Diễm

Phần 30
Phần 30

Lại một ngày thời tiết âm u, một ngày thật dài đối với mình, những suy nghĩ trong lòng cũng vô cùng mâu thuẫn, vừa mong mau đến 7h gặp thằng Quang để giải quyết êm xuôi mọi chuyện, không phải chịu cảnh lo lắng nữa, vừa ngán ngại cái thời khắc đó nên lắm lúc lại trông cho thời gian trôi thật chậm…

Mình đt kể mọi chuyện với Thanh sida, hỏi ý nó thấy thế nào. Thanh sida cũng nghĩ như mình, nếu thằng Quang muốn chơi mình thì chẳng cần hẹn ra làm gì, như vậy khác nào cảnh báo trước cho mình có thời gian chuẩn bị? Cuối cùng, mình và nó quyết định gặp thằng Quang, chỉ đi hai thằng thôi, không rủ thêm ai nữa cả vì thật sự bọn mình chẳng quen biết gì nhiều. Thanh sida định gọi nhờ thằng Sang anh họ nó giúp nhưng mình không đồng ý, dính vào bọn đó mệt lắm, mà chắc gì bọn nó đã dám chạm đến thằng Quang? Hơn nữa như đã nhận định, mình tin chắc 80% lần gặp này thằng Quang sẽ không manh động.

Đến chiều trời bắt đầu đổ mưa ào ào, khoảng 6h thằng Quang đt cho mình, hỏi có gặp không? Mình bảo có. Nó hỏi địa điểm, mình hẹn gần 7h sẽ thông báo, còn nói thêm chỉ cho nó 15p, tức là 7h15 nó vẫn chưa đến thì mình sẽ đi về. Xem như là một phương pháp đề phòng nó bày binh bố trận thôi, có còn hơn không.

6h30 cơm nước no nê, mình thay đồ trùm áo mưa rồi xách xe chạy đi rước Thanh sida. Chị có hỏi mình đi đâu khi trời mưa thế này, sợ mình lại bệnh. Mình nói ghé nhà thằng bạn có chút việc, rồi vọt ngay. Mình sợ nấn ná một hồi thì lòi ra hết, đi gặp nó về mình sẽ kể chị nghe sau, giờ nói trước mất công chị lo lắng chứ chẳng được gì.

6h50 có mặt tại nhà Thanh sida, nt địa điểm qua cho thằng Quang, sau đó bọn mình chạy đến trước, hai thằng chẳng cầm gì theo cả, dao lại càng không, mình không muốn lỡ xảy ra hỗn chiến rồi ngộ sát thằng nào đó ở phải tù mọt gông, với lại nếu nó đã muốn chơi mình thì cầm theo vũ khí cũng bằng thừa, chả làm được cơm cháo gì.

Mình chọn quán cf gần nhà Thanh sida, quán nằm ngay mặt tiền và có hai cửa trước sau quán luôn, có biến dễ chạy. Thanh sida sau khi dặn dò mình bình tĩnh thì đi vào một góc ngồi riêng cho tiện theo dõi tình hình. Mình ngồi thấp thỏm chờ thằng Quang xuất hiện.

7h10, một chiếc Lexus màu bạc chầm chậm chạy vào trong quán, sau đó cửa xe mở ra, thằng Quang bảnh bao bước xuống. Nhìn nó vẫn như cũ, vẫn trung thành với phong cách sơmi quần tây đóng thùng, chân mang giày đen bóng. Nó bước vào trong, nhìn quanh quất tìm mình rồi đi lại mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống. Mình không tỏ thái độ gì, mắt vẫn nhìn chiếc xế hộp của nó. Mọi khi nó thường chạy SH, hôm nay lại đi xe hơi, không phải để chở theo đám đàn em cùng mã tấu để hốt mình đó chứ..

– Không có ai đâu. Anh đi một mình, đừng lo!

Nó nhìn mình cười cười.

– Đề phòng vẫn hơn.

Mình nhún vai.

