Diễm

Phần 52
Phần 52

Một ngày âm u nhợt nhạt, thỉnh thoảng mặt trời mới nhô ra khỏi những đám mây đen khổng lồ, ban phát chút ánh sáng le lói xuống mặt đất, rồi lại biến mất sau màn mây…

Mưa rả rích từ chiều cho đến tối thì bắt đầu to dần…

Những ngày mưa mang đến cho mình thật nhiều cảm xúc… Từ khi mình và chị yêu nhau, tuy chưa lâu nhưng đã có thật nhiều kỷ niệm vào những ngày mưa như thế này.

Lần đầu tiên mình được hôn chị, tỏ tình với chị giữa cơn mưa to như trút nước. Đêm mình đi tìm cứu chị khỏi tay thằng Quang, cũng là một đêm mưa lạnh lẽo… Cùng rất nhiều lần khác nữa, mỗi khi mưa mình và chị hay ra ban công ngồi tâm sự. Từ lúc yêu chị, thằng con trai tính cách khô khan, tâm hồn cằn cỗi như mình bỗng trở nên lãng mạn, bay bổng… Đúng là khi yêu, ai cũng trở thành nhà thơ.

Ăn tối xong, mình kéo chị ra ban công ngồi, em Uyên bận làm sổ sách nên về phòng, lần đầu tiên ẻm để yên cho mình và chị có khoảng không gian riêng.

Mưa to quá! Mình và chị ngồi ngay bậc cửa, không dám ra ghế đá vì sợ ướt. Tuy vậy từng hạt mưa li ti vẫn theo cơn gió lạnh lẽo chăm chỉ ùa vào, nhảy nhót trên mặt hai người… mát lạnh…

– Lâu rồi mới được yên tĩnh cùng chị ngắm mưa..
Mình nhẹ tay vén mái tóc ướt đẫm những hạt mưa long lanh của chị, nhìn chị trìu mến.

– Mới có vài hôm mà…
Chị hơi tựa lên vai mình, cười khẽ.

– Vậy sao? Em có cảm giác như lâu lắm rồi! Từ khi Uyên tới đây, một ngày với em dài như cả thế kỷ. (câu này mình thuổng trong phim ảnh, không cố tình ngon ngọt với chị, lãng mạn quá đâm ra sến thế đấy).

– Hi hi… xạo quá à!!
Chị cười khúc khích, ánh mắt sáng long lanh, rạng ngời niềm hạnh phúc.

– Mình ít được gặp riêng, chị không buồn, không nhớ hả?
Mình nghiêm mặt.

– Không biết nữa…
– Vậy chị đâu có yêu thương gì em…
– Không phải mà. Tại chị thấy chỉ cần mỗi ngày được gặp T, vậy chị cũng vui lắm rồi!
– Có nhỏ Uyên cũng vui luôn hả?
– Ừm, miễn có T đi cùng là chị vui à hi hi…

Haizzz… Giờ mình mới hiểu tâm tư, suy nghĩ của chị. Thảo nào…

– Chứ chị không muốn gặp riêng em sao?
Mình chép miệng rầu rĩ.

– Muốn chứ! Nhưng mà có bé Uyên cũng vui..
– Không muốn được gần gũi, thân mật với em à?
– …

– Sao nè?
Thấy chị bỗng im lặng, mình hỏi tới.

– Chị nói thật, T đừng giận chị nghen!
Chị rụt rè.

– Ừ, không giận!
– Hứa đi!
– Hứa.
Gì chứ hứa lèo mình rất nhanh nhảu, cứ hứa đại cho chị nói ra, còn việc giận hay không tính sau.

– Chị… yêu T!! Mỗi ngày được ở gần, nấu ăn, chăm sóc, trò chuyện cùng T, vậy chị cảm thấy hạnh phúc lắm rồi! Chị không cần mấy cái kia đâu..
Chị nói mà không dám nhìn mình, cúi đầu mân mê hai bàn tay.

– Không muốn em ôm, hôn chị luôn sao?
Mình hơi bất ngờ.

– Cũng muốn, nhưng mà có cũng được, không có cũng chẳng sao hết! Chị cần T thôi!!!
Phải moi hết ruột gan ra nói cho mình hiểu, mặt chị đỏ bừng lên vì xấu hổ, nhìn đáng yêu kinh khủng.

Mình ngồi yên, ngẫm nghĩ về những điều chị vừa tâm sự. Chị quá trong sáng, chẳng ham muốn gì ngoài tình yêu của mình. Mình không buồn, ngược lại rất vui vì điều này. Ông trời thật quá ưu ái, mới ban chị xuống cho mình. Có khi nào chị là tiên nữ trên ấy bị mắc đọa giáng xuống trần gian không nhỉ?!

