Diễm

Phần 182
Phần 182

Chiều đó tan ca, mình cùng Mừng nhóc vừa chạy ra khỏi cổng nhà máy liền bị một toán thanh niên chặn lại.

Chúng có năm người, mình nhận ra vài thằng trong số này có mặt ở quán bar tối qua, không cần hỏi cũng biết mục đích của chúng khi tới đây. Chỉ là mình không ngờ bọn nó mò ra được chỗ làm của mình nhanh tới vậy, thật sự rất bất ngờ và bối rối.

Chúng không đón lỏng mình ở xa mà công khai chặn ngay trước cổng nhà máy, ngay trước mắt của rất nhiều anh em công nhân đang lục tục kéo ra, hẳn là muốn làm nhục mình giữa đám đông, có thể mục đích chính là làm loạn khiến cho mình bị đuổi việc.

Năm thằng chia ra thành vòng tròn bao vây mình và Mừng nhóc vào giữa. Nó sợ xám ngoét mặt mày, lắp bắp:

– Tui… tui có làm gì đâu?

Thằng ngốc này, tới giờ vẫn chưa hiểu mục đích tụi kia chỉ tìm mình, đâu liên quan gì tới nó chứ.

Mình vỗ vai Mừng nhóc, đẩy nó ra ngoài:

– Mày đi trước đi, chuyện riêng của tao!
– Ủa, vậy ra mấy người này tìm ông hả? Làm tui cứ lo…

Nói rồi nó nhanh chân lủi ra ngoài mất dạng, thằng lỏi này, thật sự chả có chút nghĩa khí nào.

Bọn kia không thèm cản lại, để mặc cho Mừng nhóc rời đi. Một thằng râu cằm lún phún bước tới hất hàm:

– Mày cũng lớn gan nhỉ, dám tông gãy giò thằng Lộc, không muốn sống nữa à?
– Nó gây sự trước, tao không cố ý!

Chẳng hiểu sao mình chả có chút sợ hãi, chuyện lo nhất thì cũng đã xảy ra rồi, cùng lắm lại đánh nhau một trận, giờ sợ thì đâu giải quyết được gì.

– Đm, mày tông thẳng vào nó rồi rồ ga chạy mà nói không cố ý hả? – Một thằng tức tối văng tục.

Mình liếc sang thằng vừa chửi:

– Nếu mày là tao, mày có đứng lại không, hay chạy? Còn nữa, thằng Quang trả tụi mày bao nhiêu?

Nó ngắc ngứ không trả lời được, thẹn quá hóa giận nhào tới:

– Không cần nói nhiều, đập nó!

Mình đã chuẩn bị sẵn, thằng này vừa xông lên lập tức mình tống thẳng một đạp vào bụng nó, kèm theo cú đấm ngang mặt thật mạnh khiến nó té nhào, miệng kêu lên vừa đau vừa tức giận.

Thấy đồng bọn ăn đòn, bốn thằng còn lại lập tức nhào tới, tụi nó đứng bao vây nên mình có muốn cũng không thể chạy được, chỉ còn nước đứng lại ăn thua đủ. Mình nhắm vào thằng râu cằm lên tiếng đầu tiên khi nãy mà túm lấy cổ nó, đánh liên tục, mặc kệ mấy thằng kia cũng tay đấm chân đá khắp người mình. Phen này dù có chết cũng phải kéo theo một đứa đi cùng cho vui.

Trận hỗn chiến loạn xị ngầu, mình đè được thằng đầu têu xuống, liên tục đánh nó, trong khi lũ kia vừa đánh vừa chửi mắng đe dọa, cố kéo mình ra khỏi đồng bọn nhưng nhất thời chưa thể vì mình gục hẳn người xuống, giấu đi phần mặt, tay ghì chặt thằng kia, chỉ đưa lưng ra cắn răng hứng đòn.

Lúc này rất đông người đứng xem, bàn tán chỉ trỏ, mấy lão bảo vệ cũng có mặt song không ai dám can.

Mình chỉ trụ được không quá một phút, rốt cục cũng bị tụi kia túm lấy lôi ra, giải thoát được cho thằng nằm bên dưới đã bị mình đánh thành cái mền rách, máu mũi chảy tè le.

Tình trạng mình không khá khẩm gì hơn, đau nhức khắp người, choáng váng đầu óc, gần như chẳng còn thấy đường mà đánh nữa, liên tục ăn đòn, chạy cũng không chạy nổi, chỉ còn biết phản kháng trong vô vọng rồi ôm mặt chịu đòn.

– Dừng lại, tao nói tụi mày dừng lại nghe không?

Tiếng ai đó đột ngột vang lên, hình như là anh Bảo. Mình được cứu rồi, nội tâm khấp khởi mừng thầm.

