Diễm

Phần 219
Phần 219

Những lời cuối cùng, giọng mình run run như muốn khóc. Mà đúng là mình đang muốn khóc thật, bao nhiêu khó khăn gian nan mò lên tận trên này để rồi bị lừa một cú như thằng ngáo. Chị mà xảy ra chuyện gì, mình sẽ không thể tha thứ cho bản thân.

Lâu rồi mình không liên lạc với bọn Hải khìn, Hưng mập. Ngay cả Thanh sida là đứa thân nhất mà mình cũng ít liên lạc, vậy nên lúc này đụng chuyện lại nhờ vả bọn nó giữa đêm khuya khiến mình rất ngại, thật sự rất ngại, lấy hết dũng khí mới mở miệng được. Từ Tây Ninh lên Sài Gòn giờ này làm gì còn xe khách, chỉ có nước chạy xe máy, đường xa vắng vẻ, nhiều đoạn rất vắng, cướp bóc thường xuyên xảy ra rất nguy hiểm chứ không phải chuyện chơi, nếu không vì lo lắng cho an toàn của chị và chẳng còn cách nào khác thì không đời nào mình đi nhờ vả một chuyện khó khăn thế này. Chưa kể đợt trước đụng độ nhóm thằng Quang trong quán bảy Hổ, tụi nó vì mình mà lãnh thương tích không nhẹ, bị gia đình chửi mắng không ít.

Thế mà Hải khìn vẫn đồng ý.

Mình chỉ mới nói ngắn gọn mấy câu, nó gật đầu cái rụp, không than không trách một tiếng nào, chỉ bảo để nó điện thoại cho Hưng mập xem sao rồi hai thằng đi ngay, có gì mình cứ báo địa chỉ khách sạn sau.

Mình cảm động tới mức tắt máy rồi mà tay cầm điện thoại vẫn run nhè nhẹ, hai mắt nóng bừng.

Thanh sida hỏi:

– Sao rồi? Nó chịu hả?
– Ừ, nó đang rủ Hưng mập.

Nó an ủi:

– Tốt rồi. Yên tâm, giờ vẫn còn sớm mà, thằng Quang có muốn giở trò cũng phải chờ khuya hai, ba giờ sáng chứ. Khuya đường vắng lắm, tụi nó chạy chừng tiếng mấy là tới Sài Gòn rồi.

Lúc này, dì hai gọi lại đọc cho mình địa chỉ khách sạn. Chỉ có tên khách sạn, đường và số phòng, chị nhớ bấy nhiêu thôi, dì cũng không hỏi nhiều sợ chị sinh nghi. Dì nói đã căn dặn chị phải giữ mình, chị cười bảo dì cứ yên tâm, chị ở phòng riêng chứ không ở chung với thằng Quang đâu mà lo. Nghe vậy mình cũng tạm an lòng, chỉ là tạm an lòng thôi, chứ mình biết với tình hình này, khả năng đêm nay sẽ còn nhiều biến cố xảy đến không lường trước được.

Trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này, vậy mà mình phải chết dí ở cái nơi chết tiệt này không làm gì được, thực sự ức chế không chịu nổi. Đêm nay thức trắng là chắc chắn rồi.

Hải khìn gọi tới, thông báo đã rủ được Hưng mập, tụi nó lên đường ngay bây giờ, dự kiến 1h30 tới Sài Gòn. Mình liền đọc tên khách sạn và địa chỉ, mình vừa tra trên mạng xong, may mắn tra được luôn địa chỉ cụ thể.

Thanh sida tiếp tục lên tiếng trấn an:

– Chị Diễm ở phòng riêng một mình thì không việc gì đâu, mày đừng lo quá! Hơn nữa biết đâu do tao với mày lo nghĩ thôi, thằng Quang chưa chắc đã có ý định đó.

