Diễm

Phần 181
Phần 181

Sáng thức ra hai con mắt mình đỏ ngầu, cay xè, chả muốn đi làm chút nào nhưng vẫn buộc phải ngồi dậy đánh răng rửa mặt. Do đêm qua thức khuya nên mình dặn chị sáng này đừng nấu bữa sáng cho đỡ vất vả, mình tính sẽ rủ Mừng nhóc ăn gần chỗ làm cho tiện.

Vừa chạy vừa ngáp ngắn ngáp dài một hồi, rốt cuộc cũng đến nhà Mừng nhóc, nhớ tới chuyện tối qua, tự dưng mình thấy hơi ngại, chả biết phải đối diện với em gái nó kiểu gì đây?

Làm lơ, coi như không quen không biết?

Trước mặt Mừng nhóc có khi phải làm thế thật, tránh nó vác rựa chém mình mỏi tay như thằng kia.

Hình như không có Trà My ở nhà, mình thở ra thoải mái, đỡ phải diễn kịch, hơn nữa mình cũng không muốn chạm mặt con bé, tốt nhất nên coi chuyện đêm qua chỉ là một cơn ác mộng chưa từng xảy ra. Nào ngờ, vừa thay đồ xong, bước khỏi phòng đã thấy Mừng nhóc đứng ngay đó, nhìn mình bằng cặp mắt hình viên đạn, hất hàm hỏi:

– Ông ăn sáng chưa?
– Chưa, tính rủ mày đi ăn nên mới lên sớm nè. – Mình nói, trong lòng hơi đề phòng.
– Vậy xuống sau ăn chung! Em gái tui mua dư hai bọc bánh canh, coi như ông may mắn!

Mịa, cái thằng này, rủ ăn mà làm như ban ơn cho mình. Thấy không ưa, mình xua tay:

– Thôi, anh em mày ăn đi, chút tao ăn sau cũng được!
– Nói chứ xuống ăn đi, dư tới hai bọc lận, để nở hư hết bỏ uổng! Mà ông nợ tui một chầu ăn sáng nghe, bữa khác nhớ trả!

Câu đầu nghe còn được, câu sau thật đếch lọt lỗ tai, tuy vậy mình bấm bụng theo nó đi ra sau bếp, cái bụng đang kêu om sòm rồi.

Bếp nhà Mừng nhóc tất nhiên là không hề rộng, nhưng cũng chẳng đến nỗi quá chật hẹp. Trà My ngồi chờ bên bàn ăn, trên bàn để sẵn ba tô bánh canh đang bốc khói ngào ngạt.

Bữa nay con bé mặc váy ngắn ở nhà khá kín đáo thùy mị, tóc còn hơi ướt, có lẽ vừa mới tắm gội không lâu, một bên mặt vẫn hơi sưng lên, dù vậy mấy vết ngón tay đã nhạt đi nhiều.

Thấy mình đi xuống, con bé khẽ gật đầu chào hỏi, gương mặt nghiêm nghị, nhìn mà buồn cười. Mình cũng nghiêm túc gật đầu chào lại, cảm giác như đang sống trong môi trường quân đội, dưới ánh mắt nghi ngờ dò xét của đại tướng quân Mừng nhóc.

Bữa ăn diễn ra vô cùng lặng lẽ và tẻ nhạt, vì chả ai nói câu gì, chỉ cắm cúi ăn. Hình như chính Mừng nhóc cũng tự thấy nó làm hơi quá, bèn nói:

– Hồi sáng ba mẹ tui đi mần sớm, mà con nhỏ này mắt mũi kèm nhèm, đầu óc lơ mơ sao lại chạy đi mua tới bốn bọc bánh canh. Bởi vậy nên ông có lộc ăn!

Trà My không nói gì, chỉ cười tủm tỉm.

Mình thì hiểu theo hướng khác, thầm đoán có khi nào con bé muốn đền ơn chuyện tối qua, bởi vậy mua bánh canh cho mình ăn, mà lại sợ thằng anh trời đánh phát giác nên phải giả vờ mua nhầm hay không?

Nghĩ vậy, mình làm như vô tình ngẩng mặt lên, đúng lúc Trà My ngó qua, con bé lén lút nở nụ cười thật tươi, sau đó tiếp tục dùng bữa sáng. Có lẽ mình đoán trúng rồi, tốt thôi, tấm lòng này mình xin nhận.

