Diễm

Phần 91
Phần 91

Đau… cảm xúc duy nhất tồn tại trong mình lúc này. Chưa bao giờ mình được chạm vào nó rõ ràng và gần đến thế. Lần duy nhất mình có cảm giác này là khi chị Diễm bị thằng Quang bắt cóc… nhưng sự đau đớn khi đó có lẽ vẫn chưa bằng nỗi đau đang dày vò mình hiện giờ. Dù sao chị Diễm vẫn an toàn, còn em Uyên… mọi thứ đã chẳng thể cứu vãn. Chuyện đã xảy ra rồi… ĐÃ XẢY RA RỒI…

Hai cô gái ở cạnh mình, một người suýt bị cưỡng bức, người còn lại vừa đánh đổi thể xác để giữ lại cái mạng quèn cho mình. Mình chẳng lo lắng được cho ai, còn khiến họ phải chịu khổ vì mình. Bất lực… nhục nhã… đau đớn… hèn mọn… tự khi nào… nước mắt chảy xuống môi mặn đắng. Mình chẳng muốn kìm nén nữa, sống thật với cảm xúc của bản thân. Cũng chẳng cần phải giữ sĩ diện trước em Uyên nữa, những gì xấu xa tồi tệ nhất… mình đều đã đem đến cho ẻm rồi, còn gì để mà giữ nữa đây?!?

– Khốn nạn… một lũ khốn nạn…!!! – Sau cơn bàng hoàng, mình bật dậy gầm lên như thằng điên.

Cảm giác uất hận nghẹn chặt nơi cổ, dồn nén quá nhiều làm mình phát điên lên. Chỉ muốn giết hết bọn nó, nhất là thằng Bảy già khốn nạn nhân cơ hội làm chuyện đồi bại với đứa con gái chỉ đáng tuổi con cháu của nó. Mình sẽ giết chết hết, rồi ra sao thì ra… cùng lắm thì chết, còn hơn gánh lấy nỗi đau tinh thần thế này, sống có khác gì chết cơ chứ…

Chợt nghe mình gào toáng lên, em Uyên giật mình quay lại ôm chặt, kéo mình nằm xuống, miệng rối rít:

– T làm sao vậy? Nằm yên đi, động vết thương coi chừng lại rách ra chết luôn bây giờ.

Nhìn gương mặt đầy lo lắng của ẻm, sự đau đớn trong lòng mình càng nhân lên gấp bội, nước mắt uất ức cứ ứa ra không thể kìm lại được. Nỗi đau thể xác không ít, nhưng nỗi đau tinh thần càng khủng khiếp hơn ngàn vạn lần, như muốn giết chết mình…

– T… T khóc hả??? – Em Uyên luống cuống lấy khăn lau nước mắt cho mình.
– Xin… lỗi!!! Khổ cho Uyên quá… – Mình nghẹn ngào nói được vài tiếng.
– T có lỗi gì đâu mà… – Em Uyên cũng khóc òa, nước mắt lăn dài trên má rơi xuống mặt mình thật nhẹ nhàng, nhưng lại như kim châm muối xát.

Những giọt nước mắt chứa đựng tình yêu, sự đau đớn tủi nhục, những tổn thương chịu đựng dồn nén bấy lâu trong lòng ẻm, mình hiểu điều đó. Chẳng biết làm gì hơn, mình lặng lẽ ghì em Uyên vào ngực, vỗ về, mong xoa dịu được phần nào.

– Hôm đó Uyên sợ lắm… sợ T chết… – Ẻm hơi ngước mặt nhìn mình, mắt vẫn ướt đẫm.
– Khờ quá! T khỏe lắm, không dễ chết vậy đâu… – Mình cười mà như mếu.

Mình đưa tay lau nước mắt cho ẻm, mắt nhìn đầy trìu mến. Em Uyên có vẻ ngượng ngùng nhưng vẫn ngồi yên, làn da trắng mịn phơn phớt hồng. Có lẽ đây là một mặt khác của ẻm, dịu dàng, yếu đuối và dễ xấu hổ, nhất là ở tình thế bị động như vậy. Chưa khi nào mình thấy ẻm đáng yêu như lúc này, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ biết vâng lời.