Em phục vụ đi ra hỏi dùng gì mà mắt cứ nhìn thằng nông dân đắm đuối. Lực sát thương của thằng này với gái kinh khủng thật..

– Cho anh một chai Sting được rồi.

Nó điềm đạm.

– Dạ, anh có kêu thuốc gì không?

– Cho anh gói 3 số.

Em phục vụ lưu luyến đi vào trong. Mình nhìn thằng Quang, vô vấn đề luôn, khỏi vòng vo tam quốc cho mệt mỏi lại mất thời gian.

– Có gì nói nhanh đi.

– Nóng tính vậy, uống nước đã chứ.

Nó nheo mắt nhìn mình.

– Tôi không có nhiều thời gian.

Mình thản nhiên.

– Ok. Trước khi nói, cho anh hỏi em một câu được chứ?

– Nói đi. Mà không cần xưng hô thân mật vậy, tôi không quen.

– Hợp tuổi tác thôi mà. Nói chuyện đàng hoàng, đâu có gì phải gay gắt lên, đúng không?

– Tùy anh.

– Tại sao lại ngăn cản anh quen chị em?

Nó mỉm cười hài lòng rồi hỏi.

– Tự hiểu. Đâu cần tôi nói.

– Anh muốn nghe chính miệng em nói. Buổi hẹn hôm nay là để nói rõ ràng mọi chuyện, nên để tránh những hiểu lầm đáng tiếc, anh nghĩ chuyện gì cũng nên nói ra.

– Tốt thôi! Anh nhìn lại tư cách của mình đi, quen gái một lúc 5, 7 con, chơi chán rồi bỏ. Nông dân chăn rau hả? Tôi còn lạ gì, nên tôi không cho phép anh quen chị tôi. Thế thôi.

Lúc này em phục vụ bê nước và thuốc ra. Thằng Quang mồi một điếu, đẩy gói thuốc về phía mình mời nhưng mình lắc đầu.

Chờ em tiếp viên đi xa rồi, nó rít một hơi thuốc, trầm ngâm khá lâu mới nói:

– Thông tin đó em lấy từ đâu ra vậy?

– Chuyện đó anh không cần biết. Chỉ cần biết tôi hiểu rõ con người anh thế nào là được.

– Ok. Anh không phủ nhận điều em nói, nhưng đó là trước kia thôi, giờ thì khác rồi.

– Vậy à?

Mình nhìn nó cười khinh khỉnh. Nghe nó nói thấy hài quá, nghĩ mình là con nít 3 tuổi sao? Nói gì cũng tin à?

– Anh biết có nói gì em cũng khó tin được. Mục đích anh hẹn em ra đây hôm nay, trước là để giải tỏa hiểu lầm, chuyện quá khứ bỏ qua hết, sau là anh muốn nhờ em một chuyện..

– Chuyện chị Diễm phải không?

Mình nhếch mép.

Nó rít tiếp một hơi thuốc. Điệu bộ của nó rất điềm đạm, khác hẳn những hình ảnh ngông nghênh, hưởng thụ khi trước mình từng thấy.

– Anh có rất nhiều điều muốn nói. Em có thể kiên nhẫn để anh nói hết được không? Đừng ngắt lời anh?

– Ừ.

Thằng Quang lại rít thuốc, miệng nhả khói, mắt ngó lên trần nhà nhìn xa xăm như hồi tưởng điều gì đó.

– Nhà anh rất giàu, chắc em cũng biết điều đó. Anh lại là con một, ba mẹ rất cưng chìu, có thể nói muốn gì được nấy, chưa bao giờ hai người từ chối anh bất cứ điều gì…

Dừng lại một lúc, nó nói tiếp, giọng đều đều:

– Anh không đổ lỗi cho ba mẹ đã khiến anh hư, ăn chơi sa đọa. Nhưng thật sự ông bà chỉ biết cắm đầu làm ăn thôi, chẳng quan tâm anh cần gì, anh muốn gì… Anh than buồn, ông bà lại ném tiền cho anh. Trong mắt họ, tiền hình như có thể mua được mọi thứ, kể cả hạnh phúc.