Chả biết Trà My trình bày thế nào với gia đình về dấu tay trên mặt, song cả bữa sáng mình không hề nghe Mừng nhóc đề cập tới chuyện này, chắc là không muốn bêu xấu trước mặt mình. Xem ra mọi việc ổn thỏa rồi, coi bộ con bé này cũng khôn ngoan, không hề khờ khạo chút nào đâu.

Giải quyết xong chuyện cái bao tử, hai thằng chở nhau đi làm.

Công việc trên nhà máy vẫn trôi qua như mọi khi, chỉ là hôm nay mình phải rất vất vả để chống đỡ cơn buồn ngủ cứ kéo tới, kéo rịt hai con mắt xuống. Chỉ trong buổi sáng mà mình phải chạy đi rửa mặt tận bốn, năm lần mới đủ tỉnh táo làm việc, anh Trường thấy vậy phải thắc mắc:

– Đêm qua đi chơi tới sáng hay sao mà bữa nay trông bơ phờ quá vậy?
– Ha ha… – Mình ráng cười dù miệng méo xệch – Em ở nhà, tại dạo này hơi khó ngủ.

Không lẽ kể ra đêm qua mình đi chém lộn, chắc mấy cha nội trong tổ chạy dài hết.

Ông Nhái tranh thủ móc máy một câu:

– Chắc nó đi chơi với bạn gái, làm việc quá sức chứ gì? Chứ thanh niên trai tráng gì mà tầm tuổi này lại bị mất ngủ?

Ổng nói gì kệ ổng, mình không phản ứng. Anh Trường làm như không nghe thấy, chỉ cười dặn:

– Cẩn thận nhen, làm việc với máy móc mà sơ ý là xảy ra tai nạn liền, nguy hiểm lắm! Lần trước có người bị đứt mấy lóng tay rồi đó.
– Dạ, em biết rồi.

Giờ nghỉ trưa, ăn cơm xong, cả tổ như thường lệ ra khuôn viên ngồi nghỉ xả hơi nhân tiện “ngắm gái”, thì anh Bảo tới tìm mình. Ổng kéo mình ra tít ngoài xa trước ánh mắt tò mò của bọn Mừng nhóc, vẻ mặt nghiêm trọng điều tra:

– Tối qua mày cán gãy giò thằng kia hả?

Mình gật đầu, ổng nhăn trán bảo:

– Thật là… về rồi còn quay lại lấy xe làm gì cho có chuyện? Sao không gọi anh ra dàn xếp? Mày tông nó như vậy là sai lè ra rồi, chẳng may nó báo công an thì sao?

Mình sợ nó chắc, cùng lắm thì nhờ chú Quyết thôi. Mặt khác, mình không tin chuyện nhỏ này mà tụi nó cũng báo chính quyền. Đụng độ thằng Quang tới nay mấy trận rồi, nó cũng biết gia cảnh mình không dễ bắt nạt. Mình nói:

– Chắc tụi nó không dám báo đâu, bên nó cũng có phần mà. Hơn nữa chuyện này em tự lo được!

Anh Bảo vỗ vai mình, lắc đầu:

– Anh không lo bên công an, mà là lo từ phía nhà máy đây. Mày không biết, lỡ như nó mò ra thông tin mày làm trên này, rồi báo công an lên đây làm việc với mấy sếp, trình ra thông tin mày cố ý gây thương tích rồi bỏ chạy như vậy, có thể mày sẽ bị đuổi việc, hiểu không? Không một công ty xí nghiệp nào muốn dính dáng tới mấy chuyện xã hội phức tạp thế này cả, chẳng may tới tai mấy sếp bự thì anh không bao che cho mày nổi!

Ra vậy, đúng là mình chưa từng nghĩ tới chuyện này, biết thì đã muộn. Giờ có lo cũng chẳng được gì, mình buồn bực nói:

– Kệ chứ biết sao, cùng lắm thì em nghỉ!
– Đừng suy nghĩ tiêu cực vậy chứ, giờ mày nghỉ thì tiền đâu lo cho bạn gái mày? Anh nhờ người điều tra rồi, cái thằng tối qua gây sự tên Quang, nhà gốc bự đó, cực giàu, giao thiệp cũng không ít đầu trâu mặt ngựa đâu. Anh tính thế này, cứ để như vậy không ổn, hay là anh đứng ra dàn xếp cho hai bên gặp mặt nhau, mày chỉ cần bỏ qua chút sĩ diện hão, chịu khó nhường nhịn một chút, xin lỗi bên đó một câu là xong chuyện. Anh bảo đảm sẽ không thằng nào dám gây khó dễ cho mày nữa!

