Diễm

Phần 18
Phần 18

Vài hôm sau…

Hôm nay trời âm u cả ngày, mát mẻ thích vãi, thỉnh thoảng lại có vài trận mưa rào tí rồi tạnh ngay. Mình chả làm gì, cứ xem phim rồi ăn, ăn xong lăn ra ngủ. Tính ra bệnh cũng có cái lợi, nhưng mà ở nhà suốt ngày thế này cũng cảm thấy hơi gò bó, đã 4 ngày rồi mình chưa bước chân ra khỏi nhà..

Trưa khoảng gần 3h, Thanh sida ghé thăm, đồng thời đem đến cho mình một số tin tức khá hot. Cơ mà thằng này đi thăm bệnh nhưng chả có tí lòng thành nào, đi tay không lại mới kinh. Đã vậy nó còn lục lọi tủ lạnh chén sạch chả lụa, xúc xích, một đống ổi xoài + hộp sữa tươi, có thằng bạn quý hóa vãi lúa.

Ăn uống no nê, nó nằm ườn ra, báo cho mình rằng theo nguồn tin mật nó lượm lặt được, thì thằng Quang thương tích te tua tơi tả không kém gì mình, phải nằm viện mất 2 hôm, vừa xuất viện về nhà vào hôm qua. Nói đến đây, nó bật ngón tay cái về phía mình.

– Công nhận mày trâu vãi đái thiệt, tao nghe nói nó hồi trước học võ cũng mấy năm trời, mà giờ bị mày nện liệt giường luôn. Mày đúng là “cao thủ nằm trong lá ủ”..

Nghe nó khen, mình cũng sướng sướng, phải nói hôm đó phang thằng nông dân đã tay kinh khủng. Nhưng mà chợt nhìn lại cơ thể tàn tạ của mình lúc này, cái sự sung sướng đó liền tan biến.

Mình hỏi nó:

– Sao mày biết?

– Có chuyện gì mà tao không biết? Khả năng của tao, mày còn chưa hiểu sao?

Nó nằm bật gân ra bộ salon, nhịp giò nhướng mắt. Điệu bộ cà sốc nhìn buồn cười vãi.

– Ờ, ờ… khả năng chém gió của mày thì tao hiểu quá rồi. Nói lẹ đi, nhảm quá!

Nó nhe răng cười nham nhở:

– Điều tra cực lắm nhen ku, không dễ đâu à!

– Ờ, nói lẹ giùm cái đi. Gần 4h rồi, chị tao sắp về rồi đó.

– Vậy hả? Càng tốt, lâu lắm không gặp chị Diễm, tao cũng thấy nhớ nhớ!

Mình trợn mắt nhìn nó:

– Chị của tao, không tới lượt mày nhớ đâu ku. Nói lẹ đi, móa đang lo mà cứ cù nhây hoài.

Thanh sida ngồi dậy, làm bộ mặt nghiêm túc:

– Mày còn nhớ anh Sang, anh họ của tao không?

À, thằng Sang này thì mình có gặp vài lần. Nó hơn mình vài tuổi, thuộc về thành phần bất hảo tại địa phương, suốt ngày ăn chơi lêu lổng. Nghe Thanh sida kể thì thằng này đã từng ngồi tù vài lần, chủ yếu vì tội ăn cắp vặt (mình gọi anh Sang của Thanh sida là thằng vì căn bản mình không nể, lớn hơn mình mà nhân cách không ra gì mình đều gọi là thằng hết).

Giờ nghe nó nhắc tới, mình chợt thấy hơi lo.

– Ờ, nhớ. Rồi sao? Nó thì liên quan gì?

Thanh sida nhịp giò:

– Ờ, không liên quan gì. Nhưng ổng có biết thằng Quang.

– Vậy hả? Chuyện thằng Quang là nó kể cho mày nghe à?

– Ờ.

– Kể gì, nói hết tao nghe coi.

