Diễm

Phần 148
Phần 148

Chào Nhung ra về, khi tới khách sạn gõ cửa phòng thì chị Diễm mở cửa cho mình. Uyên còn ngủ vùi trong chăn, phòng bật máy lạnh vù vù, vừa bước vô muốn teo hết cả.

– Chị đang ngủ hả? – Trông thần sắc chị không được tươi cho lắm, mình hỏi.

Chị Diễm gật đầu, hỏi khẽ:

– Sao rồi T?
– Sao là sao? Ý chị muốn hỏi gì nè? – Mình cười cười, đi qua cái giường đối diện giường Uyên đang nằm, ngồi xuống.
– Biết còn giả bộ nữa…

Chị Diễm tò tò theo sau mình, ngồi xuống sát cạnh mình, nét mặt dàu dàu.

– Ha ha, coi chị kìa!

Nhìn vẻ háo hức tò mò của chị, mình không nhịn được bật cười lớn nhưng lập tức nín ngay vì Uyên bên giường kia đột nhiên tung chăn, ló mặt ra làu bàu:

– Giữ trật tự coi! Người khác đang ngủ làm gì cười lớn vậy?

Chị Diễm giật thót, đấm nhẹ mấy cái lên ngực mình. Mình vội gật đầu lia lịa ý là đã hiểu rồi. Thiệt tình, chỉ là kể lại chuyện cũ thôi mà cả hai cứ có cảm giác như đang lén lút làm gì đó ghê gớm lắm.

Im lặng một lát chờ Uyên thở đều lại, chị tiếp tục khều mình nỉ non:

– Kể chị nghe đi!

Đúng thật con gái là chúa tò mò, mình ráng nín cười, hơi trợn mắt làm điệu bộ du côn với chị:

– Đừng có nói với e là trưa giờ chị không ngủ, nằm chờ em về để hóng chuyện đó nhen!

Chị Diễm đỏ mặt, ấp úng:

– Đâu… có đâu… chị đang ngủ bị T gọi dậy chứ bộ…

Biết ngay mà. Mỗi lần chị xấu hổ hoặc nói xạo là mặt sẽ đỏ lên, đừng hòng giấu được mình. Mình nhún vai:

– Ờ, mà chuyện cũng đâu có gì mà kể. Thôi, chị ngủ đi, tối còn đi chơi!

Chị liếc mình bén như dao, coi bộ muốn hóng hớt lắm rồi mà lại tự ái nên không thèm hỏi nữa, ủ dột đứng lên:

– Không kể thì thôi. Làm như ta thèm…

Mình buồn cười kinh khủng, nhanh nhẹn chộp tay chị kéo lại nhưng lỡ kéo hơi mạnh làm chị té nhào đè luôn lên người mình. Trời ơi, mềm mại chết mất!

– T…

Phản ứng đầu tiên của chị là chống tay lên ngực mình cố ngồi dậy, miệng ấp a ấp úng không thành lời, mắt thì liếc qua bên kia xem Uyên có nghe không.

Mình cũng đảo mắt qua chỗ Uyên rất nhanh, phát hiện cô nàng vẫn trùm chăn ngủ say sưa liền vòng hai tay ra sau lưng chị Diễm kéo mạnh xuống.

Đang nhoài người dậy, bất thần bị mình ghì chặt, chị Diễm lại té xuống lần thứ hai, mặt chị úp thẳng vào ngực mình. Biết mình tính làm chuyện xấu xa, chị đấm thùm thụp lên vai mình nhưng không dám kêu lớn sợ Uyên nghe được, chỉ thì thào:

– Bỏ chị ra đi! Bé Uyên thấy bây giờ…

Giờ phút này có cháy nhà mình cũng không buông chị ra chứ đừng nói là Uyên thấy. Đêm qua chị nằm kế bên mà Uyên còn dám hôn mình đắm đuối, sao chị nhát vậy chứ.

Tiếng chị thì thầm bên tai khiến mình nhột, da gà nổi khắp người, cảm tưởng như chị đang xúi giục mình làm tới chứ không phải ngăn cản. Vòng tay mình càng thêm siết chặt tấm lưng thon, đồng thời buông khẽ vào tai chị:

– Ôm một chút thôi mà…

Chị thoáng run rẩy:

– Bé Uyên thấy rồi sao? Buông chị ra đi mà!!!
– Kệ Uyên chứ, mắc gì chị cứ sợ Uyên thấy là sao? Mình là người yêu của nhau mà!
– Ai… ai nói?! Chị hết yêu T rồi! T không được ôm chị nữa…

Mặc chị yếu ớt phản kháng, mình vẫn cứ ôm cứng. Hai mắt mình nhắm chặt, tai lắng nghe từng nhịp đập trái tim chị đang thổn thức dữ dội trên lồng ngực mình.

Ấm áp, bình yên đến lạ!