Biết là ổng có ý tốt, nhưng kêu mình xin lỗi thằng chó kia thì còn khuya, lại nói mâu thuẫn giữa mình và nó đã kéo dài mấy năm, lên tới đỉnh điểm rồi, mình không tin chỉ vài câu nói của ông Bảo sẽ khiến nó từ bỏ ý định, có khi còn được đà lấn tới kêu mình nhường chị Diễm cho nó không chừng. Thế nên mình từ chối:

– Cảm ơn ý tốt của anh, chuyện này em tự lo được! Không sao, anh cứ kệ em!

Anh Bảo hơi thất vọng ngó mình, thở dài:

– Nhìn mày làm anh nhớ lại mình hồi trước, cũng giống mày hiện giờ nên muốn hỗ trợ thôi. Tùy mày vậy, cứ về suy nghĩ thật kỹ, khi nào đổi ý thì gọi cho anh!
– Dạ, em cảm ơn!

Những lời của anh Bảo rất chân tình, mình không dám nhận song vẫn giữ sự biết ơn sâu sắc trong lòng.

Ổng bỗng lái sang chủ đề khác, cười cười nói:

– Mà tối qua mày làm mất mặt anh quá!
– Sao anh?
– Sao trăng gì nữa, chuyện em Tuyền đó, anh dắt mối hàng ngon cho mày xả stress, mà mày không nể mặt, báo hại em nó trách ngược lại anh, nói dưng không gọi thằng pede vào làm gì? Mẹ, thiệt tình…

Mình hết biết nói gì, đứng ngây như phỗng đá.

Ông Bảo cười lớn:

– Đùa thôi, đúng là lúc đầu em Tuyền có nói như vậy thật, nhưng lúc sau mày gỡ gạc lại cho anh chút danh dự. Đánh hay lắm! Anh hùng cứu mỹ nhân đồ há, em nó coi bộ càng khoái mày hơn rồi đó! Còn con bé kia thì sao, có đem thân báo đáp mày chưa?
– Hơ, em không dám…

Đúng là vừa nhắc tới yêu nhền nhện thì nó xuất hiện ngay, xa xa, em Tuyền đi trong đám đồng nghiệp chợt nhìn về bên này, thấy mình bèn nháy mắt đong đưa không thèm che giấu. Bởi vậy mà lát sau khi vào ca trưa, Mừng nhóc phát mạnh lên vai mình:

– Ông ghê thiệt, coi ngầm ngầm vậy mà chưa gì đã cưa cẩm được một em ngon lành rồi!

Khen mình nhưng nhìn sắc mặt nó mình biết nó đang vô cùng đề phòng mình, sợ rinh mất cô em gái báu vật của nó, có lẽ nó đang hối hận khi sáng này tạo cơ hội cho mình dùng bữa chung với cô em gái quý giá làm gì.

Mình tặc lưỡi:

– Mày điên quá! Con nhỏ đó dòm ông Bảo, đâu phải tao.
– Phải không cha? Sao tui cứ thấy nó nhìn ông? Với lại ông Bảo đang quen em Như rồi, ai chả biết chuyện này mà nó còn chọc ghẹo ổng chi?

Mừng nhóc phang một tràng, nửa tin nửa ngờ. Mình chả có gì với em gái nó, sao cứ có cảm giác giống như thằng em rể đang bị ông anh vợ điều tra, lại còn phải cố gắng giải thích nữa, chả hiểu nổi.

Mình nhún vai:

– Mày có thấy ông Bảo đẹp trai không?
– Ờ, có. – Nó nói thêm – Trí thức nữa!
– Ờ, đúng rồi. Vậy so với tao thì sao, ai hơn?

Nó xoa cằm ngó mình từ trên xuống dưới một lượt, gật gù đánh giá:

– Ông mặc bộ này tất nhiên là kém xa ổng rồi, nhưng nếu lên đồ chắc cũng không thua nhiều lắm!
– Nhưng cũng là thua, đúng không? Huống chi ổng còn có chức vụ cao hơn tao nhiều?
– Ờ…
– Vậy nếu mày là con nhỏ đó, mày chọn ai?
– Tất nhiên là ông Bảo.
– Vậy tin tao chưa? Đừng hỏi nữa hén!
– Ờ.

Mừng nhóc cụt hứng bỏ ra ngoài, hì hục leo lên nóc nhà đổ đường.

Cứ tưởng sóng gió tạm qua đi rồi, hoặc chí ít cũng lắng xuống vài hôm, nào ngờ chiều đó khi mình tan ca lại xảy ra chuyện…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276