Mình xua tay:

– Hôm bữa tao còn nghi ngờ, giờ thì không nghi gì nữa hết, tao khẳng định nó sắp giở trò. Nếu không, nó cần gì đặt chuyến bay trễ vậy? Vì nó thừa biết khoảng 8h tối là hết xe khách về Tây Ninh rồi, nó cố tình làm vậy để buộc chị Diễm phải ở lại Sài Gòn qua đêm.

Thanh sida ảo nảo thở dài:

– Biết đâu nó đi trễ vì cố tình chờ tụi mình ló đầu ra thì sao?
– Nếu vậy nó nên đặt chuyến sớm hơn, nó biết tụi mình sẽ bám theo chị Diễm. Nếu chị đi, mình sẽ đi, đâu cần nấn ná tới tận chiều tối?
– Ờ…

Nói cứng vậy chứ mình đang rất mong Thanh sida sẽ vặt lại, sẽ đưa ra lập luận đanh thép đủ để thuyết phục mình, dè đâu nó xụi lơ đáp một tiếng coi như đồng ý với mình. Thôi rồi.

– Dù sao cũng chỉ là suy đoán một chiều thôi, chưa có gì chắc chắn là sự việc sẽ diễn ra đúng như những gì mày lo lắng. Nằm nghỉ chút đi, càng lo càng mệt người chứ được quái gì đâu! – Thanh sida vớt vát.
– Biết vậy nhưng tao không làm sao không lo được!

Cáu kỉnh đáp lời nó, nhưng rồi mình vẫn ngồi xuống, không đi tới đi lui ầm ĩ nữa. Từ giờ cho tới 1h30, trước khi tụi Hải khìn tới nơi, mình sẽ không thể làm gì, chỉ có thể ngồi đây và chờ đợi thôi. Đầu óc thì tràn ngập lo lắng, đủ mọi viễn cảnh ghê tởm xuất hiện trong đầu không cách nào xua tan. Hai bàn tay mình bức bối cứ hết bóp rồi xoa vào nhau, tim đập ầm ầm như vỡ đê, máu nóng dồn hết lên mặt.

– Hồi nãy sao? Tao có phá đám mày không? – Mình hỏi, cố kiếm chuyện nói để bớt đi cảm giác điên tiết.
– Vừa xong thì mày gọi, cũng còn may. – Biết mình đang lo, Thanh sida ráng tếu táo phân tán tư tưởng mình – Em đó khá xinh, trắng trẻo múp míp lắm, lại ngoan ngoãn nữa. Tiếc cho mày!
– Hết bao nhiêu?
– Hết sạch rồi.
– ???

Thanh sida vô tội giang hai tay:

– Giá năm trăm, mà tao thấy em nó ngoan hiền tận tình, tội nghiệp quá nên bo thêm cho năm trăm, tổng cộng vừa đúng một triệu.

Hết nói nổi thằng này, gặp gái thì rộng rãi hết cỡ.

– Muốn không? Tao gọi cho, nghe em nó nói có nhỏ bạn còn ngon hơn nữa. Chỉ tốn năm trăm thôi, một tiếng rưỡi chờ đợi sẽ trôi qua nhanh chóng, mày lại được thư giãn bớt căng thẳng trí óc nữa. – Nó gạ, giọng điệu không khác gì tụi ma cô dắt gái.

Mình buồn chán phẩy tay:

– Thôi, tha tao.

Nó chép miệng:

– Tao biết mày chả tốt lành gì, chẳng qua chén em Uyên rồi nên chê bai mấy em này. Cực phẩm quá mà, còn ai hơn được nữa.

Mình không đáp, nó tiếp:

– Mày chưa kể rõ cho tao nghe đó. Chi tiết tí được không? Tao hứa nghe tai này bỏ qua tai kia, không nhớ gì hết, cũng không kể ai nghe.
– Mày muốn nghe gì? – Mình lơ đễnh hỏi lại, ký ức đêm tuyệt diệu và đầy tội lỗi đó ùa về đầy ắp. Đây cũng là một cách hay để tạm quên đi thực tại tàn nhẫn đang dằn xé tâm can.