– Có tiền, ba mẹ thì lại không quan tâm, anh lao vào ăn chơi, gái gú, giao du với đám bạn xấu, đâm chém nhau cũng không ít. Gái thì nói thật, trong mắt anh đều như nhau thôi, cao sang quyền quý, hiền lành đoan trang gì chứ? Vứt một nắm tiền ra thì lột đồ lên giường ngay, miệng luôn ra rả bài “yêu anh lắm”, hà hà… yêu anh hay yêu tiền? Mà cũng chẳng sao, tiền anh không thiếu, coi như đổi chác cho nhau kiếm chút niềm vui..

– Cho đến khi anh gặp Diễm, chị của em..

Nói đến đây, thấy mình nhìn nó, nó cười buồn. Thằng này nếu là đang đóng kịch, thì mình công nhận nó là thiên tài kịch nói, nhìn cứ như thật..

– Lúc đầu, đúng là anh cũng coi chị em như những con khác thôi. Mê anh vì vẻ ngoài, vì anh có tiền… Sau đó tiếp xúc dần dần, anh nhận ra chị em không hẳn là thế, ở chị em có cái gì đó khiến anh phải tôn trọng, không dám có những hành động bậy bạ. Nhưng rồi, tự anh gạt đi suy nghĩ đó, lại xem chị em như những món đồ chơi khác..

– Sau đó, mọi chuyện diễn ra thế nào, em cũng là người trong cuộc có thể biết rõ. Sau hôm nằm viện về, anh phải ở nhà hơn hai tuần lễ, vừa lành là anh đt cho em để gặp mặt ngay hôm nay. Thời gian qua là lần đầu tiên anh xa đám bạn bè lâu đến thế, không còn những cô gái vây quanh, không còn những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng, những cuộc chơi điên cuồng trong các quán bar…

– Anh có nhiều thời gian để nghĩ về mọi thứ, mẹ anh nay đã già yếu cũng khóc rất nhiều. Anh chợt nhận ra, lâu nay anh sống vô nghĩa quá..

Nó dừng lại, đưa tay quẹt quẹt mắt. Mình thấy hai mắt nó hơi đỏ lên và ướt, chả hiểu chuyện quái gì đang xảy ra nữa, mình không nằm mơ đấy chứ? Mình đưa tay véo đùi một cái mạnh, đau thật… Vậy đây không phải một giấc mơ…

– Thời gian qua, những tin nhắn anh gửi cho chị em, đều là thật lòng. Anh rất nhớ chị em, anh rất hối hận vì đã xem thường và có ý nghĩ không tốt về Diễm… Mẹ anh cũng muốn anh lấy vợ rồi lập nghiệp, đừng lông bông nữa. Anh thật sự muốn thế, anh chán cuộc sống trước đây.. giờ anh chỉ muốn lấy vợ, chí thú làm ăn..

– Anh thật lòng muốn tìm hiểu và lấy chị em làm vợ. Đó là mục đích của buổi hẹn hôm nay.

Thằng Quang nhìn mình bằng ánh mắt thành khẩn.

– Anh nói xong chưa?

Mình hỏi.

– Rồi..

– Vậy thôi, tôi về trước.

Mình đứng dậy, giơ tay định gọi tính tiền. Thằng Quang cũng vội đứng lên, kéo mình ngồi xuống.

– Những gì anh nói nãy giờ, em không hiểu được sao?

– Hiểu chứ. Nhưng tôi không tin.

– Anh biết rất khó tin, nhưng em có thể tin anh một lần được không? Anh muốn quen Diễm, anh yêu Diễm thật lòng..

– Yêu? Anh quen chị tôi được bao lâu mà dám nói là yêu? Những ngày bày mưu tính kế để lợi dụng chị tôi, là anh đang yêu à?

