Diễm

Phần 191
Phần 191

Tự nhiên Uyên nhắc tới vấn đề này, mình trầm ngâm giây lát mới nói:

– Chắc là ba T sẽ không dám nói dối chuyện này đâu, hậu quả rất lớn mà…
– Uyên không nói là ba T gạt T, nhưng trên đời này không thiếu chuyện xét nghiệm DNA sai lầm, biết đâu chỗ đó làm không chính xác thì sao? Cũng không loại trừ khả năng gia đình T bàn nhau làm giả kết quả để tách T và chị Diễm ra, khả năng này đúng là rất thấp nhưng không phải không có. Lòng người khó đoán, đâu phải lúc nào ba T cũng đủ tỉnh táo để tính toán cặn kẽ rồi mới làm, đâu phải lúc nào cũng hành động logic?

Uyên phân tích nghe cũng có lý, những lời này đem đến cho mình tia hy vọng dù là nhỏ nhoi, nhưng vẫn còn hơn không có điều gì để mong chờ. Mình nói:

– Vậy giờ sao? Ý Uyên là làm xét nghiệm lại à?
– Phải xét nghiệm lại, hơn nữa còn phải tìm tới trung tâm lớn nhất, có uy tín nhất, đảm bảo tính chính xác tối đa. Phải tự mình xét nghiệm thì mới yên tâm được, về sau có gì cũng không hối hận!

Mình gật đầu đồng ý, tuy vậy còn chút băn khoăn:

– Nhưng làm sao lấy được mẫu tóc hay móng tay gì từ ba T đây?
– Dốt quá! Thường ngày ranh ma lắm mà, giờ đụng chuyện lú ra hả? – Uyên không đáp, ngược lại còn trề môi chê bai.

Mình cười ngượng:

– Lén lấy hay sao? Mà T đâu về nhà được mà lấy?

Kiểu nhường nhịn của mình chắc đã đánh động lòng trắc ẩn trong Uyên, cô nàng không cà khịa nữa, bình thản bảo:

– Theo Uyên thì T cứ trực tiếp gọi điện cho ba xin mẫu để xét nghiệm. Nếu ba T từ chối, nghĩa là ông ấy đang gạt T, vậy cũng không cần phải xét nghiệm làm gì nữa. Ngược lại, ba T mà vui vẻ đồng ý cho T lấy mẫu thì mới đáng lo, khi đó chỉ còn biết trông đợi do bên trung tâm xét nghiệm kia làm ẩu thôi.

Công nhận Uyên đầu óc thật, vậy mà mình không nghĩ ra, có lẽ một phần do mình đang rối bời.

Được dịp, cô nàng vênh mặt lên:

– Hiểu chưa, người gì mà… ngu!

Uyên mắng mà mình không thấy bực chút nào, trái lại còn vui sướng vô cùng, hy vọng vừa được thắp lên dù là mỏng manh, chợt thấy Uyên thật đáng yêu, gương mặt trắng mịn cứ nghênh nghênh, nhìn chỉ muốn cắn vào đó mấy phát mới hả.

Chết rồi!

Bỗng nhớ tới chuyện tối qua, mình thấy lạnh người. Cái chuyện XYZ đó… mình làm bừa trong lúc quẫn bách, trong tâm thế chẳng còn gì để mất, khi cứ tưởng mình và chị chắc chắn không thể nối lại.

Nếu bây giờ kiểm tra DNA xong, phát hiện ra chị thực sự không cùng huyết thống với ba mình, vậy…

Chẳng dám nghĩ tới hậu quả nữa rồi…

Mình sẽ nói chuyện này với chị như thế nào đây?

Làm sao mình có thể nói cho chị biết mình đã ngủ với Uyên? Chắc chắn chị sẽ không tha thứ cho mình, dù rằng mình tuyệt vọng mới làm vậy, nhưng không thể đổ lỗi cho say xỉn hoặc do hoàn cảnh đưa đẩy được, sai lầm là sai lầm.

Mình lặng người ngó Uyên, cô nàng đã tính trước một bước, thế nên chưa gì đã bắt mình hứa phải quên đi mọi chuyện.

Quả nhiên, trông vẻ thất thần của mình, Uyên dễ dàng đoán ra ngay. Cô nàng nhoẻn miệng cười:

– Sao? Hối hận rồi hả?

Uyên cười rất tươi, nhưng sao vẫn thấy có gì đó chua chát cố che đậy. Cái cảm giác ngủ với một thằng, tình nguyện trao cho nó tất cả, sáng ra nó bảo nó thấy hối hận, thật chả biết trong lòng cô gái ấy cảm thấy khó chịu tới mức nào.