Thanh sida cười dê:

– Toàn bộ. Ví dụ như ngực ẻm to không, sờ vào cảm giác thế nào? Và còn… hề hề… chắc là dữ dội trên giường lắm hả?
– Mày muốn biết thì trực tiếp hỏi Uyên đi, tao cho số nè! Lấy không?

Nó liền xua tay:

– Tao còn yêu đời lắm, chưa muốn chết sớm! Tóm lại mày có chia sẻ chút cảm xúc không?
– Không. Nào giờ mấy em mày quen, tao có bao giờ hỏi không?
– Tại mày không hỏi, không phải tao giấu. Vậy giờ mày hỏi đi, mười em đổi mình em Uyên, ok? Tao miêu tả tường tận chi tiết từng em luôn.
– Không hứng.
– Chậc, chán mày thiệt!
– …
– Thôi bỏ chuyện đó đi. Mày tính khi nào thì liên lạc lại với Uyên?

Biết nó cố kiếm chuyện nói cho mình tạm quên đi, bớt lo về chị Diễm. Mình lắc đầu:

– Chưa biết.
– Hôm bữa tao khuyên rồi đó, càng sớm càng tốt. Mày đừng để lâu quá, có thằng khác hớt tay trên thì tiếc. Cô gái đẹp và tốt như vậy, lại còn thương mày, khó tìm lắm!
– Tao biết. Bữa trước ba mẹ tao cũng nói vậy, nhưng hiện giờ lúc nào tao cũng chỉ nghĩ tới chị Diễm, có gặp Uyên thì cả hai cũng chẳng vui vẻ gì đâu. Với lại Uyên bỏ số cũ rồi, muốn liên lạc cũng không được.
– Móa, vậy mà hồi nãy kêu đưa số cho tao, xạo vãi!
– Thì mày gọi thử đi, biết đâu lại được.

Tán dóc vẩn vơ thế mà hay, nói lung tung một hồi cũng qua được cả tiếng đồng hồ. Vẫn còn tầm ba mươi phút nữa cho những chờ đợi, hết chuyện để nói, Thanh sida thì có chút mệt mỏi nằm phè trên giường do đã vắt kiệt sức lực trên người cô gái khi nãy, trong khi mình bồn chồn đi tới đi lui, đứng ngồi không yên, tâm trạng khó chịu cùng cực.

Thanh sida đuối và muốn ngủ lắm rồi, nhưng mình như vậy tất nhiên nó không thể ngủ được, lầm bầm hỏi:

– Quên mất, mày có tính trước chưa, tụi Hải khìn lên tới đó rồi thì làm gì? Đánh thằng Quang một trận tơi bời hay yên lặng theo dõi tình hình thôi?
– Chắc là theo dõi bảo vệ chị Diễm thôi, lỡ như tụi nó xảy ra chuyện gì thì tao áy náy lắm. Chuyện lần trước mày quên rồi à?
– Chưa quên.
– Nếu là tao ở đó nhất định đập nó một trận lên bờ xuống ruộng, nhưng tụi Hải khìn thì không nên rồi.
– Ừ, mày biết nghĩ cho anh em vậy là tốt. Thôi tao chợp mắt tí à, lát nữa tụi nó tới nhớ kêu tao dậy!

Thanh sida ngáy đều. Thời gian trôi qua từng giây từng giây thật chậm chạp, chưa khi nào mình thấy chậm như lúc này, chỉ nửa tiếng thôi mà dài như cả thế kỷ.

Thế nhưng, niềm vui thường đến vào lúc không ngờ nhất. Mới 1h15, Hải khìn gọi điện. Mình lập cập bật máy:

– Tới rồi hả? Nhanh vậy?
– Vừa tới, tụi tao đang đứng trước khách sạn đó nè. Má, thằng Hưng mập kéo ghê quá, lên cả trăm cây số giờ, tao cứ tưởng không qua khỏi con trăng này rồi chứ. – Hải khìn than thở.
– Tốt quá rồi! Chị Diễm ở phòng 511, tụi mày lên liền đi coi thế nào.
– Khoan, tính kỹ lại đã. Bây giờ mày muốn tao với Hưng mập cầm hàng chạy thẳng lên đó xử thằng đó luôn hay sao?