Bất chợt, một lần nữa nỗi đau trong mình tưởng như đã tạm lui đi lại trỗi dậy mạnh mẽ, hình ảnh em Uyên xinh xắn đáng yêu trước mắt mình bị tên Bảy dày vò bỗng hiện ra, xâm chiếm tâm trí mình. Điều này khiến mình điên lên… điên thật rồi…

Tay mình ghì chặt mặt ẻm kéo sát lại gần, hôn ngấu nghiến đôi môi ẻm như chưa từng được hôn.

Dường như quá bất ngờ trước hành động điên cuồng của mình, em Uyên ngồi ngơ ngác mất mấy giây rồi mãnh liệt đáp trả, như muốn tan ra hòa làm một với mình.

Lần đầu tiên chủ động hôn ẻm, cảm xúc của mình thật khó tả. Vừa lâng lâng vì được thân mật với người mình yêu… haizzz mình không thể che giấu được tình cảm nữa rồi, sau từng ấy thời gian kề cận và những việc ẻm làm vì mình, biết làm thế nào để không yêu ẻm đây?

Nhưng mình vẫn đau vì cô gái lẽ ra thuộc về mình, lại bị người khác dày xéo chỉ vì muốn cứu mình. Mình muốn hôn em Uyên thật lâu để xóa sạch dấu vết dơ bẩn của thằng Bảy để lại trên thể xác và tâm hồn ẻm, dù biết rằng thật khó…

Và cuối cùng, mặc cảm tội lỗi, phản bội lại tình yêu trong sáng toàn vẹn chị Diễm dành cho mình. Cảm giác thật tồi tệ khi nghĩ đến điều này, mình vẫn yêu chị thật nhiều, không hề thay đổi. Nhưng mình lại đang ôm hôn một cô gái khác không phải là chị, mình đã biến bản thân thành một thằng khốn nạn rồi, phải không?

Mọi thứ trở nên mờ mịt, mình chẳng biết phải làm sao cho đúng, vẹn toàn cho cả hai người con gái, không khiến ai phải khổ. Phải làm sao đây???

Vẫn bế tắc. Những suy nghĩ tiếp tục đua nhau chạy loạn trong đầu mình mà không tìm ra lời đáp cho đến tận khi kết thúc nụ hôn “điên cuồng” nhất từ trước đến nay của mình, cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

– T làm Uyên sợ đó… – Em Uyên hơi e dè nhìn mình.
– Chịu nín rồi hả? – Mình cười khẽ, vẫn thấy chua chát quá.
– Sao tự nhiên lại hôn Uyên vậy?
– Thích! Được không?
– Không.
– Sao vậy?

– Uyên yêu T nên mới hôn T, chỉ khi nào T yêu Uyên thì mới được hôn Uyên! – Ẻm cười tủm tỉm.
– Luật điên khùng gì thế này? Vậy lúc trước Uyên và T hôn nhau mấy lần thì sao? – Mình thấy hơi nặng đầu.
– Toàn là Uyên hôn T thôi mà, khi đó T được phép hôn lại Uyên. Lúc đó Uyên chủ động, T bị động, hiểu không? Còn lần này là T chủ động, không yêu không được chủ động, biết chưa? – Ẻm hất mặt.
– Ờ, biết rồi. Lần đầu tiên nghe cái luật rừng này đó. Vậy sao khi nãy còn cho T hôn?
– Lần đầu coi như xé nháp không tính, không có lần sau đâu.
– …

– Hỏi T câu này được không, hứa phải nói thật? – Ẻm tiếp.
– Ừ, có gì đâu mà giấu. – Mình gật đầu.
– T yêu Uyên rồi phải không? – Em Uyên nhìn mình dò xét.
– Ơ… – Không nghĩ ẻm hỏi chuyện này, mình gãi đầu.
– Ơ a cái gì, trả lời mau!
– Ờ… cũng yêu…
– Yêu hay không yêu? Không có “cũng” gì hết.
– Ờ… chắc yêu…
– Bỏ “chắc” đi.
– Mệt quá! Biết vậy được rồi. – Bị dồn vào thế cùng, mình nhăn mặt gắt.

