Diễm

Phần 161
Phần 161

Mình đánh một giấc tới tận trưa, mở mắt ra đã hơn mười hai giờ, lèm nhèm một hồi mới nhớ cuộc sống nay đã khác trước, không còn như xưa, liền bật dậy chạy đi súc miệng, vệ sinh cá nhân. Xong xuôi, mình mò lên phòng khách thấy chị đang ngồi bó gối trước thềm, mắt nhìn xa xăm đâu đó ngoài khoảnh sân nhỏ đầy nắng và gió, thi thoảng vài chiếc lá vàng bị gió thổi mạnh lìa cành là đà rơi xuống.

– Làm gì thẫn thờ vậy? Sao không kêu em dậy? – Mình ngồi xuống cạnh chị.

Chị thoáng giật mình, mỉm cười:

– Hôm qua chắc T mệt lắm nên chị để T ngủ.
– Chưa trả lời em, có chuyện gì hả?
– Ừm. – Chị khẽ gật – Sáng giờ ba mẹ chị gọi điện quá chừng, chắc là biết chuyện rồi.

Mình hít sâu một hơi, dù đã biết trước chuyện này sẽ tới, nhưng vẫn không ngăn được sự lo lắng không yên. Mình hỏi:

– Rồi sao, chị có nghe không?

Nét mặt chị buồn bã:

– Chị sao dám nghe, vờ như không hay không biết thôi!

Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt cạnh người chị lại rung mạnh, dì Hai tiếp tục gọi. Có lẽ sợ quá nên chị tắt chuông rồi, chỉ dám để chế độ rung, song tiếng máy rung mạnh rè rè trên sàn gạch nghe cũng thật đáng sợ, nó khiến cho hai con người luôn sống trong sự lo âu thấp thỏm.

Chờ khi cuộc gọi kết thúc, mình cầm điện thoại của chị lên, bấm tắt nguồn:

– Tắt luôn cho xong, khỏi phải bận lòng!

Chị không phản ứng, chỉ nhìn mãi ánh nắng nhảy nhót ngoài sân qua những tán cây:

– Có khi nào gia đình mình tìm được tới đây không T? Nghĩ tới cảnh đó, chị sợ quá!
– Không đâu, chỗ này chỉ có Thanh sida biết, nó không nói lung tung đâu! Hơn nữa chị đừng lo, gia đình tìm tới đây thì sao chứ? Trời có sập xuống em cũng sẽ gánh thay cho chị, không để ai làm gì chị hết!

Nghe mình khoác lác, chị tươi lên đôi chút, nhoẻn miệng cười:

– T lúc nào cũng giỏi an ủi chị! Đói bụng chưa, chị xuống làm đồ ăn cho T ăn cơm hén!

Mình ngạc nhiên:

– Ủa, nhà có gì để ăn đâu, mì gói tiếp hả?

Chị chun mũi:

– Hồi sáng chị đi chợ mua thức ăn, làm sẵn hết luôn rồi, chỉ chờ T dậy xuống nấu nướng thôi.
– Có vợ đảm đang sướng thiệt, chưa gì thấy sướng rồi đó! – Mình giở giọng nịnh nọt.
– Hứ, chị không có mê nghe mấy lời ngọt ngào đó đâu! Chỉ cần T thi tốt nghiệp cho tốt rồi đi làm là chị vui rồi!

Chị điểm nhẹ ngón tay lên trán mình, mắng yêu một câu, sau đó xuống bếp.

Trong lúc chờ cơm, mình thả bộ ra vườn. Do mảnh đất không lớn nên vườn cũng nhỏ, chỉ trồng lèo tèo vài loại cây ăn trái cằn cỗi, được mỗi cây ổi có trái mà còn non chưa ăn được, mình chép miệng tiếc nuối. Giá mà ổi lớn một chút, có thêm chén muối ớt ngồi ngoài vườn nhâm nhi thì còn gì bằng.

Mình đưa mắt nhìn quanh, vô tình phát hiện mảnh vườn nhà hàng xóm cây trái sum xuê, nhất là mận và ổi trĩu quả oằn cả cành xuống, nhìn phát thèm. Chỉ vừa tới đây hôm qua nên mình vẫn chưa tìm hiểu hàng xóm xung quanh, ngó sơ thấy ngôi nhà này có ba tầng, sơn màu nâu xám khá sang trọng, đất cũng rộng, chủ nhân hẳn rất giàu có.

Nhà mình thuê và ngôi nhà này chỉ ngăn cách nhau bằng một lưới rào b40 và vài cây cột xi măng. Mấy trái ổi, trái mận thì chi chít lòa xòa sát rào, chỉ cần đứng bên này thò tay qua là dễ dàng hái được. Xưa giờ mình không có tính trộm vặt, chỉ là hiện đang buồn miệng, lại nghĩ mấy trái cây không đáng bao tiền, nhìn trái chín rụng đầy đất có lẽ chủ nhà cũng ít khi đụng tới, bèn nhẹ nhàng tiến lại gần, lén lút thò tay qua định chôm vài trái ăn chơi.

