Diễm

Phần 125
Phần 125

Nghe tiếng chuông cửa, mình thầm nghĩ biết đâu là chị hoặc em Uyên quay lại, hay tệ lắm cũng là ba mẹ về. Nào ngờ…

Nhìn rõ mặt thằng cô hồn đang đứng ngay trước cửa, tay vẫn bấm chuông inh ỏi, mình thoáng ngần ngừ, trong lòng tự hỏi sao nó lại biết nhà mình.

Vì là cửa kiếng nên nếu mình thấy người khác thì đương nhiên họ cũng nhìn thấy mình. Thằng Khang không bấm chuông nữa mà đập tay lên cửa ầm ầm, nét mặt dữ tợn, miệng kêu to.

– Mở cửa ra cho tao gặp Uyên.

– Uyên đi rồi, không còn ở đây nữa. – Mình nói.

– Láo! Xe Uyên còn để phía sau nhà, tưởng tao không thấy à? Mở cửa ra mau!

Thằng Khang gầm lên, nhìn mặt nó thiếu điều sẵn sàng ăn tươi nuốt sống mình.

– Còn không mau mở ra đừng trách tao phá cửa. – Thấy mình đứng trơ ra đó, nó tức giận đế thêm.

– Uyên đi rồi. Tao nói thật. Cái xe là do Uyên không muốn mang theo thôi…

Mình giải thích nhưng cũng thấy khó tin thật. Nếu là mình thì mình cũng chả tin, nói gì tới thằng đầu bò đang bị máu xông lên đến bốc khói não này.

– Tao đếm tới 3, mày không mở đừng trách!

Thằng Khang bỏ ngoài tai những lời mình nói, hằn học ngó quanh rồi nhặt một cục đá xanh to tổ bố cầm chặt trong tay, hai mắt long lên sòng sọc.

– Ok, được rồi. Tao cho mày vào, nhưng nếu không tìm được Uyên thì mày làm ơn biến sớm dùm tao.

Thừa biết thằng trâu nước này dám nói dám làm, mình không còn cách nào khác ngoài mở cửa cho nó, không quên thòng thêm một câu.

Cửa vừa mở ra, thằng Khang phi vào nhà ngay, cặp mắt láo liên ngó trước ngó sau tìm kiếm.

– Uyên, anh tới đón em đây, xuống đi!

Tìm đã nhưng chẳng thấy, thằng Khang đứng dưới cầu thang ngước mặt lên kêu to.

Nó gọi như thế cả chục lần. Mình vừa bực bội lại vừa buồn cười. Em Uyên làm quái gì còn ở đây nữa mà kêu với gào chả biết.

– Uyên đi rồi. Mày gọi tới tết cũng không đáp đâu. – Mình chép miệng, tâm trạng có phần đồng cảm với thằng Khang.

– Đi rồi? Mày tưởng tao là thằng ngu hả? Tao dám cá Uyên đang ở trên đó tránh mặt tao. Nãy giờ tao không lên tìm là vì tao tôn trọng Uyên, muốn cho Uyên tự quyết định thôi.

Thằng Khang cười khẩy, rồi không chờ mình nói gì, nó lao luôn lên cầu thang.

– Mày muốn đi đâu? Nên nhớ đây là nhà tao… ui da…

Mình nhào tới kéo áo thằng Khang, muốn ngăn lại nhưng liền bị nó hất mạnh tay, loạng choạng té đập người vào vách nhà.

“Thằng trâu nước chỉ giỏi ỷ mạnh”

Mình lầm bầm ngồi dậy, lọt tọt đi lên lầu. Thật ra mình cũng chẳng có gì phải lo lắng khi thằng Khang lên trên ấy cả. Nó không thiếu tiền nên mình đâu sợ mất mát gì. Em Uyên cũng chả còn ở đây, tìm không thấy nó sẽ bỏ đi thôi. Chỉ tại mình không thích khi để nó tự ý vào nhà lục lọi lung tung. Mà chắc ai cũng như mình thôi, nhưng thằng Khang trâu bò quá, mình không làm lại nên đành nhịn cho xong, tránh lớn chuyện.

Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính, dường như mình đã quên một thứ..

