phải áp tai vào thật chăm chú. Mình lại type bằng 10 ngón, lướt phím rất nhẹ nhàng, em Uyên nghe được cũng tài thật. Chẳng lẽ đêm qua ẻm rình mình?!?

– À, em có học môn word, excel mà. Ngồi máy làm bài thôi chứ gì đâu.
Mình vờ vỡ lẽ ra, gật gù nói.

– Vậy hả? Không phải chat chit với cô nào sao?
Chị vẫn nhìn mình, ánh mắt còn chút nghi ngờ.

– Không là không. Chị không tin em hả?
Mình trợn mắt.

– Giờ thì tin rồi, hi hi!
– Mệt ghê! Sáng chưa ăn gì đã bị điều tra hạch hỏi như tội phạm rồi.
– Xí, hỏi có mấy câu làm thấy ớn! T ăn giò hay thịt nạc?
– Cả hai, lấy nhiều nhen he he…
– Ăn như heo!

Chị mắng yêu, rồi bê lại tô bánh canh đầy ắp thịt giò cho mình, thơm ngất ngây con gà tây.

Đang ăn ngon lành thì em Uyên bước xuống, mặt ẻm không được tươi tắn cho lắm. Mình vờ như không thấy, cứ cắm đầu vào tô bánh canh mà húp sì sụp, tranh thủ chén cho lẹ rồi vọt thôi, ngồi lâu không tốt.

– Uyên ăn bánh canh hén, chị làm luôn nha!
Thấy em Uyên, chị kêu ngay.

– Ừm, cảm ơn!
Em Uyên gật đầu, kéo ghế ngồi đối diện mình.

Biết ẻm đang nhìn, mình càng chúi đầu thiếu điều muốn úp cái mặt vào luôn trong tô.

– Làm gì ăn như thằng chết đói lâu ngày vậy?
Được một lúc, em Uyên bắt đầu cà khịa.

Mình vẫn lặng lẽ ăn, thực hiện nghiêm túc 3 không: không nghe, không thấy, không nói.

– Điếc hả?
Em Uyên lấy tay che ngay miệng tô bánh canh của mình, hất hàm.

Đánh trống lảng chả được nữa rồi, mình bỏ muỗng xuống, nhìn ẻm nói:

– Làm gì vậy? Không thích giỡn như vậy nhen!
– Không thích thì làm gì nhau? Đánh Uyên hả?
– Bỏ tay ra cho T ăn, trễ giờ rồi…
– Không lấy tay ra đó, rồi sao?

Ẻm vẫn để nguyên bàn tay trắng nõn che tô bánh canh của mình, mặt kênh lên.

– Uyên giỡn dai quá à, T không thích đâu…!!!
Mình cố nhịn, cười gượng.

– Có không thích bằng việc dắt một thằng nào đó về đây, rồi bắt người khác tiếp giùm mình không?
Ẻm nói, mặt vẫn thản nhiên, chẳng tỏ vẻ giận dữ hay gì cả.

Cái chuyện mình lo sợ đã bắt đầu xảy ra rồi. Mình nhìn ẻm, chả biết ẻm đang nghĩ gì? Trả thù mình hay là đùa dai đây?!

– Hôm qua… T đi mua singgum thật mà! Ai bắt Uyên tiếp bạn giùm đâu.
Mình giả lả.

– Đúng lúc há, rủ bạn lại rồi bỏ đi mua singgum, đến 10h mới về.
Ẻm bĩu môi.

– Thì mua singgum, tự dưng thèm bánh tráng quá, mới rủ chị Diễm ra quán ăn tí, ngồi nói chuyện một hồi quên giờ nên…
– Không cần biện hộ nữa, lẻo mép lắm! Tóm lại, T thôi cái trò mai mối đó đi, để Uyên yên. Ok?
– Ok…

Mình đáp ỉu xìu.

– Còn nữa, chiếc PCX của thằng bạn T cùi lắm, kêu nó sắm xế hộp vài tỷ đi, có khi Uyên sẽ nghĩ lại.
Em Uyên cười khẩy.

– Uyên nói chuyện dễ nghe chút được không? Không thích thì thôi, việc gì phải hạ nhục người khác, vui lắm à?
Mình hơi bực. Thanh sida dù gì cũng là bạn thân, lại còn vì mình mới chịu nhục như hôm qua. Giờ lại nghe ẻm xài xể nó, mình không chịu được.

– Vui chứ sao không! Lâu rồi không có dịp xả stress thoải mái như vậy, cũng phải cảm ơn T!
Em Uyên nhìn mình cười đểu.

– Tưởng mình có giá lắm sao? Thường thôi. Loại con gái chỉ sống vì tiền như Uyên, T khinh!!!
Mình đứng dậy xô ghế, đi ra ngoài.

Nãy giờ chị Diễm loay hoay nấu cho em Uyên, vừa bưng lại, thấy mình đùng đùng bỏ ăn thì chạy theo ra.

– T vô ăn cho hết rồi hãy đi học..
Chị níu tay mình.

– Nhìn mặt nó em ăn hết vô rồi. Thôi chị ăn đi, chút về nói chuyện sau hén!
Mình cố kiềm cơn giận, cười với chị.

– Ừm, thôi T đi đi..
– Bb chị, nhớ cẩn thận đừng kể chuyện mình cho nhỏ đó nghe nhen.
– Ừm…

Nghĩ lại cũng thấy lúc nãy mình hơi nặng lời, nhưng lỡ rồi, biết sao được. Ai bảo ẻm sỉ nhục thằng bạn thân của mình, còn cười trên sự đau khổ của người khác. Đúng là mình có lỗi vì tự ý gán ghép ẻm cho Thanh sida, nhưng không thích thì thôi, việc gì phải hung hăng quá khích đến thế? Cứ như mình xúi nó giết ẻm không bằng…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276