Diễm

Phần 252
Phần 252

Chờ Uyên tắm ra, cả nhà cùng ngồi vào bàn dùng bữa tối, thực chất chỉ mới gần 6 giờ thôi.

Không khí cữ ăn chiều này khác hẳn lúc sáng. Hồi sáng còn có mấy chị mình, chồng con và các cháu, giờ thì chỉ mỗi bốn người. Ngay cả trước kia khi Uyên còn ở nhà mình, cũng rất hiếm khi chỉ có mỗi mình Uyên dùng bữa với ba mẹ mình và mình thế này. Thời gian lâu rồi mình không thể nhớ rõ, nhưng hình như là không có, hầu như lúc nào cũng có mặt chị Diễm vì chẳng mấy khi chị vắng nhà cả.

Thế nên bữa cơm tối này chẳng khác nào chính là lần đầu tiên Uyên ra mắt cả nhà mình, ra mắt cái gia đình nhỏ ấm cúng mà nếu Uyên chịu nhận lời thì sau này Uyên sẽ trở thành một thành viên chính thức trong đó. Nói đúng hơn, Uyên đang thay thế đúng vào vị trí mà chị Diễm để trống thời gian qua.

Không rõ Uyên có nhận ra điều đó hay không, chỉ thấy bữa cơm diễn ra khá trầm lặng, không quá thân tình, cũng không quá lạnh nhạt. Ba mẹ mình thỉnh thoảng hỏi Uyên vài câu, còn lại phần lớn thời gian đều lẳng lặng dùng cơm. Có lẽ sau những gì diễn ra hồi trưa, mẹ mình sợ làm Uyên khó xử nên không còn quá nhiệt tình như trước nữa, để Uyên được tự nhiên.

Tàn bữa cơm, mẹ mình thông báo:

– Giờ dì dượng có việc phải ra ngoài một chút rồi, tụi con ở nhà thoải mái nhen!

Uyên thoáng ngỡ ngàng song mau chóng gật đầu:

– Dạ.

Mình mấp máy môi tính nói là mẹ không cần phải làm vậy thì mẹ khoát tay:

– Ba mẹ có việc thật.

Ít phút sau, hai ông bà lấy xe máy đèo nhau rời đi, cũng chả biết là đi đâu. Mình đoán hẳn là chẳng có việc gì cả, dù mình đã nói từ trước rằng mình sẽ đưa Uyên lên ban công trò chuyện riêng nhưng chắc mẹ vẫn sợ sự có mặt của ba mẹ gây cản trở nên mới kiếm cớ đi khỏi, cho tụi mình không gian tự do.

Đương nhiên người tinh ý như Uyên làm sao lại không biết, cô nàng ngó theo bóng lưng mẹ mình vừa khuất sau con hẻm, cười bảo:

– Mẹ T tâm lý ghê há!

Mình cũng cười:

– Lâu rồi mà, Uyên ở đây trước giờ đâu phải không biết.

Ngần ngừ chốc lát, mình làm như thuận miệng đề xuất:

– Dưới này nóng quá, lên lầu cho mát hén?

Uyên nhìn mình kiểu biết tỏng ý đồ trong đầu mình, tuy nhiên vẫn gật đầu đồng ý. Hai đứa một trước một sau bước thẳng cầu thang lên tầng trên, ra ngoài ban công.

Vừa ra đến nơi thì một tia chớp rạch xiên bầu trời sáng lòa, kèm theo tiếng sấm đì đoàng báo hiệu sắp mưa. Mình quên là hồi trưa có nghe dự báo thời tiết, tối nay có thể có mưa lớn kèm dông, thầm than thật xúi quẩy. Mình đang cần một bữa tối bình lặng, yên tĩnh, trăng sáng êm ả để bày tỏ tình cảm, thế mà ông trời làm ngược lại, giông gió ào ào thế này, trong khi bầu trời thì đen như mực không một ánh sao chứ đừng nói là trăng.

Đang lo lắng kế hoạch bị phá sản từ trong trứng nước thì Uyên thay vì ngồi xuống cạnh mình lại đi tới sát lan can, ngó nghiêng bầu trời đen sì:

– T biết lựa ngày ghê, kiểu này thế nào lát cũng mưa lớn!
– Không phải T lựa, mà do Uyên lựa. Uyên chỉ ở lại đây tối nay thôi, T đâu còn sự lựa chọn nào khác nữa?! – Mình nhăn nhó.

Uyên vuốt nhẹ mấy sợi tóc ngắn đang bị gió thổi mạnh, nhún nhún vai tỏ ra bất đắc dĩ:

– Được rồi, Uyên đứng đây rồi nè, đúng như ý T. Giờ T muốn nói gì cứ nói hết đi, không cần phải rào trước đón sau mất thời gian!

Thời gian còn dài, mình không có gì phải vội, đứng lên đi tới cạnh Uyên, nhìn theo hướng cô nàng đang nhìn về bầu trời đêm xa xa:

– Hồi nãy T suy nghĩ dữ lắm, chuẩn bị nhiều điều để nói lắm, mà tự nhiên lên đây cái hết biết phải nói gì luôn rồi!

