Diễm

Phần 106
Phần 106

Hai người xuống nhà rồi. Mình nán lại phòng, cặm cụi mở mấy cái vali ra, lấy đồ của từng người cất lại vô tủ. Làm vậy ít ra nếu họ muốn bỏ đi lần nữa cũng phải phân vân vì mất thời gian dọn đồ.

Đúng là con gái có khác, đồ đạc lỉnh kỉnh nhiều vô số kể, làm mất rất nhiều thời gian của mình. Nhưng bù lại, trong lúc thu dọn, mình cũng được mở rộng tầm mắt với môn hình học, từ loại tam giác bình thường cho đến hình chữ T huyền bí, đủ màu sắc rực rỡ làm mình mãi chìm đắm trong những cơn liên tưởng đẫm nước… mắt.

Chảy khoảng một lít máu mũi thì mình xong việc, chếnh choáng về phòng bật máy tính lên. Ba mẹ đúng là cứu tinh của mình, nếu hai người không về đúng lúc chắc giờ chị và em Uyên đi mất rồi. Mình phải tận dụng cơ hội trời cho này làm hòa với chị, còn nước còn tát.

Mình biết, với tình hình hiện giờ có nói trăm ngàn lần cũng khó thay đổi được suy nghĩ trong lòng chị. Nói không xong thì hát vậy, dù sao giai điệu da diết cũng dễ lay động cảm xúc hơn.

Loay hoay mãi, cuối cùng chọn bài “Một lần thôi” để thu. Mình chọn bài này vì giai điệu buồn, phần lời khá hợp với tình cảnh mình lúc này. Bật cool edit lên, mở zing star, mình thu trực tiếp trên web luôn. Tâm trạng đang đau khổ hát thì khỏi phải nói, cảm xúc mãnh liệt. Hát đúng một lần đã cho ra lò sản phẩm, mix sơ lại là ok. Nhiều đoạn mình không hài lòng lắm, nhưng không có ý định thu lại, cái gì lần đầu tiên cũng cảm xúc hơn. Mình cần một bài hát giải bày được tâm tình của mình chứ không phải một ca khúc hoàn hảo về kỹ thuật mà lại thiếu phần hồn.

Mình rón rén qua phòng chị, lấy cái điện thoại của chị kết nối với máy tính, chép bài hát của mình vào. Xong xuôi đâu đó, đặt điện thoại trở lại vị trí cũ.

– Làm gì đó?

Tiếng nói đột ngột vang lên làm mình giật thót, quay lại nhìn em Uyên đang đứng chống nạnh.

– Làm gì đâu. – Mình ấp úng.
– Rõ ràng thấy lén lén lút lút, coi hai con mắt kìa, liếc qua liếc lại gian xảo thấy rõ! Khai mau, chui vô đây làm gì? – Vẻ mặt em Uyên đầy nghi ngờ.
– Cất đồ giùm cho hai người, không cảm ơn thì thôi, hạch hỏi nữa hả? – Mình lấy lại bình tĩnh, trơn tru đáp.

Em Uyên bước vào, nhìn mấy cái vali, sau đó mở cửa tủ ra nhìn nhìn ngó ngó gì đó chả biết.

– Ai mượn? – Ẻm xoay ra nhếch môi.
– Rảnh ở không làm giùm không được hả? Không thích thì T bỏ ra lại. – Mình trợn mắt.
– Thôi, đừng kiếm cớ đụng chạm vô đồ tụi tui nữa. Kéo túi quần ra coi! – Ánh mắt em Uyên chuyển xuống dưới.
– Chi? – Mình ngơ ngác.
– Coi coi có lén chôm thứ gì không?

– Ax, bực nhen! T có thiếu gì đâu mà phải chôm chỉa? – Mình vẫn chả hiểu ý ẻm.
– Già như trái cà mà cứ giả bộ ngây thơ! Kêu kéo túi quần ra thì cứ kéo đi, nói nhiều. – Ẻm nghênh mặt.
– Nè, nè. Nhìn rõ chưa, không có gì hén? – Mình hậm hực làm theo lời ẻm.
– Ờ, không có thì tốt! Dì kêu xuống ăn cơm kìa.

Em Uyên cười tủm tỉm rồi đi ra. Mình bực bội chạy theo:

– Mà ý Uyên là sao? Nghi T lấy trộm thứ gì?
– Đồ lót. – Ẻm thản nhiên.
– Đệt, nghĩ sao vậy? – Mình thiếu điều sùi bọt mép vì tức, buột miệng chửi thề.
– Ê, cấm chửi à! Ai biết được mấy người, giờ nhiều thằng biến thái lắm, đề phòng cho chắc. – Em Uyên đi xuống cầu thang, vai hơi run, hình như đang nín cười.

Mình tức lắm nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Ngu bị ẻm troll, chịu thôi, nói được gì nữa. Chờ dịp trả thù sau vậy.

Suốt bữa cơm, chị chẳng nói với mình câu nào. Mặt mình chị còn không thèm ngó tới, chỉ cười giỡn với em Uyên. Người ngoài nhìn vào sẽ không biết chị có tâm sự, nhưng mình thì khác. Mỗi khi chị buồn thường vờ như vui vẻ để che giấu cảm xúc. Thế nên, mình không vì thấy chị thoải mái cười đùa thế này mà yên tâm được chút nào, ngược lại còn lo hơn.

Mình cũng không dám bắt chuyện với chị. Tội mình còn treo đó, nói chuyện sẽ gượng gạo lắm, chẳng vui vẻ gì.

Dọn dẹp rửa chén đâu đó gọn gàng, chị với em Uyên lên phòng, mình cũng lủi thủi về phòng. Hôm nay bị cho ra rìa chắc rồi. Giờ chỉ cầu mong cho kế hoạch thành công rực rỡ.

Vẫn còn sớm, chắc chị đang nói chuyện với em Uyên, không tiện nhắn tin. Lòng mình nóng như lửa đốt, không biết hai người đang nói những gì. Rủi em Uyên lỡ miệng kể ra hết mọi chuyện thì xong phim, hết đường cứu vãn.

Ráng chờ đến 9h, mình soạn tin nhắn gửi chị. Mình biết chị còn giận lắm, sẽ không trả lời đâu, thế nên đi thẳng vào vấn đề luôn.

“Em mới chép bài hát vô điện thoại chị đó. Nghe đi hén!”

Chờ đúng nửa tiếng, không thấy động tĩnh gì từ chị, mình lại gửi tiếp.

“Chị thích không? Đừng giận em nữa nhen, buồn lắm! :(”

Lại tiếp tục chờ đợi. Haizzz, “thư gửi đi mấy lần đợi hồi âm chưa thấy”, bài nhạc xưa của tác giả này hợp với mình ghê. Nhìn đồng hồ đã hơn 10h, mình chán nản trùm mền ngủ sớm cho vơi nỗi sầu. Hi vọng sáng mở mắt ra sẽ nhìn thấy tin vui từ chị.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276