Hải khìn phang một câu khiến mình hết hồn, hai thằng này chạy xe hết tốc lực máu quá rồi. Mình vội nói:

– Không, đừng làm vậy phiền lắm! Tụi mày chỉ cần lấy một phòng cùng tầng, lên đó kiểm tra tình hình là được rồi. Tránh va chạm với nó!
– Sao vậy? Nó tính hiếp bồ mày, phải xử nó chứ sao để vậy được?
– Tao không chắc, chỉ đoán vậy thôi. Tóm lại tụi mày cứ làm như tao dặn là được rồi, lên đó xem xét rồi gọi lại cho tao liền!
– Ok.

Mình tắt máy, tay lau mồ hôi túa ra đầy trán. Hải khìn với Hưng mập máu lắm, có trời mới biết hai thằng này đụng độ thằng Quang trên đó sẽ xảy ra chuyện gì, cầu mong tụi nó đừng quá manh động, bằng không lỡ xảy ra án mạng thì toi đời cả đám.

Thanh sida vẫn ngủ say như chết, mình đá nó:

– Dậy mày! Dậy!

Nó giật mình ngồi bật dậy như có gắn lò xo dưới đít, dụi dụi mắt hỏi:

– Tụi nó tới rồi hả?
– Ừ, đang đòi chém thằng Quang. Móa, tao lo quá!

Thanh sida hết hồn liền giật điện thoại trong tay mình, nói tới tấp vào đó:

– Alo, tụi bây từ từ đừng có làm điên! Bình tĩnh, nghe tao nói không? Alo?
– Khùng hả? Nó tắt máy rồi, đang lên phòng chị Diễm.
– Đậu xanh, sao không nói sớm.

Đang lo mà ngó bản mặt ù ù cạc cạc của Thanh sida làm mình dở khóc dở cười.

Hải khìn gọi lại. Lần này Thanh sida giành nghe máy:

– Tới phòng 511 chưa?
– Tới rồi, ủa, mày hả Thanh?
– Ờ, thằng T kêu tao trực tiếp chỉ đạo tụi mày từ xa. Kiểm tra phòng chưa?
– Chỉ đạo cục kít, cút! Nói chứ tầng này hết phòng rồi nên tụi tao thuê phòng ở tầng sáu, phải vòng xuống đây. Giờ tao đang đứng trước phòng 511 của bồ thằng T nè, còn thằng Quang thì ở phòng 510 kế bên. Tao nghe thử rồi, phòng 511 yên ắng lắm, không có âm thanh gì.
– Vậy còn phòng 510 thì sao?
– Cũng vậy. À, có tiếng tivi nhỏ nhỏ, hình như nó còn thức. Giờ sao? Gõ cửa phòng kêu nó ra không?
– Đừng, kêu nó ra làm gì? Bây giờ tụi mày chỉ cần đứng đó, canh chừng đừng để nó mò qua phòng 511 là được.
– Hơi căng à, ở đầu hành lang có gắn camera quan sát, đứng đây lâu tao sợ nhân viên phát hiện lên đuổi xuống hoặc tưởng tụi tao tính trộm cắp gì, gọi công an là bỏ mẹ. Thà kêu nó ra đập một trận cho xong, nhanh gọn!

Thanh sida bật loa ngoài nên mình ngồi cạnh nghe rất rõ. Nó hỏi:

– Tính sao giờ? Có camera thì mệt rồi.

Mình không đáp, cầm lấy điện thoại nói vào:

– Trước mắt cần phải kiểm tra coi hai người có đang ở riêng phòng không đã. Mày gõ cửa từng phòng đi, phòng chị Diễm trước.
– Ok.