Uyên nói mà không nhìn mình, mắt vẫn hướng về chốn nào đó xa xôi:

– Nghĩ gì nói đó, T và Uyên đâu còn xa lạ gì mà phải lựa lời?!

Cũng đúng, chỉ là không hiểu sao mình vẫn thấy rất hồi hộp, cứ sợ nói sai sẽ tự vứt bỏ cơ hội rất hiếm hoi mà chị Ngà đã tranh thủ cho mình. Uyên thì thoải mái ung dung rồi, còn mình nói sao cũng vẫn chỉ là kẻ đang đi xin tình yêu, chẳng có cách nào thoải mái vậy được.

Trầm ngâm giây lát, mình mới ướm lời:

– Sáng giờ ở nhà T, Uyên có thấy thoải mái tự nhiên không? Có gì gò bó không?
– Không. – Cô nàng đáp rất nhanh, không cần nghĩ – Nói thật là không quá thoải mái như hồi trước, có lẽ tại lâu rồi Uyên mới quay về đây, nhưng cũng chẳng tới mức gò bó khó chịu. Nói chung là bình thường!

Vậy coi như tạm ổn bước đầu, mình tiếp lời:

– Còn hai bữa cơm thì sao?
– Sao là sao? Ý T là gì mới được? – Cô nàng quay sang, tròn mắt ngó mình.
– Uyên có cảm nhận được không khí gia đình không? Hơi khó nói, tóm lại là cảm giác thân thuộc, đầm ấm đó!

Cô nàng cười mỉm chi:

– Ừ, cũng có một chút! Vậy thì sao?

Mình dồn hết tâm tư nói một tràng dài:

– Gia đình Uyên đều ở nước ngoài cả rồi. T muốn mang tới cho Uyên một gia đình ở đây, trong chính căn nhà này. Từ nay về sau Uyên sẽ không còn cảm thấy cô đơn trống trải, không người tâm sự mỗi khi đau buồn nữa. Uyên chắc cũng thấy ba mẹ T, rồi cả mấy anh chị của T đều rất hoan nghênh chào đón Uyên, phải không? Uyên không muốn là một phần trong gia đình T sao?

Khi nói những lời cuối, tim mình đập dồn dập vì biết ăn hay thua đều nằm hết trong thời khắc này. Uyên nhận lời thì không cần phải nói rồi, còn lỡ như cô nàng từ chối, mình chẳng biết phải làm sao nữa.

Uyên lắng nghe hết những gì mình tỏ bày song lại không hồi đáp. Cô nàng cứ lặng thinh dõi mắt ra xa, dường như đang nghĩ ngợi gì đó rất lung, thật lâu sau mới lên tiếng:

– Thực ra hồi nãy Uyên nói không thấy gò bó khó chịu thì hơi thiếu chính xác, có một chuyện làm Uyên rất khó chịu!
– Chuyện gì?
– Cái cách cả nhà T nhìn Uyên, hình như không phải nhìn một người mới, mà giống như đang nhìn một người được chọn để thay thế chị Diễm thì đúng hơn!

Mình như bị sét đánh, lập bập:

– Không phải vậy đâu…

Uyên cắt lời:

– Uyên có thể cảm nhận được rõ mà. Uyên không trách bất kỳ ai trong gia đình T hết, Uyên không thấy khó chịu vì chuyện đó. Thực chất thứ làm Uyên không thoải mái là vì Uyên cảm thấy mình đang chiếm lấy chỗ lẽ ra nên thuộc về chị Diễm thì đúng hơn.

Mình bắt đầu đổ mồ hôi hột:

– Khờ quá, Uyên không ở đây thì chị Diễm vẫn lấy chồng dưới quê thôi, làm gì có chuyện Uyên chiếm chỗ của chị Diễm!
– Ừm, Uyên tự cảm thấy vậy thôi. Ngay cả bây giờ cũng vậy, chỗ Uyên đang đứng lẽ ra phải là chị ấy mới đúng, còn Uyên thì nên xuất hiện ở một xó xỉnh nào đó, cô độc một mình như đã từng, gặm nhấm nỗi buồn…

Mình không kịp nghĩ gì, bạo gan chụp lấy tay Uyên, nắm thật chặt:

– Đừng nói vậy nữa! Uyên là Uyên, chị Diễm là chị Diễm, hai người hoàn toàn khác nhau, T phân biệt được mà! Uyên không phải là người thay thế, T dám khẳng định điều này! T yêu Uyên và cần Uyên thật mà!

Đột nhiên bị mình cầm tay rồi nói những lời tha thiết, Uyên có vẻ bất ngờ, thoáng nhìn mình rồi sau đó cụp mắt xuống như muốn tìm đường trốn tránh. Mình vội nói:

– Hồi trưa không biết Uyên có nghe được những gì T nói với thằng Thanh không? Về chuyện đi tu là T nói thật đó, rất nghiêm túc là đằng khác.
– Đi tu nào? Uyên không có nghe. – Cô nàng hiếu kỳ.
– Ừm, vậy là Uyên không nghe được thật. T nói với Thanh sida là nếu tối nay Uyên không chấp nhận T, T sẽ đi tu làm cha nhà thờ.

