Diễm

Phần 100
Phần 100

Còn chưa hết choáng váng, đang đếm xem có tất cả bao nhiêu ngôi sao quay mòng mòng quanh đầu, một thân hình mềm mại đã cưỡi lên người mình. Kèm theo đó, cơn mưa gối ôm tới tấp ập xuống mặt và ngực mình.

– Chết đi! Chỉ giỏi nói người khác, T có nghĩ đến cảm xúc của Uyên không hả?
– Giúp T để nghe T chửi đĩ điếm sao? Hức… khốn kiếp!!
– Sao trên đời có thằng khốn nạn như T vậy chứ? Đồ tồi, đi chết đi!!!
– Có tin Uyên giết T chết không? Chết đi… chết đi!!!

Mỗi tiếng “chết đi” là một lần cái gối đập mạnh xuống. Miệng em Uyên không ngừng la hét, khóc lóc, tay cũng không ngớt phang cái gối ôm vào người, vào mặt mình. Cứ thế, ẻm phang không biết mệt mỏi, liên tu bất tận, chẳng có dấu hiệu dừng lại.

Nếu ai đó bảo gối đánh vào mặt không đau thì… xin lỗi, có thể đưa mặt ra đây, mình phang cho vài cái sẽ biết. Mình xin thề, cái gối của em Uyên chẳng biết nhét gì trong đó, nó rất nặng và cứng, đập phát nào thấm phát đó.

Lúc đầu, mình cũng nghĩ chỉ là loại gối ôm thông thường, đánh cả 100 cái chả sao nên dũng cảm đưa mặt ra hứng. Hơn nữa, cũng muốn làm vậy cho em Uyên hả giận phần nào. Ai dè mới ăn vài cái vô mặt đã thấy quay cuồng, mình lật đật đưa hai tay lên đỡ.

Sức em Uyên mấy cô gái bình thường lại càng không thể so sánh, nằm chịu trận mà hai tay mình nghe ê ẩm. Nhưng ê thì ê, mình không nỡ hất ẻm ra, đành nằm đó. Cứ thế, một đánh một đỡ..

Chả biết mất bao lâu mới hết chiến tranh..

Em Uyên buông gối ra, ngồi phịch xuống nền gạch thở dốc. Cặp mắt ẻm đỏ au, sũng nước, cứ nhìn vào vách tường trước mặt, không rõ đang nghĩ gì..

Mình lồm cồm bò dậy, tay sờ khắp mặt. Khi nãy mặt mình hôn thân mật với cánh cửa, may mà chưa gãy mũi, nếu không chắc tàn đời trai.

Còn đang kiểm tra nghiệm thu tỷ lệ thương tật, khóe mắt mình chợt thấy một vật bay vèo tới. Theo phản xạ, tay mình vội đưa lên đỡ. Vật đó rớt xuống gạch, nhìn kỹ thì ra là cái gối ôm, vũ khí lợi hại nãy giờ em Uyên sử dụng.

– Sao không đánh lại? Tưởng ngồi yên vậy Uyên sẽ thương, bỏ qua cho T hả? Đừng có mơ! – Em Uyên vẫn còn tức giận, nhìn mình chằm chằm.
– Chứ giờ Uyên muốn sao nữa? T xin lỗi, được chưa? – Mình khổ não nhăn nhó.
– Xúc phạm nhân phẩm người khác, chỉ một câu xin lỗi là xong sao? Nếu vậy, luật pháp để làm gì? – Ẻm thôi sụt sịt, hừ mũi nói.
– Nãy giờ đánh chưa đủ hả? Thay trời hành đạo vậy được rồi, còn đòi luật pháp gì nữa? – Mình giơ hai tay lên trời.

– Chưa hả giận! T làm sao coi được thì làm… – Em Uyên vẫn chưa hết ấm ức.
– Xin lỗi! T lỡ lời thôi, không cố ý. Tại hoàn cảnh hôm đó nên T hiểu lầm, chứ Uyên đâu phải người như vậy. T biết..
– Lỡ lời hay không cũng đã nói ra rồi, in sâu vào đầu Uyên rồi. – Ẻm ngắt lời.
– Haizzz.. chính vì vậy nên T mới xin lỗi Uyên hoài! Biết làm sao? Lấy cái chết tạ tội hả? – Mình khổ sở vuốt trán.
– Ừ. Chết được thì chết đi!
– Ax…

Không khí chìm vào tĩnh lặng. Mình và ẻm vẫn ngồi trên nền gạch, gần như đối diện nhau, khoảng cách chưa đến 1m.