Thanh sida trầm ngâm nhìn mình, mặt nó bỗng trở nên trầm trọng:

– Toàn tin xấu. Tao tính không kể mày nghe, mất công mày lo lắng! Nhưng mà nghĩ lại thấy không ổn, phải cho mày biết để còn chuẩn bị đối phó, kẻo bọn nó úp sọt thì bỏ bú.

– Ừ, mày nói đi. Tao chuẩn bị tinh thần rồi.

Chưa nghe nó nói gì, nhưng cái kiểu rào trước đón sau này của nó càng khiến mình lo hơn.

– Haizzz… Như lời anh Sang nói thì thằng Quang này thuộc dạng tiểu nhân, có thù tất báo. Trước giờ nó chơi chưa bao giờ bị thiệt thòi, đâm chém đã từng. Có lần đụng độ thằng tình địch thuộc dạng có số má, cứng cựa, nó thuê luôn giang hồ xử thằng kia. Kì đó nó suýt bị truy tố, may mà ông già nó có tiền, lại quen biết rộng, chạy chọt sao đó mới thoát tội. Thằng Quang chơi rất khôn, toàn kiểu ném đá giấu tay, ra đường lúc nào cũng mang giày lịch sự, ăn nói đàng hoàng, nên rất ít ai biết bản chất thật của nó. Ông anh tao nhờ quen biết một số tay anh chị nên mới nghe nói sơ sơ về nó vậy thôi.

Nghe nó kể mà mình thật sự thấy lo. Kiểu này giông bão sắp ập xuống đầu mình rồi, mấy ngày qua cuộc sống thật yên bình khiến mình có phần mất cảnh giác. Chẳng lẽ trước cơn bão thì không gian luôn yên ắng, đây là chân lí bất di bất dịch sao?

– Tao thấy sắp tới mày nên ở nhà, đừng có ra đường. Tạm thời vậy đi cho an toàn, tao nhờ anh Sang rồi, nếu có tin gì mới ổng sẽ báo ngay, rồi tụi mình tính. Đừng lo quá!

Có lẽ thấy sự bất an của mình, Thanh sida an ủi.

– Ừ, tao biết rồi. Giờ bị vầy cũng đi đâu được.

Mình đáp mà chả biết đang nói gì. Lúc này, đầu mình tràn ngập sự lo lắng.

– Trễ rồi, tao về nhen. Nhớ ở nhà đừng đi đâu nhen mày! Chờ tin của tao.

Thanh sida đứng dậy đi về, để lại mình và mớ thông tin bom tấn nó vừa bỏ quên trong đầu mình.

4h30, chị về đến nhà, thấy mình ngồi thẫn thờ ở salon liền hỏi:

– Làm gì ngồi buồn so vậy T? Bệnh nữa hả?

Vừa hỏi chị vừa đưa tay sờ trán mình.

– Ủa, mát mà. Làm chị hết hồn, T sao vậy?

Không thấy mình phản ứng gì, chị hỏi tiếp.

– Có gì đâu, tự nhiên em thấy hơi mệt, chắc tại ít vận động.

Mình uể oải trả lời.

Chị cười khẽ:

– Vậy mà làm chị hết hồn. Vết thương chưa lành mà, chờ khỏi hẳn rồi tha hồ vận động, có sao đâu.

– Ừm..

– Thôi, chị đi nấu cơm. T coi tv đi hén!

Chị xuống bếp nấu nướng rồi, mình mới leo lên phòng nằm suy nghĩ lung tung. Thằng Quang xem ra khó chơi và nguy hiểm hơn mình tưởng, đụng phải đá tảng rồi. Nói mình không sợ là nói dối, mình cũng sợ, chuyện đâm chém xử theo kiểu giang hồ sao không sợ được, liên quan đến tính mạng con người mà. Nhưng mình lo nhất là chị, chẳng may thằng cờ hó kia tán chị mãi không được, nó điên lên thuê người làm nhục chị thì sẽ ra sao đây? Mình không dám nghĩ nữa…

Hay là báo công an? Cũng không được, bằng chứng vật chứng chẳng có, chuyện lại chưa xảy ra, ai mà tin. Hơn nữa các chú công an phường mình chả tin nổi, sẽ nhiệt tình giúp đỡ mình sao? Không thể nào.