Mình lắc đầu, đáp rất thật lòng:

– T không hối hận vì thân mật với Uyên, chỉ hối hận vì đã làm chuyện có lỗi với chị thôi.

Cô nàng thu nụ cười lại:

– T cũng đừng mừng vội, nên nhớ khả năng kết quả xét nghiệm cũ có sai sót là rất thấp.
– Biết chứ, nhưng còn nước còn tát! T chỉ không hiểu một điều…
– Gì?
– Uyên có thể không nói ra mà, như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn cho Uyên sao?
– Tốt nỗi gì chứ? Nhân cơ hội hai người chia tay mà nhào vào giành lấy à? – Uyên bật cười thành tiếng – Uyên sống có tâm lắm, cũng chả muốn làm gì sai trái để phải cắn rứt về sau. Nếu không phải đêm qua T cứ bù lu bù loa làm Uyên bấn loạn không nghĩ được gì thì…
– Thì sao? Sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn phải không?
– Ừ.
– Hối hận hả? – Tới lượt mình hỏi lại Uyên câu này.
– Ừ. – Khác với mình, cô nàng thản nhiên thừa nhận, nói thêm – Sau này chắc Uyên không dám gặp chị Diễm nữa, kể cả chị có phải chị ruột của T hay không cũng vậy.

Mình khẽ gật đầu, nhăn mặt nhíu mày một hồi mới nói:

– Xin lỗi! Tại T hết…

Uyên ngắt lời:

– Đừng rên rỉ giống đàn bà vậy! T không có lỗi gì hết, nếu Uyên không đồng ý, T làm được sao? Thôi bỏ đi đừng nhắc tới nữa, T gọi điện cho bác trai hỏi thử xem!

Mình cũng chẳng muốn bàn mãi chuyện không hay này, bèn đi lại góc phòng rút điện thoại khỏi dây sạc, gọi cho ba, tâm trạng vô cùng hồi hộp.

Vừa bắt máy lên, ba đã hỏi mình:

– Con vẫn ổn chứ?
– Dạ, con ổn. Có việc này con muốn nhờ ba… – Mình không lòng vòng mà nói thẳng vào vấn đề.
– Việc gì?
– Con muốn xin ba vài sợi tóc được không?
– Để làm gì? À, con tính đem thử DNA hả? – Ba cười buồn trong máy – Không tin ba sao?
– Không phải con không tin, con chỉ muốn chắc chắn hơn thôi. Có khi chỗ đó xét nghiệm nhầm lẫn…
– Không nhầm được đâu, trung tâm lớn ở Sài Gòn mà.

Rồi thấy mình im lặng, ba tặc lưỡi không cản nữa:

– Tùy con. Chiều ghé nhà ba đưa cho, nhớ đừng để mẹ con biết!

Mình đã rất hy vọng vào phản ứng quyết liệt từ ba, nên lúc đầu khi thấy ba cứ khẳng định kết quả kiểm tra lần trước là chính xác, mình nghe mà mừng thầm, còn tưởng ba lừa mình nên bây giờ tìm lý do thoái thác, nào ngờ rốt cuộc ba lại dễ dàng đồng ý đưa mẫu tóc. Mọi thứ mới đó còn đầy màu sắc mà bây giờ đã trở về tông màu xám xịt, lòng mình chùng xuống, chán nản nói:

– Con không vào nhà đâu, tới đầu hẻm con gọi rồi ba đem ra giùm con nhen!
– Ừ, vậy cũng được. Khoan tắt máy…
– Dạ?
– Tối qua ba quên dặn con, tốt nhất đừng kể chuyện này cho Diễm biết. Còn nếu như con không giấu được, thì hãy nói với nó có gì cứ tìm ba, ba sẽ giải đáp mọi gút mắc cho nó rõ, chứ đừng làm ầm ĩ lên sẽ không tốt…
– Dạ, chuyện này con biết mà ba. Ba yên tâm đi, con biết gì nên, gì không nên làm!
– Ừ, chiều ba chờ con.

Mình vừa tắt máy, Uyên hỏi ngay:

– Bác ấy đồng ý hả?
– Ừ. – Mình vứt điện thoại, buồn chán lăn ra giường – Có cảm giác như ba T không nói dối đâu.
– Thì từ đầu Uyên đã nói rồi mà, khả năng đó rất thấp nên T đừng hy vọng nhiều rồi thất vọng, mất công bị sốc tập hai nữa.

Nói tới đây, Uyên dừng lại, nhìn thẳng vào mắt mình rồi nhếch môi cười nhạt:

– Lần sau… không chắc Uyên sẽ ở bên cạnh T.

