Diễm

Phần 40
Phần 40

Tầm 11h30 mình phụ mẹ dọn cơm trưa.

– Diễm sao rồi con? Đỡ hơn chưa?

Mẹ hỏi.

– Dạ, đỡ rồi. Nhưng rảnh rỗi lại hay nghĩ lung tung rồi khóc..

– Tội nghiệp con bé!! Gia đình đã khổ rồi, lên đây cũng không được yên thân nữa. Bởi vậy, con gái đẹp đâu hẳn là có phước, còn khổ hơn những người không có nhan sắc..

Mẹ chép miệng than thở.

Mẹ nói cũng đúng. Giá như chị xấu hoắc, chắc chẳng ai làm phiền và cũng không xảy ra những chuyện thế này. Nhưng nếu chị xấu, liệu mình có nảy sinh tình cảm không nhỉ? Hên xui, lửa gần rơm lâu dần cũng bỏ qua bề ngoài mà yêu mến cái nết thôi… nhưng bây giờ bắt chị xấu đi thì còn lâu mình mới chịu.

– Mà mẹ thấy hình như con quan tâm chị Diễm hơi nhiều đó nhen!!

Mẹ nhìn mình cười cười, làm mình chột dạ quá.

– Giờ nhà có con với chỉ à, chỉ giỏi giang hiền lành nữa, gia đình lại khó khăn. Con không quan tâm sao được mẹ!!

Mình cố lấp liếm, nhưng đáp mà vẫn cắm đầu vào đĩa thức ăn, chẳng dám nhìn mẹ.

– Ừ, thì mẹ có nói gì đâu, chỉ thấy lạ lạ thôi! Hồi trước con cũng có quan tâm hai chị được như vậy đâu.

Mẹ nói bâng quơ, nhưng mình hiểu nếu không có câu trả lời khả dĩ làm an lòng mẹ, mọi thứ sẽ rắc rối ngay.

– Hai chị lớn hơn con nhiều mà, nên có nhiều chuyện khó chia sẻ được. Còn chị Diễm thì khác, giống như bạn con vậy, chắc suýt soát tuổi nên con thấy thân thiết hơn!!

– Chắc vậy. Mẹ nói vậy thôi, chứ con lo được cho chị thì mừng cho nó, nhớ trò chuyện an ủi chị thường xuyên để nó bớt tủi thân.

– Dạ.

– Mẹ tính vài hôm nữa con Diễm khỏe rồi, sẽ đưa nó về quê…

Mẹ chợt nói.

Nếu hôm trước mẹ nói chuyện này, mình sẽ đồng ý ngay. Nhưng hồi sáng vừa nói ra, chị đã muốn khóc rồi, mình cũng đã hứa với chị. Giờ tự dưng mẹ lại có ý giống mình, thật khó xử..

– Con thấy không ổn mẹ à..

Mình vọt miệng.

– Sao không ổn?

– Mấy hôm nay mình giấu không cho dì dượng Hai biết chuyện, giờ tự dưng đưa chị về quê, thế nào họ cũng biết. Với lại gia đình chị khó khăn mà, mấy tháng nay trông chờ chị Diễm sớm ra nghề phụ giúp gia đình, giờ chị về dưới đó việc học dở dang, việc làm cũng không có, biết sống thế nào hả mẹ?

Mẹ trầm ngâm một lúc rồi nói.

– Mẹ tính rồi, sẽ cho con Diễm một số vốn để làm ăn..

– Con sợ chị không dám nhận đâu, tính chị mẹ cũng biết mà! Với lại chị còn trẻ người non dạ, làm ăn biết làm gì đâu, rủi bị ta gạt tiền mất tật mang nữa thì khổ!!

– Vậy… hay là mẹ đưa tiền cho dì dượng con? Để họ có vốn nuôi bò hay gì đó… chắc cũng sống được.

– Dì dượng không bao giờ dám nhận tiền của mẹ đâu. Ai cũng có lòng tự trọng mà, hôm trước xuống quê nói chuyện với dì Hai, con thấy dì áy náy chuyện nhờ vả gia đình mình giúp chị Diễm lắm rồi!!

– Sao con toàn bàn ra không vậy? Không muốn mẹ giúp nhà con Diễm hả?

Mẹ nhìn mình nghi ngờ.

– Đâu có. Mẹ giúp được nhà chị, con còn mừng cho chị nữa là… Nhưng mà con thấy vậy không ổn lắm!!

Mình hoảng hồn vội nói.

– Thằng T nói cũng có lý đó em, anh thấy không ổn thật!

Ba mình chợt lên tiếng.

– Vầy không được, kia cũng không được, chứ biết tính sao giờ?

Mẹ mình ngao ngán.

– Mẹ cứ để từ từ, con nói chuyện dọ ý chị Diễm coi sao, rồi mình tính hén!!

Mình nhanh nhảu.

– Ừ, thôi tùy nó. Mẹ chỉ lo cho nó thôi, sợ ở đây mốt gặp nguy hiểm nữa..

– Dạ, con nghĩ chị cũng hiểu mà, mẹ đừng lo!!