Nằm nghĩ mãi không ra cách gì, chị lên gọi mình xuống ăn cơm. Mới đó đã gần 7h tối rồi, nhanh thật, thảo nào óc mình nóng muốn sôi lên, vận động não quá mức liệu có bị tâm thần không nhỉ?

Mình ăn tô, vì tay đau không cầm chén cơm được. Cả bữa cơm lặng lẽ ăn, ba mẹ hỏi gì cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, chẳng còn tâm trí để mà nghĩ đến những chuyện khác.

Ăn xong mình leo lên lầu, ra ban công ngồi. Một lúc sau thì chị lên, lặng lẽ lại ghế đá ngồi cạnh mình.

– T vừa khỏi bệnh đó, ra đây ngồi coi chừng trúng gió..

Giọng chị quan tâm.

– Em khỏi hẳn rồi. Thần gió nào mà đánh trúng em cho nổi.

Mình cố tỏ ra bình thường, nói đùa với chị. Không thể cho chị biết chuyện này được, chị có quá nhiều chuyện để lo lắng rồi. Hơn nữa chị có biết cũng không giải quyết được gì, mệt mỏi thêm thôi.

– Khỏe dữ há! Không biết mấy bữa trước ai nằm một đống rên hừ hừ vậy ta!

Chị trề môi.

– He he, lúc đó yếu trong người mới vậy thôi. Giờ không có cửa đâu!

Mình cười hắc hắc. Không hiểu sao nói chuyện cùng chị thì bao nhiêu nỗi lo lắng phiền muộn của mình đều bốc hơi đi mất.

Chị đứng dậy, đi lại tựa sát người vào ban công.

– Trăng sáng đẹp quá T hén!

Công nhận đêm nay trăng sáng thật, đến rằm chưa nhỉ? Mình ít khi coi lịch nên chỉ biết ngày tây thôi, âm lịch không để ý lắm.

Ánh trăng sáng vằng vặc soi lên người chị, những tia sáng vàng vọt yếu ớt như người họa sĩ tài hoa làm rất tốt việc khắc họa nên hình ảnh một cô gái đẹp dưới trăng. Đêm nay chị mặc bộ váy liền thân màu tím nhạt, mái tóc đen óng xõa tung ra trên vai, bay lất phất theo từng cơn gió nhẹ… hòa cùng ánh sáng huyễn hoặc được vầng trăng mang đến, chị đẹp lạ lùng… nét đẹp có chút gì đó ma mị, giống như hồ ly vậy… ừm… một nàng hồ ly ngây thơ… (nếu các bác có từng xem phim “bạn gái tôi là hồ ly”, thì khung cảnh mình đang nhìn thấy bây giờ giống như lúc nàng gumiho khoe 9 cái đuôi của mình dưới trăng vậy, mình ít xem nhưng có lần tình cờ mở tv thấy được khúc này).

Khi trước vẻ đẹp của chị mang chút ngây thơ, mong manh, gần đây có lẽ lên nhà mình ở, lại được mẹ mình chăm chút, chị dần dần trở thành một tiểu thư đài các. Dù chị không cố tình tỏ ra như vậy, chị cũng chẳng hề thay đổi, tính cách vẫn như trước, không se sua chưng diện, chị vẫn là chị thôi nhưng mình tin bây giờ ai nhìn thấy chị cũng sẽ có ý nghĩ giống mình. Có lẽ chỉ có chị là không nhận ra sự đổi khác của mình…

Chị như một nàng công chúa nhỏ xinh xắn, ngây thơ đang khiêu vũ, múa hát dưới ánh trăng. Còn mình là gã chăn cừu nghèo hèn rách nát khao khát trèo cao, luôn mơ ước có được tình yêu của nàng công chúa…

Khung cảnh như mộng như ảo trước mắt khiến mình chợt trở nên ngơ ngẩn, cứ ngồi thừ người ra nhìn ngắm chị. Đầu óc mình chếnh choáng mụ mị, chẳng còn nghĩ được gì nữa, bao nỗi lo cũng biến mất.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276