– T sao vậy? Giận chị hả? Hứa không được giận rồi mà…
Thấy mình im re, chị lay tay mình, chu môi hỏi nhỏ.

Tự dưng có dịp hù chị, mình vờ làm mặt hình sự luôn, ngồi gằm mặt xuống.

– Đừng giận mà!!! T kì quá, hứa với chị đã rồi… hix…
Thấy mình làm ghê quá, chị hoảng hốt cầm chặt tay mình lắc qua lắc lại, miệng nài nỉ.

Được thể mình càng làm già, mặt cứ trơ ra như đá, chả thèm nói gì.

– Thôi mà… T vậy chị buồn lắm đó… hix…
Chị níu tay mình mãi không thấy phản ứng, chán nản buông ra, ngồi thừ người.

Mình len lén nhìn sang, ax… mắt chị ướt rồi… thật là… đùa có tí đã khóc… quen con gái mít ướt khổ thật!

– Chời ơi! Em giỡn mà, nín… nín đi…
Mình lật đật kéo chị vào lòng, tay vỗ nhẹ lưng chị.

– Giỡn gì kì cục…
Chị thút thít, nắm tay nhỏ xíu đấm lên ngực mình, chẳng đau tí nào.

– Giỡn chút cho vui he he… ai biết chị mít ướt vậy đâu, khổ ghê!!! Mốt chắc hết dám giỡn với chị quá..
Mình vỗ về chị, miệng than thở.

– Không biết… T làm chị khóc rồi đó… đền đi…
Chị được dịp, bắt đầu nhõng nhẽo.

– Đền gì nè?
– Không biết…
– À, ok hiểu rồi. Để em đền cho!

Mình nâng cằm chị lên, hôn vào trán, mũi và miệng chị, ba cái thật mạnh. Lâu rồi mới được hôn chị, ngọt ngào thật… cảm giác xao xuyến rạo rực chạy dọc xương sống, lan khắp cơ thể… Sự đè nén mấy hôm nay được giải phóng, mình khoan khoái lim dim mắt, ngẩn ngẩn ngơ ngơ, mặt ngu ra..

– Vậy được chưa?
Nhìn chị đang thẹn thùng đỏ mặt, mình cười hỏi.

– Đền gì kì cục..
Chị lí nhí trong miệng.

– A, chưa đủ nữa hả? Để em đền thêm cho, gì chứ cái này lúc nào em cũng sẵn sàng he he..
Mình lại chồm tới, hôn khắp mặt chị, thiếu điều muốn rách làn da mềm mại ấy ra.

– Thôiiii… coi chừng bé Uyên ra thấy là chết luôn đó!!
Chị cười lỏn lẻn xô cái mặt hiện rõ chữ “háo sắc” của mình ra, còn lấy em Uyên hù dọa.

– Kệ nó. Mắc gì sợ!!
Mình nói cứng, tuy vậy mắt vội liếc vào trong, nãy giờ say tình quá mất cảnh giác. May mà em Uyên vẫn chưa xuất hiện, nếu không…

– Nói hay quá à! Tới tai dì dượng chắc chị bỏ xứ đi luôn…
Chị liếc mình, mặt bỗng buồn so.

– Không đến mức đó đâu mà! Nếu có chuyện ấy xảy ra, cùng lắm em đi với chị, không bỏ rơi chị đâu..
Mình cười trấn an chị.

– Thôi, chị không muốn vì chị mà T bỏ gia đình đâu! Chị mắc nợ dì dượng nhiều lắm rồi, còn vậy nữa… cả đời này chắc chị cắn rứt lương tâm, không sống nổi đâu..
– Ừm, em hiểu mà!! Chị cứ tin vào em đi, rồi mình sẽ đến được với nhau. Em nhất định sẽ cưới chị, tụi mình sẽ được sự chấp nhận, chúc phúc của gia đình! Em hứa đó!!

Chị khóc rồi. Mình biết từ khi nhận lời đến với mình, chị phải chịu rất nhiều áp lực, dằn vặt lương tâm. Thương chị lắm, nhưng hiện giờ mình có thể làm được gì đây? Chỉ biết cố gắng học để tương lai có thể đùm bọc, che chở được cho chị thôi. Về phía gia đình, khi có việc làm ổn định rồi, mình bằng mọi giá sẽ thuyết phục ba mẹ cho kỳ được. Ba mẹ mình không phải là người cổ hủ sống cứng nhắc, tin rằng hai người khi hiểu được chuyện tình cảm giữa mình và chị, đồng thời thấy được sự quyết tâm, chín chắn của mình, ba mẹ sẽ đồng ý.