Đổ cả mồ hôi trán mới thuyết phục được mẹ, mình thở phào nhẹ cả người. Giờ mà đưa chị về quê, chẳng biết chị sẽ ra sao nữa… Mấy hôm nay có mình ở bên cạnh an ủi suốt mà còn buồn thế kia…

Chị ngủ rất ngon, đến tận chiều tối mới dậy, còn phụng phịu trách mình sao không kêu chị. Chị sợ ngủ nhiều riết quen, sẽ thành gái hư làm biếng!

– Chời ơi, bệnh thì ngủ suốt phải rồi. Có gì đâu mà hư với chả không hư..

Mình ngán ngẩm lắc đầu.

– Chị sợ dì nói…mà không biết sao uống thuốc vô ngủ ngon quá, chị không hay luôn.

Chị cười lỏn lẻn.

– Mẹ em lo cho chị lắm, không có nói gì hết, đừng lo!! Mẹ nói coi chị như… con dâu vậy đó.

Mình hấp háy mắt.

– Thôi đi, xạo quá!!

– Thiệt, không tin em dắt chị xuống hỏi mẹ, đi.

Chị đỏ mặt, đấm thình thịch vào lưng mình, tự dưng có người đấm bóp cho, sướng vãi!!

Tối nay ba mẹ lại nhà chú Quyết hỏi chuyện xem tình hình thế nào rồi. Nói thì nói vậy chứ ông bà cũng rất lo lắng cho mình, cứ sợ bên thằng Quang ỷ có tiền rồi làm bậy.

Chị khỏi hẳn rồi, không còn sốt nữa, chẳng chịu ăn cháo mà cứ đòi ăn cơm. Cơ mà ăn được có một chén nhỏ xíu lại bảo no rồi, ép thế nào cũng không ăn thêm. Mình chịu thua, nắm đầu…à không, nắm tay chị kéo lên phòng.

– Ra ban công chơi chút đi T, chị muốn ra đó hóng mát.

Chị đề nghị.

– Không được. Chị vừa khỏi bệnh đó, ra ngoài trúng gió bệnh nữa.

Mình lắc đầu.

– Đi mà… chị ở trong phòng hoài ngột ngạt quá à!!

Chị nắm tay mình, nài nỉ.

– No, no. Vài hôm nữa khỏi hẳn rồi tha hồ ra đó chơi, giờ thì không được. Chị không nghe em giận đó!!

Mình hơi xiêu lòng, nhưng vẫn cố nghiêm mặt thiết diện vô tư.

– Thấy ghét!!!

Chị phụng phịu leo lên giường nằm quay mặt vào tường, không thèm nói chuyện với mình nữa.

Mình đóng cửa phòng chị lại, sau đó leo lên giường nằm kế bên.

– Đi xuống, ai cho lên đây?

Chị quay ra xô mình.

– He he, đuổi em đi xuống thiệt à, không khóc đó!!

Mình cười khả ố.

– Ừ, mắc gì khóc. Điiiiii…

Chị nghênh mặt, hai tay yếu như sên xô mình, chẳng nhích được 1 mm nào.

– Đi nè…he he…

Mình quàng tay ôm mạnh chị vào lòng. Mấy hôm nay mẹ cứ lên xuống thăm chị hoài, thành ra mình chả dám manh động. Giờ tranh thủ ba mẹ vắng nhà, phải âu yếm chị bù lại mới được..

– Buông ra coi..

Chị cố xô mình ra, người cứ ngọ nguậy như con giun.

– Còn lâu cưng à!! Mấy bữa nay không được hôn cái nào hết, nhớ muốn chết luôn!!! Bù lại cho anh đi!!

– Hứ, còn xưng anh nữa chứ. Giận T rồi, đừng mơ..

– Haizzz…bữa trước bị thằng đó đạp cho mấy cái vô ngực, giờ đau quá chừng!! Không biết có bị gãy xương không nữa..

Chị đang cựa quậy, nghe mình than thở chợt nằm yên, đưa tay kéo nhẹ áo mình lên.

– Ax, làm gì vậy? Dê hả?

Mình vờ đưa hai tay che ngực, miệng la hoảng.

– Dê cái đầu T!! Chị coi coi, đau ở đâu vậy? Sao mấy nay không nói chị biết?

Chị liếc mình, tay cứ cố kéo áo mình lên để xem cho bằng được.

– Ax…thôi…nhột quá…

Mình nhột muốn chảy cả nước mắt, đẩy tay chị ra.

– Dám gạt chị, nhớ đó!!!

Chị vỡ lẽ, hai tay lại vỗ thùm thụp lên ngực mình.

– Ui da…đau…

Mình rên rỉ.

– Cho đau chết luôn! Hứ…

– Phạt chị nè…

Ngay khi chị nghênh mặt lên thách thức, mình chồm đến áp miệng lên làn môi chị..

Chị hơi bất ngờ, nằm ngay đơ một lúc mới hoàn hồn lại được, rồi siết chặt mình…hôn mình cuồng nhiệt…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276