Nội tâm đang chán nản, nghe câu này càng khiến mình buồn hơn, cảm thấy bất lực với tất cả:

– Đêm qua nếu không có Uyên, T…
– Đừng nhắc tới hai chữ “đêm qua” nữa, Uyên đã kêu T quên đi rồi mà? Nó làm Uyên thấy rất khó chịu!

Uyên đột ngột đứng lên:

– Sắp tới giờ Uyên đi làm rồi, T cũng về với chị Diễm đi!

Nghĩ tới cảnh đối diện với chị mà tâm trạng mình hoảng hốt, chưa khi nào sợ gặp chị như lúc này, nhưng mình phải về thì mới lẻn lấy được tóc chị mà đem đi xét nghiệm DNA. Nhớ tới việc này, mình rầu rĩ:

– T bận đi làm nữa, không biết làm sao thu xếp lên Sài Gòn xét nghiệm được đây? Hôm nay đã nghỉ một ngày rồi, mốt nghỉ nữa có khi bị đuổi.
– T làm gì? – Uyên ngạc nhiên.
– Làm… Thôi, không nói được.

Uyên nhướn mắt vẻ châm chọc:

– Quên mất, T có tiền không mà đòi xét nghiệm?

Mình sửng sốt, Uyên nhắc mới nhớ tới vấn đề quan trọng nhất, đúng là mình chả còn mấy xu:

– Bao nhiêu mới đủ?
– Để xem đã… – Uyên lướt mạng rồi thông báo – Muốn có kết quả nhanh thì tầm chín, mười triệu, chậm hơn cũng tầm năm triệu là rẻ nhất, phải chờ một tuần.
– Đắt vậy hả?

Chưa bao giờ tiền bạc là một thứ xa xỉ với mình như lúc này.

Nhìn bản mặt đưa đám của mình, Uyên cũng thừa hiểu, buồn bực xua tay:

– Thôi, đừng nhăn nhó than thở nữa! T lo lấy mẫu tóc đi, xong rồi đưa Uyên lo! Chắc kiếp trước Uyên mắc nợ T…
– Vậy sao được.

Mình gãi đầu gãi tai, ngoài miệng nói một câu cho đỡ ngại ngùng.

– Giỏi nhất là giả bộ! – Uyên bĩu môi.

Mình cười gượng:

– Vậy… lấy tóc xong, T điện cho Uyên hả?
– Ừ. Cẩn thận đừng để chị Diễm biết! Còn nữa, từ đây cho tới hôm có kết quả sáng tỏ mọi chuyện, T nhớ đừng hành động gì làm cho chị Diễm phải buồn hay nghi ngờ. Chị ấy khổ vì T lắm rồi…

Giọng Uyên hơi nghẹn lại, nhanh chóng quay mặt đi nơi khác, bỗng cười lên mấy tiếng như tự giễu cợt bản thân:

– Thật là… Uyên cũng vừa góp phần làm chị ấy khổ thêm, có tư cách gì để nói vậy chứ…

Mình yên tĩnh nhìn đôi vai Uyên khẽ run lên, thấy luôn cả động tác lén lút lấy khăn giấy chùi chùi mắt của cô nàng. Sau đêm qua, hình như Uyên luôn tự trách bản thân.

Mình rất muốn lên tiếng an ủi Uyên, song nghĩ lại chính mình cũng chả ra sao, chỉ vì một phút thiếu kiềm chế mà gây ra lỗi lầm với cả hai cô gái, còn có thể nói được gì.

Nhìn ra ngoài trời, nắng lên rồi, chỉ riêng trong căn phòng này không gian u ám đến lạ.

Uyên không khóc nhiều, chỉ là chút cảm xúc bộc phát. Lát sau cô nàng bình thản đứng lên, vẻ mặt bình tĩnh, cặp mắt đẹp ráo hoảnh, nếu không chứng kiến nãy giờ có lẽ mình cũng chẳng biết cô nàng vừa mới khóc.

Mình giành thanh toán tiền phòng, Uyên không ngăn cản. Sau đó hai đứa lên xe đi tới quán ăn tối qua mình gửi xe lại.

Suốt đoạn đường khá xa, bọn mình không nói với nhau được mấy câu. Mình có hỏi Uyên lý do vì sao lên đây, và đang làm gì, nhưng Uyên không đáp, mình cũng ngại hỏi nữa.

Tới nơi, Uyên nhắc:

– Nhớ những gì Uyên dặn đó!
– Ừm, nhớ mà!

Mình vừa mở cửa xe bước xuống, Uyên gọi giật:

– Khoan…
– Gì nữa?