– Thôi mà… nín đi!! Chị không tin em sao? Em nói được thì sẽ làm được.
Mình đưa tay chùi nước mắt cho chị, những giọt long lanh, nóng ấm.

– Chị lo lắm T ơi…
Chị thút thít.

– Em biết. Em cũng lo mà, không muốn nói ra để chị phải suy nghĩ thôi, chứ lúc nào em cũng tính cách hết đó. Chị phải tin em chứ, chị không tin em thì biết làm thế nào đây? Một mình em biết làm sao??

– Ừm… chị tin T mà…
– Tin em thì đừng khóc nữa. Đang vui, tự nhiên khóc làm buồn muốn chết!

– Còn nữa, chị phải hứa với em, sau này dù có chuyện gì xảy ra, chị cũng phải tin em, không được nghe ai khác, hay vì lí do nào đó mà buông xuôi. Hứa với em đi!

Mình thật sự lo lắng. Tâm hồn chị quá mong manh dễ vỡ, tính cách lại yếu đuối như thế, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác, không bao giờ vì bản thân. Sau này chẳng may bị áp lực từ gia đình, mình sợ chị sẽ buông xuôi tất cả, rồi ôm đau khổ một mình. Mình thật sự sợ hãi khi nghĩ đến viễn cảnh đó, mất chị rồi… cuộc sống của mình đâu còn ý nghĩa gì nữa…

Chị nghe mình nói nhưng vẫn im lặng, ngồi nhìn xa xăm, đôi mắt không giấu được sự ưu tư đầy tâm trạng.

– Hứa đi mà! Đừng làm em lo chứ!
Mình nắm tay chị bóp nhẹ.

– Ừm… chị sẽ cố gắng…
Thật lâu, chị chỉ nói được bấy nhiêu.

– Không. Em muốn chị hứa chắc chắn, không phải lời hứa thế này.
– Chị… sợ hứa rồi mốt không giữ được lời hứa, có lỗi với T..
– Vậy thì cố mà giữ lời, có sao đâu nè. Hứa đi mà!! Em nói hết lời rồi đó, em lúc nào cũng cố gắng vì tụi mình, mà chị lại như vậy… em biết sao đây? Hix…

Bí quá, mình đành mang “khổ nhục kế” ra xài. Gì chứ chiêu này sử dụng với chị chưa bao giờ thất bại.

– Chị hứa…
Có thế chứ, chị chịu hứa rồi.

– Hứa gì nè?
– Hứa vậy đó…
– Ax, phải nói rõ ra chứ.
– Nói sao giờ?
– Hứa không bao giờ buông xuôi, luôn ở bên cạnh em, dù có bất cứ việc gì xảy ra. Khi em chưa buông tay chị ra, chị nhất định không được buông tay em.

Mình trịnh trọng thuyết trình. Chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại nói ra một câu sặc mùi phim Hàn thế này. Yêu nhiều quá, sến cũng càng nhiều..

– Nghe nghiêm trọng quá à…
Chị lại đỏ mặt.

– Chứ sao. Chuyện này không quan trọng, còn gì quan trọng hơn nữa? Hứa lẹ đi!!
Mình hối thúc.

– Ừm… Chị hứa không bao giờ buông xuôi, luôn ở bên cạnh T, dù có bất cứ việc gì xảy ra…
Chị xấu hổ nói nhỏ, được một đoạn thì im re, chắc không nhớ được hết.

– Khi em chưa buông tay chị ra, chị nhất định không được buông tay em.
Mình nhắc tuồng.

– Ừm… Khi T chưa buông tay chị ra, chị nhất định sẽ buông tay T ra.
Chị cười khúc khích.

– Ờ, vậy phải được không. Ax… không phải như vậy, nói lại.
Bất thần bị chị troll một phát, mình không kịp đề phòng suýt bật ngửa.

– Khi T chưa buông tay chị ra, chị nhất định không bao giờ buông tay T ra. Hi hi… được chưa nè?
– Ờ, chưa chuẩn lắm, nhưng nghe vậy hay hơn đó he he..

Mình khoái chí cười híp mắt.

– Nhớ hứa rồi đó nhen! Chị không thoát khỏi tay em đâu!
Mình hằm hè.

– Hứ, chị trốn đi biệt xứ luôn, coi T kiếm được không. Ở đó…
– Ax… không chơi vậy à! Hứa rồi đó.
– Thất hứa luôn..
– Chị mà thất hứa, coi chừng em đó!

– Hứa gì vậy?
Giọng nói em Uyên bất thình lình vang lên phía sau lưng mình.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276