Khi mình nhớ ra thì thứ đó đã nằm trong tay thằng Khang. Nó đang chăm chú đọc bức thư em Uyên để lại, trán nổi gân xanh, sắc mặt dần dần xám xịt theo từng dòng chữ “ướt át” xâm nhập vào đầu.

Sột… soạt..

Chẳng biết đọc xong hay chưa, chỉ thấy thằng Khang điên tiết xé nát vụn “bức tâm thư” em Uyên để lại. Có thể đối với mình thì đó là “bức tâm thư”, nhưng với thằng Khang lại chẳng khác gì trái bom nguyên tử. Và giờ đây, nó sắp ném trái bom đó lên đầu mình, tàn cmn đời trai rồi.

Đúng như mình đoán, thằng trâu nước trợn ngược cặp mắt ngầu đỏ lên nhìn mình, miệng gằn từng chữ:

– Đêm qua mày ngủ với Uyên?

– Đâu có. Mày hiểu lầm rồi! – Mình xua tay.

– Trong đó ghi rõ ràng mà mày còn dám chối? – Thằng Khang chỉ vào “bức tâm thư” lúc này đã thành mớ giấy vụn bay lả tả trên sàn nhà. Tay nó run run, chắc hẳn đang rất sốc.

– Đó là Uyên nói vậy thôi. Đúng là có ngủ, nhưng tao say đâu biết gì. Nếu mày có đọc thì phải biết chuyện đó. – Mình nói nhanh.

Thằng trâu nước bóp mạnh hai nắm đấm, lừ lừ đi về phía mình.

– Tụi mày ngủ với nhau bao nhiêu lần rồi? – Rõ ràng nó chả cần biết mình nói gì, hoặc có nghe nhưng nó không tin.

– Hôm qua là lần đầu tiên. Sự thật là vậy.

Miệng đáp, chân mình cũng lùi lại, hai tay thủ thế. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ “nó sẽ giết mình mất.”

– Hà hà, lần đầu tiên? Hạnh phúc sung sướng quá hả? Và mày muốn tao tin là trong “lần đầu tiên” của mày và Uyên, tụi mày chẳng làm gì hết?

Mình lại dùng sai từ ngữ rồi thì phải. Ba chữ “lần đầu tiên” như càng khiến thằng Khang nổi điên hơn. Nó nghiến răng ken két, xong lại cười ha hả, chân không quên tiến tới ngày càng gần mình.

– Đó là sự thật, mày hiểu không? Giữa tao và Uyên không hề xảy ra chuyện gì hết, sao mày cứ bắt tao phải thừa nhận việc tao không làm?

Mình cố nỗ lực giải thích cho thằng Khang hiểu.

Nó nhìn sâu vào mắt mình, chầm chậm lắc đầu, hai mắt vẫn đỏ ngầu:

– Không phải mày không làm. Mày có làm, nhưng mày không dám nhận. Mày sợ tao!

Câu nói đụng chạm của nó làm lòng tự ái đàn ông trong mình tỉnh dậy. Mình bĩu môi:

– Sợ mày hả? Ừ, đúng là tao có sợ mày. Mà không riêng gì mày, tất cả những thằng điên trên đời này, tao đều sợ hết!

– Đúng, tao đang điên đây! Nhưng mày đừng lo, tao sẽ không giết mày, vì tao còn phải tự do để sống với Uyên. Tao chỉ bẻ gãy tay chân mày, sau đó cắt thằng nhỏ của mày vứt cho chó ăn.

Dứt lời, thằng Khang nhảy chồm tới mình, thân hình nó còn ở trên không thì chân phải đã bật mạnh ra.

Rầm!

May cho mình đã đề phòng trước nên kịp thời né qua một bên khiến thằng Khang đá trúng vách tường.

Tiếp đó mình cắm đầu chạy như điên xuống cầu thang, không dám ngoái nhìn lại phía sau dù chỉ một giây. Lúc này trong đầu mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất là chạy, chạy và chạy. Phải chạy thật nhanh ra khỏi nhà, tránh xa thằng Khang càng xa càng tốt. Nó đang lên cơn điên, rất có thể sẽ làm đúng như những gì vừa nói.

Nhưng mình đã coi thường khả năng của thằng Khang.