Khi ôm Uyên, mình cũng có cảm giác này nhưng chỉ một chút thôi, không nhiều bằng chị. Có lẽ cảm xúc từ một cơ thể bốc lửa như Uyên dễ khiến mình nảy sinh ham muốn trai gái nên đã lấn át mọi thứ. Không như chị, mỗi lần ôm chị cứ thấy như đang ôm cả thế giới vào lòng, cái thế giới chỉ có gian nhà lá đơn sơ và khoảnh vườn rì rào đầy gió, cây cỏ xanh um.

Không rõ từ khi nào, bàn tay chị rón rén vuốt ve mặt mình thật nhẹ, dường như muốn tìm lại cảm giác quen thuộc trước kia.

Khi tay chị lướt qua miệng mình, mình há miệng ngậm lấy một ngón, mỏ chu ra mút chùn chụt làm trò. Chị vội giật tay về chùi chùi vào vai áo mình, càu nhàu:

– Ở dơ quá! Không cho T ôm nữa à…
– Hè hè… – Mình cợt nhả – Ủa, nãy giờ chị cho em ôm đó hả? Rõ ràng em ôm chặt nên chị không chạy được thì có.
– Hứ, chị không muốn thì T có giữ chặt cỡ nào cũng… A… Ghét, gạt ta hoài!!!

Nói nửa chừng, trông cái mặt gian xảo với hai mắt hấp háy, nhận ra bị mình gạt cho vào tròng khiến chị phải thú nhận, chị Diễm xấu hổ đấm mình liên hồi, càng thêm rúc sâu vào ngực mình. Chắc mặt chị đang đỏ dữ lắm, vì mình nghe ngực nóng hổi, máu dồn hết lên mặt chị đây mà.

Rồi mình cứ thế ôm chị và kể lại chuyện lúc trưa nghe được từ Nhung. Mình nhớ rất dai nên thuật lại hầu như chuẩn xác toàn bộ câu chuyện, kể cả Nhung nói thế nào, mình đáp ra sao.

Nghe xong, chị lặng người khá lâu rồi đột ngột chống tay ngồi dậy. Lần này, mình không giằng lại nữa mà ngồi lên theo chị.

Chị Diễm lơ đãng nhìn sang đống bùng nhùng có Uyên đang nằm bên trong khá lâu, khẽ thở dài:

– Tội bé Uyên khi yêu phải người như vậy!
– Ừ. Ủa, ý chị là sao? – Mình chột dạ.
– Thì là người không chung thủy đó. – Ánh mắt chị bỗng xoáy sâu vào mắt mình – Không tin tưởng được!
– Ừ…

Mình đáp yếu xìu. Chị đang ám chỉ mình thì phải. Mình rất muốn bào chữa nhưng không thể. Dù vì lý do gì thì đúng như chị nói, mình không chung thủy, không đáng để chị yêu và tin tưởng. Cho dù Uyên làm tất cả vì mình thì mình vẫn hoàn toàn sai khi đáp lại tình cảm ấy.

Ta không thể nói với người yêu của mình rằng “anh phản bội em vì cô kia rất tốt với anh!”. Người trong cuộc hoặc đồng cảnh ngộ có thể hiểu, thông cảm cho nhau nhưng người ngoài nhìn vào sẽ thấy rất buồn cười, rất vớ vẩn. Sở khanh vẫn mãi là sở khanh, không cần lý do lý trấu gì cả.

Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, tâm trạng mình liền chùng xuống, uể oải mệt mỏi cực kỳ. Nhưng mình không có cách nào giải quyết cho toàn vẹn, cũng có thể mình quá tham lam, cứ dây dưa mãi không chịu buông bỏ ai giữa chị Diễm và Uyên.

Câu chuyện lựa chọn giữa cơm và phở vẫn luôn là đề tài muôn thuở. Huống chi đối với mình, cả hai đều là “cơm”, có thể gắn bó lâu dài, không như “phở” chỉ để ăn đổi món khi cần sự mới lạ.

– T… – Chị lay vai mình.
– Hả?

Chị vừa nói gì đó mà mình mải nghĩ lẩn thẩn không nghe được.

Chị nhoẻn miệng cười:

– Suy nghĩ gì mà mặt mày như bánh đa nhúng nước vậy?

Mình vò đầu vài cái cho tỉnh táo:

– À, không. Chị mới nói gì?
– Chị hỏi T là có định kể chuyện đó cho bé Uyên nghe không?
– Có chứ. Nhưng phải chờ thời điểm thích hợp, bình thường nhắc đến tên Nhung là Uyên nổi cơn tam bành lên rồi, không nói gì được.

Mình chép miệng ngó qua chỗ Uyên. Cô nàng này hung dữ không thua gì bà la sát, nói thật là nhiều lúc mình còn thấy sợ, nói chi ai.

– Thôi ngủ nhen! Đuối quá! Chị cũng ngủ đi, chiều còn đi chơi!

Mình ngáp dài, lăn đùng lên giường ngủ vùi. Muốn rủ rê chị qua nằm cùng lắm nhưng thừa biết chị sẽ không chịu, đành thôi.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276