Quả nhiên, anh Bảo vừa xuất hiện, trải qua giằng co giây lát, tụi kia bực tức buông ra. Một thằng lớn tiếng:

– Mày là ai, liên quan gì mà dám xen vào?
– Đmm, lâu rồi tao mới nghe có thằng dám hỏi tao câu này…

Bốp! Bốp!

Những tiếng huỳnh huỵch như đánh vào bao cát, mình vừa được giải thoát đưa cặp mắt sưng húp ngó qua trông thấy ông Bảo đang đánh thằng kia liên hồi, mấy thằng nhào vô cũng mau chóng ăn đòn lê lết, không làm gì được.

Hóa ra ông Bảo có nghề, nhanh như sóc, từ đầu tới cuối bọn chúng không làm gì được ổng, chỉ biết giơ mặt ra chịu trận. Tụi nó định chơi chiến thuật giống mình lúc đầu, tính ôm ổng lại rồi đánh hội đồng, song thằng vừa ôm lập tức ăn ngay cái cùi chỏ giữa miệng, mơ hồ rớt mấy cái răng xuống, máu me be bét chỉ còn biết bụm mặt kêu la.

Thằng vừa lớn giọng hỏi ông Bảo là ai được ổng “chiếu cố” nhiều nhất, đám kia chỉ ăn vài đấm, riêng thằng này bị ổng đè xuống ngồi hẳn lên người, đấm loạn xạ lên mặt nó, lát sau bất tỉnh luôn. Nhìn mà nổi hết tóc gáy.

Trong khi đó, Mừng nhóc chạy tới đỡ mình đứng lên:

– Có sao không? Tui chạy đi kêu ông Bảo ra đó, không thôi ông tiêu rồi.

Mình cười khổ, trách lầm Mừng nhóc rồi, cũng may khi nãy nó sáng suốt, bằng không hôm nay có khi mình phải nằm cáng tới bệnh viện.

– Anh không sao chứ? Vào đây ngồi đi, em băng bó cho!

Bàn tay cô gái nào đó cùng với Mừng nhóc dịu dàng dìu mình vào ghế đá ngồi xuống, nhìn lại thì là em Tuyền, trên tay em ấy cầm hộp cứu thương có lẽ lấy trong nhà máy ra. Mình hơi gật đầu cảm ơn, ngồi yên cho ẻm lau chùi máu trên mặt, không quên ngó ra chỗ anh Bảo đang túm cổ tụi kia tra hỏi gì đó.

Em Tuyền vừa lau chùi giúp mình vừa hỏi:

– Đau lắm không? Em đã biết chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra mà!
– Đau chứ! – Mình nói, trong lòng chỉ thầm lo mặt mũi sưng chù vù thế này, về nhà biết nói sao với chị, rồi ngày mai nữa, chả biết đi làm thế nào với bộ mặt Hà Bá này.

Sau khi tra hỏi xong, ông Bảo thả bọn kia đi, đồng thời đuổi những người đứng xem về hết, tránh tụ tập lâu sẽ khiến mấy sếp chú ý, càng thêm rắc rối. Ổng đi tới trước mặt mình, cau mày ngó một hồi, cười khì:

– Sao hả thằng em, ăn đòn no chưa?
– Chiều này chắc khỏi ăn cơm luôn rồi. – Miệng mình méo xệch.
– Ha ha, cũng hên thằng Mừng nhanh trí, không thôi anh chả biết mày xảy ra chuyện mà tới ứng cứu.
– Thì… em có giúp được gì đâu, chỉ biết chạy đi cầu cứu anh thôi!

Mừng nhóc hơi ngượng, hình như nó rất nể ông Bảo, xưng em ngọt xớt, không “tui ông” như lúc nói chuyện với mình.

Ổng nháy mắt:

– Không sao, mặt chỉ sưng vài chỗ thôi, nhìn vẫn còn ngon chán! Mà mày sướng rồi, đánh lộn xong lại có người đẹp chăm sóc, coi anh nè, có ai thèm quan tâm đâu?

Nghe ổng đùa cợt, em Tuyền thoáng ngừng tay, liếc qua:

– Anh có bị gì đâu mà đòi chăm sóc, chịu khó ăn đòn giống anh T đi rồi sẽ được người đẹp Như hầu hạ!
– Thôi, không dám!

Ổng xua tay ra vẻ sợ sệt, đùa giỡn thêm vài câu rồi nói:

– Không cần nói chắc mày cũng biết bọn khi nãy được ai sai lên rồi chứ?
– Em biết. – Mình gật đầu.
– Vừa rồi có thằng thú nhận là tụi nó được yêu cầu mỗi ngày đều lên đây đón đường mày, gây chuyện cho tới khi mày chán nản nghỉ việc hoặc là bị lãnh đạo nhà máy đuổi.