Uyên mở túi xách, lấy ra một xấp giấy năm trăm nghìn khoảng mấy chục tờ đưa mình. Mình không vội lấy mà nghi hoặc hỏi:

– Tiền gì vậy?
– Cầm lấy mà lo cho chị Diễm! – Cô nàng đáp gọn, mặt không biểu cảm gì.

Đúng là mình đang rất cần tiền, nhưng mình vẫn còn có thể lo cho chị được, vì vậy thẳng thừng từ chối:

– Uyên cất đi, T không muốn mắc nợ nữa! T tự lo cho chị Diễm được!

Nào ngờ Uyên nhếch môi:

– T nợ Uyên nhiều lắm rồi, cả đời này cũng không thể trả hết, còn lo ngại vớ vẩn gì nữa chứ? Uyên muốn T bảo đảm một cuộc sống thật đầy đủ cho chị Diễm!

Cô nàng rướn người tới, nhét tiền vào túi mình, sau đó mau chóng lái xe đi mất dạng, bỏ lại mình thẫn thờ đứng ngó theo một lúc lâu.

Mình cũng không xem lại Uyên đưa bao nhiêu, đi vào quán ăn lấy xe chạy về, trong lòng thầm ước đường về nhà hôm nay thật dài, thật xa, chạy mãi không tới càng tốt.

Nhưng có xa mấy rồi cũng phải tới.

Từ xa, vừa nhìn thấy cái cổng sắt nhỏ màu trăng trắng, tim mình đã đập liên hồi, cảm giác cứ như kẻ trộm sắp đối mặt với chủ nhà, chuẩn bị lên phường trình bày vậy.

Không được rồi!

Mình dừng xe cách nhà một quãng, chờ tới khi mọi cảm xúc tạm lắng xuống, thấy ổn hơn mới vào nhà.

Dừng xe trước cổng chưa được mấy giây, chị đã từ trong nhà vui vẻ chạy ra mở khóa, tíu tít hỏi han:

– T về trễ quá, chị gọi nãy giờ mà không được. Bà nội khỏe rồi hả?
– Nãy giờ em bận quá không nghe máy. Nội khỏe rồi, chị ăn cơm chưa?

Mình vội vã dắt xe vào trong khi chị còn loay hoay khóa cửa, để tránh chị phát hiện nét bối rối đang hiện rõ trên mặt mình.

– Chị vừa mới ăn xong thôi hà, ráng chờ T mà thấy gần hai giờ trưa rồi, nghĩ chắc chiều tối T mới về.

Chị theo chân mình đi vào phòng khách, ríu rít cười nói thật vô tư. Chị sẽ không bao giờ ngờ được toàn bộ những gì đã diễn ra với mình chỉ trong tối hôm qua, thậm chí chính mình trải qua mà đến giờ này nhớ lại vẫn cứ thấy mơ hồ không thật chút nào. Nếu như đó chỉ là một giấc mơ thì hay biết bao nhiêu…

Mình không dám nhìn thẳng vào chị, gương mặt xinh xắn trong trẻo ấy lúc này cứ như là một tấm gương sáng, soi tỏ toàn bộ những suy nghĩ thầm kín, những tội lỗi đang giấu diếm trong đầu mình.

Chị vẫn không để ý tới thái độ hơi kỳ lạ của mình, cứ thoải mái cười nói, tâm sự đủ chuyện. Chỉ xa nhau một đêm mà dường như chị có rất nhiều thứ muốn chia sẻ cùng mình, nhất là chuyện tối qua ngủ một mình trong căn nhà này đã làm chị sợ tới mức phát khóc, cả đêm cứ chập chờn không thể nào chợp mắt được.

Từ lúc về, mình vờ như mệt mỏi thiếu ngủ cứ ngả đầu lên ghế, thậm chí không dám mở mắt ra vì sợ cô gái nhạy cảm như chị sẽ phát hiện sự khác thường. Lúc này càng nghe càng không chịu nổi nữa, trong khi tối qua chị sợ hãi thì mình lại đang vồ vập ôm ấp Uyên.

Mình ôm chầm lấy chị, kéo mặt chị sát vào ngực mình.

Chị bị bất ngờ nhưng vẫn ngoan ngoãn tựa vào người mình, chỉ cười nói:

– T… lạ quá à!

Mình vuốt nhẹ tóc chị, như người mất hồn cứ lẩm bẩm:

– Em xin lỗi, xin lỗi…
– T có lỗi gì đâu, phải trông chừng bà nội cả đêm mà! – Chị hạnh phúc thỏ thẻ – Nói vậy chứ gần sáng chị mệt quá cũng ngủ được…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276