Chưa chạy được quá một nửa cầu thang, mình đã hứng trọn cú đá cực mạnh vào lưng từ phía sau muốn ná thở, miệng kêu đánh “hự”, cả người lăn lông lốc xuống, tới khi đập mạnh vào vách mới dừng lại được.

Thằng Khang sau khi phóng người đá mình cũng rơi xuống nhưng nó nhanh như sóc, chỉ cần lăn một vòng dưới đất triệt tiêu trọng lực đã nhẹ nhàng đứng lên, đi tới trước mặt mình trong lúc mình vẫn còn đau điếng nằm ngay đơ, miệng thở hổn hển.

– Mệt sớm thế? Sao không chạy nữa tao xem?

Một câu hỏi là một cú đấm giáng thẳng vào mặt mình, đau thấu tâm can. Mình ráng chịu đau, dùng hai tay che kín mặt, tránh tình trạng “nâu con mắt bên phải, bầm con mắt bên trái”.

Thấy vậy, thằng Khang càng điên thêm, tay đánh mạnh xuống, miệng không ngừng sỉ nhục:

– Chỉ biết nằm trơ ra chịu đòn à? Thằng hèn yếu như mày mà Uyên lại thương, tao đéo hiểu nổi..

Mặc kệ nó mắng chửi, mình đang bị đánh tới tấp, tối tăm mặt mũi bèn co hai chân đạp mạnh.

– Ớ…

Đang hả hê hành hạ, bất ngờ bị mình đạp cho một phát, dù không hề hấn gì nhưng thằng Khang cũng bị ngã ra sau, miệng kêu lên một tiếng kinh ngạc.

Nếu là người khác, có lẽ mình đã nhân cơ hội này nhào tới ăn thua đủ, như lần đánh nhau với thằng Quang đợt trước. Nhưng đây là thằng Khang, chẳng những võ nghệ đầy mình mà nó còn khỏe như trâu, xáp lá cà hay chơi kiểu nào mình cũng không có chút cơ hội nhỏ nào.

Tính chạy ra ngoài nhưng hướng thằng Khang ngã lại chặn ngay cửa, mình đành phóng ra sau nhà.

– Khốn kiếp, cửa khóa mới đau..

Nhìn cánh cửa khóa kín, chìa khóa riêng của mình lại vứt trên phòng, mình không kìm được bật ra tiếng chửi.

Còn chưa kịp làm gì thì thằng Khang đã chạy xuống, nhìn ra tình cảnh tự đưa bản thân vào đường cùng của mình, nó cười lạnh lẽo:

– Hiện giờ mày chẳng khác nào con chó cùng đường, còn chưa chịu ngoan ngoãn ngồi yên cho tao xử sao?

Rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, mình đánh liều chụp con dao thái lan trên kệ bếp giơ lên:

– Mày nghe câu “chó cùng đường chớ đuổi” chưa? Đừng ép tao quá! Mày sẽ phải hối hận.

Câu nói rất bình thường của mình lại khiến cho thằng Khang cười sằng sặc:

– Tao sẽ phải hối hận vì con dao nhỏ xíu đó hả? Được, nếu mày đã đề nghị thì tao sẽ dùng chính con dao đó cắt thằng nhỏ của mày. Nó đủ sắc chứ? Không thì hơi đau đấy!

Sự tự tin tuyệt đối của thằng Khang càng làm mình thêm hồi hộp. Dù rằng người đang có lợi thế về vũ khí chính là mình, nhưng mình cũng biết nếu so sánh về khả năng đánh nhau với nó thì mình như là trẻ lên 3 so với người lớn, hoàn toàn không có phần thắng.

Chỉ trừ khi, ừm trừ khi họa may mình đâm nó “một nhát chết luôn”. Vấn đề là tỷ lệ xuất hiện nhát đâm chí mạng này chắc không cao hơn tỷ lệ trúng vé số đặc biệt tí nào.

Nói vui vậy thôi chứ lúc này mình đang sợ bỏ mợ ra, làm gì còn tâm trí nghĩ lan man, cầm dao mà cảm tưởng như đang cầm củ khoai, thằng Khang muốn ăn lúc nào là ăn vậy.