– Ừ, tạm tha đó. Câu hỏi tiếp theo nè? – Ẻm cười gian. Khi nãy đáng yêu bao nhiêu, giờ nhìn khó ưa bấy nhiêu.
– Ax… gì nữa?
– Khi nãy, sao T khóc vậy, còn la hét ầm ĩ nữa?
– Buồn thì khóc.
– Buồn chuyện gì?
– Không phải chuyện Uyên và thằng Bảy thì còn buồn chuyện gì nữa? Vậy cũng hỏi.
– Chuyện gì giữa Uyên và nó mà T buồn?
– Thì chuyện… Hả? Nói vậy ý là sao? – Mình thiếu điều nhảy dựng lên. Nghe ẻm nói vậy, trong lòng mình một tia hy vọng nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm.

– Nói T đừng giận hén! – Em Uyên nháy mắt.
– Giận, mà phải nói.

Ngoài mặt nói vậy nhưng lòng mình vui như nở hoa, cảm giác chết đi sống lại mừng rỡ đến mức này là cùng. Tuy vậy một cục tức khác lại chuẩn bị trào lên, chỉ chờ một tiếng xác nhận của ẻm sẽ bùng nổ ngay.

Thấy cái mặt hơi tái của mình, em Uyên cũng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, ẻm ngập ngừng cù cưa:

– Hứa Uyên mới nói, không hứa không nói.
– Rồi, hứa đó! Nói đi. – Làm quá lên ẻm sẽ giấu biến, thôi hứa đại cho xong, nghe rồi tính.
– Ừm, hồi nãy Uyên đùa thôi, không có chuyện như T nghĩ đâu. – Ẻm rụt rè nói.

Mặc dù đã lờ mờ đoán trước được rồi, nhưng dù sao cũng chưa biết chân tướng sự thật. Giờ nghe ẻm xác nhận rõ ràng, cục đá đè nặng làm mình ná thở nãy giờ được gỡ bỏ, thật nhẹ nhõm làm sao, vui còn hơn tết. Vui xong rồi lại thấy tức, cứ như thằng ngu bị ẻm lừa ngọt xớt, khóc lóc ỉ ôi, yêu thương đủ thứ, còn hôn ẻm nữa… bị gài hàng rồi.

Mà ẻm khôn thật, lừa cho mình tin, dụ dỗ khai thác hết mọi suy nghĩ của mình, lợi dụng tình cảm thân xác mình đã đời rồi mới chịu nói thật mình biết. Hix… phen này tàn đời trai không nói, chuẩn bị toi mạng với chị Diễm nữa, cái đó mới căng…

– Vậy rốt cuộc Uyên dùng gì để thương lượng với… anh Bảy? – Mình nén cục tức xuống, hỏi cho ra lẽ đã, phát tác sau.
– Tiền. – Ẻm thản nhiên như chẳng có gì quan trọng.
– Bao nhiêu? Đưa chưa?
– Cũng không ít, giải quyết xong hết rồi.
– Cụ thể là bao nhiêu? Triệu, trăm triệu, hay tỷ? – Tiền là thứ duy nhất em Uyên không thiếu, “không ít” của ẻm, mình nghĩ có thể là rất nhiều đối với mình.
– T biết vậy được rồi, Uyên không muốn nói. Đừng lo, Uyên nhiều tiền lắm, T biết mà! – Em Uyên cười tươi.

Ẻm không muốn nói thì thôi, mình cũng không ép. Một lúc nào đó cảm thấy được, ẻm sẽ tự nói ra thôi. Giờ là lúc hỏi tội, tức lắm rồi, thèm chửi thề vài tiếng cho hả giận mà không nỡ.

– Xong rồi phải không? Nghe hỏi tội đây! – Mình đằng hắng.
– Hỏi tội gì? T hứa không giận rồi đó nhen! – Em Uyên rụt cổ.
– Không giận con khỉ, chuyện như vậy mà lấy ra đùa giỡn được hả? T đang bị thương, rủi giận quá bị sốc rồi chết thì sao? Blah… blah… – Mình lên án cứ như ẻm vừa gây ra tội ác gì kinh khủng lắm, diệt chủng chẳng hạn.