Tiếp theo, mình nghe tiếng gõ cửa cộc cộc mấy lượt, sau đó là tiếng chân chạy bình bịch khe khẽ, chắc là tiếng chân Hưng mập, thằng này mập quá nên nặng nề lắm, nhưng mà đánh nhau thì lì kinh khủng.

– Sao rồi? – Mình hỏi.
– Suỵt, tụi tao đang núp, chờ chút!

Qua ít giây, có tiếng Hưng mập thông báo:

– Có cái đầu con gái mới ló ra, chắc là Diễm. Đóng cửa lại rồi.
– Ừ, giờ tụi mày gõ cửa phòng thằng kia đi!
– Được.

Lại là tiếng gõ cửa phòng, rồi tiếng chân chạy huỳnh huỵch. Hưng mập thì thào:

– Nó vừa đi ra ngó ngó. Hai người ở hai phòng, yên tâm chưa?

Tới lúc này, mình mới thở phào:

– Ừ, tốt rồi. Bây giờ…

Mình chưa kịp nói xong, chợt nghe âm thanh ồn ào bên đó, thế rồi Hưng mập tắt máy ngang, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

Mình gọi lại nhưng nó tiếp tục bấm tắt không nghe, chẳng lẽ bị nhân viên khách sạn trực đêm phát hiện hành vi khả nghi nên tìm tới làm việc rồi?

Đoán bừa vậy mà trúng, chừng mười phút sau, Hưng mập gọi lại kể:

– Bảo vệ lên yêu cầu tụi tao xuống sảnh làm việc, tưởng tụi tao tính trộm cắp hay gây rối gì đó. Mà tao nói hết rồi, nhỏ đó là em gái tao bị bạn trai dụ dỗ lén gia đình đi chơi xa. Tao lo cho em gái nên lên đây canh chừng thôi, đề phòng thằng kia nửa đêm mò qua làm bậy. Em nhân viên nghe tao nói vậy, mới kể là hồi nãy trước khi tụi tao tới, thằng Quang có xuống đây mượn chìa khóa sơ cua của phòng 511, bảo là hôm nay sinh nhật bạn gái nên muốn qua tặng món quà bắt ngờ. Xạo chó thiệt! May mà em nhân viên tỉnh táo không đưa, nghe nói nó đề nghị cho ẻm ít tiền mà ẻm sợ xảy ra chuyện không hay sẽ bị liên lụy nên nhất quyết không đồng ý. Nó có vẻ hậm hực về phòng. Vậy là thằng này có ý đồ xấu thiệt đó mày! Bây giờ sao, móa, tao thèm đánh nó một trận quá, ngứa tay lắm rồi.
– Kệ nó đi! Khách sạn đang giữ chứng minh nhân dân của tụi mày, có camera ghi hình nữa, xảy ra chuyện thì không thoát đâu, phiền lắm! Giờ tụi mày đang ở đâu, còn ở tầng năm không?
– Còn chứ. Bảo vệ thông cảm cho tụi tao đứng trong góc cầu thang nè, bắt hứa không được gây chuyện ầm ĩ, có gì thì kêu nó, nó sẽ can thiệp giúp. Cũng may…
– Ừ. Nó không có chìa khóa thì chắc khó xảy ra chuyện gì không hay, nhưng đề phòng vẫn hơn. Tụi mày chịu khó ngó chừng giùm tao tới sáng nhen! Còn nữa, một chút mày hoặc thằng Hải xuống gặp em nhân viên khi nãy, nhờ em đó sáng mai gặp Diễm thì kể lại chuyện thằng Quang mượn chìa khóa cho Diễm nghe. Nói em nhân viên cứ an tâm, tính Diễm khi biết chuyện sẽ không làm ầm ĩ hay tỏ thái độ gì đâu. Nhớ gửi em chút tiền nhờ vả cho dễ.
– Ok. Mày cứ ngủ đi, giao cho tụi tao được rồi. Yên tâm, bảo đảm bồ mày không mất dù chỉ một sợi tóc. Thằng đó còn dám ló ra giở trò nữa tao xử đẹp liền!

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276