– Cầm dao mà run như cầy sấy thế à? Một cái thì hơi ít, lấy thêm cái nữa cầm bên tay kia luôn đi. – Thằng Khang kẻ cả hất hàm. Nó không có gì phải vội cả, muốn từ từ xơi tái mình đây mà.

– Mày sẽ phải hối hận! Biết khôn thì cút khỏi nhà tao liền bây giờ vẫn chưa muộn. – Mình không khách sáo, tay trái vớ thêm con dao thái thịt. Tuy nhiên sự tự tin trong người lại giảm thêm vài phần.

– Hôm nay không đánh cho ba mẹ mày nhìn không ra thì tao đéo làm người nữa. Tới đây, tao đứng cho mày đâm nè. – Thằng Khang ngoắc ngoắc tay.

– Mày ngon thì vô đây, muốn chết tao cho chết.

Mình hườm hườm hai con dao trước mặt. Trong lòng thầm quyết định nó mà lao vào thì mình chơi thật luôn. Nếu mình nhát tay không dám đâm, nó chắc chắn không bao giờ chấp nhận dễ dàng buông tha mình.

Thằng Khang ngoài mặt to tiếng vậy chứ trong bụng chắc cũng có chút e ngại mình với công phu “đâm một nhát chết luôn”. Mặc cho mình khiêu khích, nó vẫn chậm rãi vờn quanh, thận trọng lựa thế tấn công.

Có lẽ tính nó luôn cẩn thận, kiểu như con sư tử khi vồ con mồi kém cỏi nhất cũng luôn dùng hết sức. Kỳ thực nhìn mặt thằng Khang đầy ắp sự tự tin, chẳng ngán ngại gì mình.

Sau khi ngắm nghía xong xuôi, thân hình cao to của thằng Khang hơi rùn xuống, có vẻ sắp lao ập vào mình.

Tim mình đập như trống trận, thần kinh căng thẳng tột độ, hai mắt tập trung tối đa vào từng cử chỉ của nó. Mồ hôi lặng lẽ chảy từ hai lòng bàn tay mình xuống cán dao ướt đẫm.

Đúng lúc mình hơi phân tâm vì cảm giác ướt nơi tay, thằng Khang liền bắt thời cơ, nhanh như chớp phóng tới.

Nó mà tiếp cận được thì coi như mình tiêu đời, con dao thái lan liền rời khỏi tay phải, nhắm vào người thằng Khang bay tới. Trúng cú này bảo đảm cơ thể nó không thủng một lỗ thì cũng lòi ruột.

Chỉ tiếc cú phóng dao nắn nót của mình chỉ làm tốc độ lao đến của thằng Khang trễ đi một nhịp. Nó nhẹ nhàng lách người né gọn trong một nốt nhạc, sau đó tung một đá từ dưới hướng thẳng lên cằm mình, động tác nhanh nhẹn hệt con mèo vờn chuột.

Con dao thái lan phóng vào không khí thuận đà bay thẳng ra tới phòng khách, mình nghe loáng thoáng tiếng ai đó la hoảng nhưng chẳng còn tâm trí để nhận ra đó là ai nữa.

Ngay sau khi ném con dao thái lan, mình lập tức chuyển ngay dao thái thịt bên tay trái sang phải, vừa kịp lúc thằng Khang đá tới, tiện tay mình chém một nhát thật mạnh xuống, cho nó què cmn giò luôn.

Nhưng lại một lần nữa người tính không bằng trời tính, hay nói đúng hơn thằng học võ luôn có cách đánh rất bài bản và phản xạ hơn gấp nhiều lần thằng chả biết quái gì như mình.

Khi mình đinh ninh phen này chém nát chân nó ra như giò heo thì thằng Khang đã lập tức rút chân lại tránh đòn làm mình chém hụt vào không khí. Tay nó chặt mạnh xuống tay mình một cú như trời giáng làm rơi con dao xuống đất, tay kia tống thẳng cho mình một đấm ngay giữa mặt như sét đánh giữa trời quang.

Lập tức đom đóm bay đầy trời, mình ngã chổng vó ra sau, đầu đập mạnh vào cái bếp gas, thần trí mơ mơ hồ hồ, trong khi máu mũi bắn tung tóe hệt vòi rồng cứu hỏa.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276