Uyên hơi sửng sốt, sau đó bật cười:

– T đi tu để làm cha xứ? Giỡn hoài!
– Thiệt chứ giỡn gì…
– Thôi đi, mê gái còn hơn gì, nghĩ sao đi tu!!! – Cô nàng càng cười lớn hơn, làm mình ngượng chín mặt. Cứ tưởng nói ra sẽ làm Uyên cảm động, dè đâu phá tan luôn cái không khí cô đọng lãng mạn khó khăn lắm mới dựng lên được.

Mình phản đối kịch liệt:

– T không mê gái, chỉ mê trước đó là chị Diễm, và giờ là mình Uyên thôi.
– Ủa, hóa ra Uyên và chị Diễm không phải con gái à? – Cô nàng cười ngặt nghẽo.
– Phải, nhưng khác.
– Khác chỗ nào? T càng nói càng khó hiểu.
– Mệt quá, bắt bẻ hoài! Nói chung T chỉ dành tình cảm cho hai người thôi, nếu không thành chắc T không còn yêu ai được nữa đâu!

Uyên nhún vai không tin:

– Ai khi thất tình cũng nói vậy, cuối cùng vẫn chả có ai ở giá hết, vài năm sau cũng lập gia đình, sinh con đẻ cái, lại sống hạnh phúc thôi.
– T khác. T nói được làm được. Nếu Uyên không tin, T sẽ…

Nói tới đây, chợt nhận ra hình như đang tự đào hố chôn bản thân, mình vội im ngay, thế mà vẫn bị Uyên tóm được:

– Sẽ gì? Chứng minh hả? Vậy Uyên cho T cơ hội chứng minh nhé?

Mình lật đật xua tay loạn xạ:

– Không, không cần. Đi tu làm cha lâu lắm, chứng minh cho Uyên thấy thì mất cả chục năm ròng rã rồi còn gì nữa!
– Nếu không chứng minh thì Uyên dựa vào cái gì để tin T đây? – Cô nàng lúc này mới chịu nhìn mình, đôi mắt long lanh đầy ắp những cảm xúc khác lạ.

Mình hít một hơi thật sâu, dõng dạc tuyên bố:

– Chỉ cần Uyên cho T một cơ hội thôi! Một tháng thôi, cho T ở bên cạnh chăm sóc Uyên trong vòng một tháng, sau đó nếu Uyên cảm thấy không hợp, không thích, hoặc không thể tin tưởng T thì thôi, T sẽ để Uyên đi, không níu kéo làm Uyên khó xử nữa! Được chứ?

Uyên rụt bàn tay nãy giờ vẫn còn nằm trong tay mình về, vuốt ve đầu tóc:

– Ở cạnh T một tháng hả? Loại đàn ông con trai ham hố như T mà ở chung một tháng chắc Uyên tơi tả bầm dập quá, sao lấy chồng được nữa?

Đang nỉ non nghiêm túc, tự nhiên cô nàng chuyển qua đề tài nhạy cảm này làm mình đứng hình luôn, chả biết nói gì. Lát sau mới ấp úng:

– Uyên thừa biết ý T không phải vậy. T chỉ cần ở bên chăm sóc, đưa Uyên đi dạo phố, đi chơi thôi, không phải muốn chuyện đó.
– T đang nghiêm túc đó hả?
– Ừ, nghiêm túc mà! Sao lại hỏi vậy?

Uyên hơi mím nhẹ đôi môi:

– Nói Uyên nghe đi, rốt cuộc T cần gì ở Uyên? Uyên không ngoan hiền, không dịu dàng đảm đang. Uyên cũng chẳng còn trong trắng, không cho T được trọn vẹn tất cả như chị Diễm. Uyên thấy mình thua kém chị Diễm nhiều lắm, T cần gì phải làm vậy chứ?

Mình nghiêm mặt nhìn thẳng vào mắt Uyên một cách chân thành:

– Đừng nói vậy! Uyên và chị Diễm mỗi người đều có ưu điểm riêng, sau này đừng so sánh thế nữa được không? Uyên là Uyên, chị Diễm là chị Diễm, hai người khác nhau lắm! T đã nói nhiều lần rồi mà.

Uyên lắc đầu:

– Không phải Uyên muốn so sánh, nhưng mỗi lần T nhắc tới chuyện tình cảm, Uyên lại tự nghĩ như vậy trong đầu, không làm sao xóa được!
– Vậy thay vì so với chị Diễm, Uyên hãy so Uyên với T đi! Rõ ràng là T không xứng với Uyên mà? Uyên chọn T là diễm phúc rất lớn của T rồi, không phải vậy sao, còn quan tâm tới những chuyện khác làm gì chứ?

Dường như những lời mình vô tình nói vừa mở ra một lối đi cho Uyên. Mắt Uyên bừng sáng lên, lần nữa miên man chìm trong suy tư.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276