Nào ngờ mới hái được mấy trái, chợt có tiếng dép lẹp xẹp từ bên hông ngôi nhà đi lên, mình hoảng hồn rút tay lại. Nhưng lưới b40 hơi nhỏ, vừa cầm mấy trái ổi vừa lấy tay về phải thật cẩn thận mới lọt qua được, trong lúc gấp rút mình vứt hết xuống đất nghe lịch bịch, vội vội vàng vàng thụt tay về mãi mới xong.

Đã muộn, chủ nhà vừa đi ra chắc đã trông thấy hành động lén lút của mình, chậm rãi tới gần. Mình toan chạy vào nhà, bỗng suy nghĩ chạy trốn như vậy kỳ quá, lỡ đâu người ta tưởng mình tính leo qua trộm cắp gì thì phiền to, thà rằng cứ đứng đây, chờ chủ nhà lên để giải thích.

Rốt cuộc người kia cũng đi tới, là một phụ nữ trung niên, gương mặt đẹp đằm thắm, phúc hậu lạ thường. Mình lúng búng định giải thích, bà ta đã mỉm cười lên tiếng trước:

– Con muốn ăn ổi hả?

Mặt mình đỏ gay, cái cảm giác trộm vặt bị người ta bắt gặp, thật quê chẳng biết chui vào đâu mà trốn. Bà ấy nói tiếp:

– Ổi, mận, xoài nhiều lắm, nhà cô ăn không hết, để rụng cũng phí! Chờ tí, cô hái cho nhen, đừng ngại!

Nói rồi không đợi mình phản ứng, bà quay mặt vào nhà gọi:

– Con ơi, lấy giùm mẹ cái rổ!
– Dạ.

Giọng con gái trong trẻo êm tai từ trong nhà vang lên. Lát sau, một cô gái mặc chiếc váy hoa bước ra, trên tay cầm theo cái rổ nhỏ, tươi cười đi tới.

Mình là người rất tự trọng, không khi nào nhìn xỏ vào mặt người khác, nhưng khi trông thấy cô gái này bước ra thì cứ trố mắt lên nhìn, bởi vì cô ta vô cùng xinh đẹp.

Cô gái có vóc dáng thanh mảnh, cao trên mét sáu giống chị Diễm, nhưng có da có thịt hơn, đầy đặn quyến rũ. Mái tóc suôn dài nhuộm màu hạt dẻ, theo từng bước chân không cố tình tỏ ra yểu điệu cứ nhún nhảy trên vai cô ấy như đang múa, sống mũi cao thẳng tắp, làn da trắng trẻo, đặc biệt là đôi mắt tuyệt đẹp, to và đen như nhung, ẩn sau rèm mi dài cong vút.

So về sắc vóc, cô gái này không hề kém Uyên, chỉ kém một chút bốc lửa nhưng vẫn mang nét quyến rũ khó tả. Ở cô ấy hội tụ cả nét đẹp khiêu khích của Uyên lẫn nét ngây thơ trong trẻo khiến người ta phải đem lòng yêu thích của chị Diễm. Đã lâu lắm rồi, mình mới lại gặp một cô gái đẹp như vậy, đẹp tới nao lòng.

Tất nhiên, miêu tả như thế không có nghĩa là mình cảm mến. Mình không phải tuýp người dễ rung động, chỉ là… chẳng có gã đàn ông chân chính nào lại không thích ngắm nhìn phụ nữ xinh đẹp, nhìn để mà chiêm ngưỡng, để cảm thấy cuộc sống này vẫn còn nhiều thứ tươi đẹp.

Lúc này, cô gái đã tới gần, nhận thấy ánh nhìn có phần thiếu kín đáo của mình, cô ta không tỏ vẻ gì, chỉ bình thản đưa rổ cho mẹ, sau đó nhanh chóng xoay lưng trở vào nhà.

Thật lạnh!

Mình cảm nhận được sự lạnh lùng xa cách và đề phòng từ cô gái, cảm giác như cự tuyệt người đối diện từ ngoài ngàn dặm vậy. Có thể đây cũng là bản năng của các cô gái đẹp, luôn sợ đối phương nảy sinh ý đồ xấu với mình. Tuy nhiên mình vẫn giữ nguyên quan điểm rằng ở cô gái này có cái gì đó rất lạnh lùng, dường như cái lạnh từ trong xương trong thịt toát ra, không phải cố tình làm vậy.

Có lẽ mẹ cô gái cũng nhận thấy suy nghĩ của mình, bà cười nói:

– Con gái cô đó, tính nó nào giờ thế rồi, con đừng hiểu lầm! Nhìn vậy chứ con bé sống tình cảm lắm, chỉ tại cái tên ba nó đặt hình như vận luôn vào tính cách, con người nó!
– À, dạ! Tên gì vậy cô? – Mình thuận miệng hỏi.
– Băng Cơ!

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276