Trước thái độ hung hăng của mình, em Uyên ngồi im re không dám hó hé, cúi đầu thành khẩn nghe tuyên án. Đang trong cơn hăng say ngon trớn nói đến nước bọt văng từa lưa, chợt nghe tiếng mở cửa phòng rồi chị Diễm đi vào, mình lật đật câm như hến, cú phanh gấp làm thiếu điều muốn té lộn cổ.

– Tự nhiên thấy chị vô im re vậy? T mới nói gì mà thấy có vẻ tức giận quá vậy nè? – Chị ngạc nhiên hỏi.
– Có gì đâu. Uyên lỡ tay đụng trúng vết may làm em đau nên… – Mình cười gượng lấp liếm.
– Có sao không? Chị coi coi.
– Không sao, hơi đau tí thôi à!
– Uhm, bé Uyên vô tình thôi mà, làm gì lớn tiếng dữ vậy, khó tính quá đi! – Chị liếc mình trách móc.
– He he, em cũng đùa thôi mà, có la lối gì đâu. Phải không Uyên?
– Phải, không có gì đâu chị. – Em Uyên vội gật đầu.

– Ba mẹ em đâu rồi, không đi chung với chị hả? – Không để chị có thời gian nghĩ ngợi lung tung, mình hỏi luôn.
– Có, dì dượng vừa nói chuyện với bác sĩ điều trị cho T hỏi thăm tình hình, giờ đang làm thủ tục xuất viện cho T ở ngoài. Nhờ chị nói giùm đó, tính đền ơn chị sao đây?

Chị nhoẻn miệng cười. Mái tóc đen nhánh vừa gội còn hơi ướt xõa dài, che phủ hai bên má trắng nõn, nhìn chị xinh xắn như thiên thần.

– Chuyện nhỏ. Chờ về nhà rồi em đền cho! – Mình hấp háy mắt cười dê.
– Nghĩ bậy bạ là giỏi! – Chị đỏ mặt làu bàu, mắt cứ nhìn nhìn em Uyên, như sợ ẻm cười hay sao ấy.

Nói cười được một lúc, bác sĩ y tá cùng ba mẹ vào phòng, mọi người đưa mình ra xe về nhà. Mới xa nhà có một ngày mà mình đã nhớ da diết, ở trong đây dù yên tĩnh tiện nghi nhưng vẫn không sao thoải mái bằng chính mái ấm của mình, nơi có sự hiện diện của người thân, của thứ gọi là gia đình…

Trong cuộc sống, điều gì khiến bạn hạnh phúc nhất? Người khác không biết thế nào, riêng với mình chỉ cần được ở cạnh người mình yêu, được người ấy chăm sóc quan tâm chân thành, thế đã quá đủ. Tất nhiên, muốn nhận lại thì phải cho đi, duy có điều hiện giờ mình đang trong tình trạng tự lo cho bản thân còn không xong, nói gì lo cho ai. Thế nên, cả tuần qua việc duy nhất mình phải làm đó là ăn, ngủ, xem phim… xong rồi lại xem phim, ăn, ngủ… tất cả đã trở thành một quy trình khép kín.

Cuộc sống của mình những ngày qua cứ gọi là sướng như tiên, mở mắt ra đã thấy chị Diễm hoặc em Uyên ngồi kế bên, cơm bưng nước rót chu đáo. Chỉ có một vấn đề duy nhất khiến mình phàn nàn, đó là không được tự do bay nhảy, suốt ngày nằm ì trên cái giường, chán kinh khủng.

Cũng may, chị và em Uyên thường xuyên thay nhau vào trò chuyện với mình những khi rảnh rỗi, nếu không chắc mình phát điên mất. Nhưng dù sao hai người đều phải đi làm, những lúc ấy mình chỉ biết nằm xem tivi, thỉnh thoảng đt hỏi thăm tụi Thanh sida vài câu cho đỡ buồn. Sau đó là chuỗi thời gian dài đằng đẳng chờ đến trưa em Uyên về, lên thăm mình một lúc rồi ẻm đi làm, mình lại tiếp tục trông cho mau đến tối chị về. Haizzz… cảm giác cứ như con trẻ mong mẹ đi chợ về vậy, cô đơn và đầy buồn tủi…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276