– Lần sau Uyên đừng làm vậy nữa! Được không? – Mình lên tiếng, phá tan sự yên tĩnh.
– Làm gì?
– Làm như ngày hôm qua với thằng Khang. Dù sao chuyện cũng qua rồi, Uyên đã không muốn nói thì thôi, T không ép. Nhưng T không chấp nhận Uyên dùng thân xác hay tình cảm đi trao đổi sự an toàn cho T..
– Sao vậy? – Ẻm nói cộc lốc.
– T nhục! Và T cũng không muốn ai khác chạm vào Uyên.. – Đang nói ngon trớn, mình nín bặt. Lại lỡ miệng rồi, chán thật!

– Lý do? – Em Uyên đã kịp nghe thấy, ánh mắt ẻm sáng rực, chiếu lên mặt mình những tia nhìn nóng bỏng.
– Bất nhẫn! Uyên dù sao cũng là bạn T, đương nhiên T mong muốn Uyên được hạnh phúc rồi! Làm sao vui cho được khi thấy Uyên phải ép lòng vui vẻ với người Uyên không yêu chứ? – Mình nhún vai trớ thật nhanh, quay đi nơi khác lảng tránh mắt ẻm.

– Vậy thôi à? – Thật lâu, ẻm nói nhẹ như tơ.
– Ừm. – Mình gật nhanh, sợ để lâu mình lại đổi ý nói điên thì mệt nữa.
– Hiểu rồi. T ra ngoài đi! – Ẻm đứng dậy phủi chân.

Mình ngồi tần ngần một lúc, sau đó đứng dậy bước đến cửa, lấy hết can đảm nói:

– Mai T sẽ nói hết mọi chuyện với chị Diễm. Từ nay, Uyên chú ý cách cư xử, T không muốn làm chị buồn nữa!
– Ra ngoàiii.. – Em Uyên la lớn, giọng hơi nghẹn.
– Ngủ ngon! – Mình đi nhanh ra, đóng sầm cửa lại.

Ra khỏi phòng ẻm rồi, mình quay lại nhìn thật lâu. Cảm giác thật khó diễn tả, như vừa làm đổ vỡ thứ gì đó khó thể hốt lại được. Tiếng nấc nghẹn từ phòng thỉnh thoảng vọng ra, dù rất khẽ nhưng mình vẫn cảm nhận được nỗi đau trong đó. Mình thấy bản thân thật tàn nhẫn, nhưng biết làm thế nào… Tình yêu không có lỗi, và mình bắt buộc phải chọn. Hai cô gái, nhưng mình chỉ có một trái tim thôi..!!

– Xin lỗi…!!!!!

Mình lẩm bẩm thật khẽ, nhìn lại cái cửa đóng chặt một lần nữa, lê bước về phòng. Đêm nay sẽ là một đêm thật dài…

Đừng đau lòng vì T nữa.. không đáng đâu, Uyên à…

Một đêm dài tưởng chừng như vô tận..

Tiếng khóc rấm rứt của em Uyên chỉ ngưng lại khi chị về đến. Tắt hẳn rồi, nhưng không hiểu sao âm thanh đó cứ vang vọng, ám ảnh mãi trong tâm trí mình.

Đêm đen thật đáng sợ!

Khi không gian im ắng, vạn vật đã chìm vào giấc ngủ vùi, chỉ còn lại ta với ta cùng màn đêm dày đặc, đó cũng chính là lúc sự yếu đuối và những cảm xúc không tên mình cố gắng dìm tận sâu trong lòng mạnh mẽ trỗi dậy.

Ngủ, ngủ, ngủ thôi! Tự nhủ bản thân chẳng biết bao nhiêu lần, mình cần phải ngủ thật nhanh trước khi làm ra điều gì đó điên rồ. Mệt mỏi quá, thật sự mệt mỏi…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276