Mừng nhóc vọt miệng:

– Bộ có thù oán gì dữ lắm hay sao mà ghê vậy? Ngày nào cũng đánh thì chết…

Nói tới đây, nhận ra lỡ miệng, nó im ru không nói nữa.

– Chuyện đó phải hỏi thằng T, anh đâu có biết! – Ông Bảo hất hàm về phía mình.

Sau sự việc tối qua, dám chắc ông Bảo và cả em Tuyền đều lờ mờ nhận ra mình có thù oán từ trước với thằng Quang, chuyện Trà My chỉ là cái cớ để nó gây sự thôi.

Mình cũng không muốn giấu diếm gì nữa, bèn nói sơ qua về chuyện tụi mình, từ lúc thằng Quang toan cưỡng hiếp chị Diễm, rồi sau đó tùm lum chuyện xảy đến. Tuy nhiên mình không nửa lời đề cập đến Uyên, hay vấn đề bọn mình là chị em họ hàng để tránh những phiền toái không đáng có.

Nghe xong, anh Bảo lắc đầu:

– Cứ tưởng anh bôn ba lắm rồi, không ngờ cuộc đời mày còn nhiều biến cố hơn cả anh. Cố gắng lên!

Em Tuyền không nhiều lời, chỉ nói:

– Số anh khổ!

Phản ứng của Mừng nhóc hoàn toàn khác mọi người, tỏ vẻ nghi ngờ:

– Có chém gió không đó cha nội, sao nghe như phim vậy? Khó tin quá!

Mình cười:

– Hồi nãy mày không thấy tụi nó tới gây gổ sao? Tin hay không tùy mày!

Nó bỗng nói:

– Nói chứ tui tin ông là người tốt, có bản lĩnh đó, tui cho phép ông theo đuổi em gái tui với điều kiện phải bỏ người yêu hiện tại đi!
– Ha ha…

Mỗi người một câu bông đùa, nhờ vậy không khí bớt căng thẳng hơn, mình cũng thấy đỡ đau phần nào.

Trước khi về, anh Bảo khẽ nói vào tai mình:

– Chuyện tụi kia cứ để anh thay mày giải quyết cho, đừng lo, cứ đi làm như bình thường! Hồi nãy anh có dặn mấy tay bảo vệ rồi, sẽ không ai ton hót gì lên trên đâu!
– Dạ, cảm ơn anh lắm!
– Thôi về nghỉ ngơi đi, mai có cần xin nghỉ không?
– Chắc là không, em còn đi được mà.

Mình cùng Mừng nhóc chạy về nhà nó thay đồ, Mừng nhóc giành chở, không biết vì lòng tốt hay nó sợ con mắt mình sưng chù vù sẽ nhào xuống mương kéo nó theo.

Thay bộ đồ công nhân xong, lúc ra ngoài chuẩn bị đi về thì mình gặp con bé Trà My vừa đi đâu về tới. Khổ thật, cái mặt này mình không muốn gặp ai hết, đã đeo khẩu trang vào rồi mà con bé vẫn nhìn ra mới tài. Trà My cất tiếng hỏi:

– Anh T, mặt anh bị sao vậy?
– Không có sao, chút chuyện nhỏ thôi. – Mình đáp cho qua.

Nhận ra chuyện gì đó kỳ lạ, Trà My bỗng che miệng có vẻ sửng sốt:

– Thôi chết rồi, không lẽ bọn tối qua kiếm anh hả?

Khổ thật, con bé này chẳng biết giữ mồm giữ miệng, mình đã kín đáo nháy mắt ra hiệu rồi mà nó vẫn không nhận ra. Mừng nhóc đang ở bên trong, thế nào cũng nghe được cho xem.

Quả nhiên, thằng Mừng đi ra, giọng điệu nghi ngờ điều tra nhỏ em:

– Bọn tối qua là bọn nào, My? Mày biết chuyện gì à?
– Em… không. Em có biết gì đâu… – Trông mặt con bé khổ sở phát tội, đã nhắc rồi.

Mừng nhóc quay sang mình:

– Chuyện gì vậy ông T? Hai người giấu tui chuyện gì hả?

Mắt nó tóe lửa, mình vạ lây rồi, bảo đảm thằng này đang nghĩ tới viễn cảnh xấu nhất là tối qua mình lén lút đi chơi cùng em gái nó. Thú nhận cũng không được, mà chối cũng chả xong, chạy là thượng sách, mình xua tay:

– Tao còn không hiểu em gái mày đang nói gì nữa, hỏi con bé đi! Tao về trước à, trễ rồi.

Nói xong, mặc kệ cho hai anh em nó “tâm sự” với nhau, mình quay xe chạy biến.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276