– …

– Mới hôm trước còn xem chị tôi như món đồ chơi, đánh nhau với tôi. Giờ lại quay ngoắt 360 độ bảo yêu chị tôi thật lòng, đã hối hận lắm rồi và quyết tâm sửa đổi. Anh nghĩ tôi là thằng ngu hả? Diễn kịch nhập vai một tí là ổn mà phải không?

– …

– Tóm lại, tôi không bao giờ cho phép anh đến với chị tôi.

Thằng Quang ngồi nhìn mình, mắt nó không có vẻ gì là tức giận cả, chỉ thấy buồn… Không được, mình không được để trúng khổ nhục kế của nó, chiêu này của mình hay xài mà, còn lạ gì.

– Đúng là anh quen Diễm không được bao lâu. Nhưng anh tin Diễm là cô vợ tuyệt vời nhất mà ông trời đã đem đến cho anh cơ hội gặp gỡ, anh sẽ đem lại hạnh phúc cho chị em…

– Dựa vào gì để tin anh đây? – Mình cười khẩy.

– Thời gian sẽ chứng minh. Anh biết Diễm cũng có tình cảm với anh, em không ngăn được đâu.

Mắt nó hiện lên sự quyết tâm và tự tin.

Nói thật, mình cũng không tin nó có thể diễn đạt vai đến thế. Nếu mình và chị Diễm không yêu nhau, có lẽ mình sẽ cho nó một cơ hội để chứng minh. Tiếc là tình thế bây giờ đã khác, chị không còn xem mình là cậu em như trước nữa…

– Rồi sao đây? Anh định nhờ tôi giúp anh tán chị Diễm sao?

Mình cười đểu, dù không giúp nó nhưng mình vẫn muốn biết nó cần gì ở mình.

Tưởng mình đổi ý, nó khấp khởi vui mừng:

– Không cần. Anh chỉ muốn em đừng tìm cách ngăn cản, phá anh là được. Còn lại làm thế nào, anh có thể tự lo. Anh hứa sẽ làm cho Diễm hạnh phúc…

Mình xoay chuyển ý nghĩ thật nhanh. Thế này không hẳn là xấu, cứ để nó làm theo ý nó, quan trọng ở chị thôi, chị không muốn nó cũng chẳng làm gì được. Có câu “già néo đứt dây”, quyết liệt với nó quá cũng không tốt. Mình có thể nhân cơ hội này đánh cược với nó, để nó không bao giờ phiền mình và chị nữa.

– Được rồi. Anh không cần phải hứa hẹn gì nữa cả. Tôi có ý này, nếu anh ok thì tôi sẽ chấp nhận.

– Nói đi.

– Tôi không có quyền gì để cấm cản anh đến gần chị Diễm cả, cấm anh thì người khác lại đến cũng vậy thôi. Tôi chỉ muốn anh hứa một chuyện, nhưng nhớ là hứa thì phải giữ lời, hứa danh dự của thằng đàn ông đấy.

– Ok, em cứ nói.

Mình nhịp nhịp 5 ngón tay lên mặt bàn.

– Tôi cho anh một tuần để làm lành với chị Diễm, nếu chị đồng ý tiếp tục quen anh, tôi không có ý kiến. Còn ngược lại, xin anh đừng xuất hiện trước mặt chị và tôi nữa, cũng không được dùng cách nào khác làm phiền chúng tôi. Ok?

– Chuyện này…

Nó ngần ngừ.

– Sao thế? Tự tin lắm mà?

Mình cười đắc thắng.

– Hai tuần được không? Chị em khác những người kia, hơn nữa việc lần này cũng không đơn giản. Một tuần thì… khó quá…

Thằng Quang nhăn nhó nhìn mình bằng vẻ mặt khổ sở.

Mình nghĩ thật nhanh, hai tuần cũng trôi qua nhanh thôi. Chị đã là của mình rồi, cho nó suốt đời cũng chưa thể làm được gì, đừng nói chỉ vỏn vẹn ngần ấy thời gian ngắn ngủi.

– Ừm, tôi cho anh hai tuần. Nhưng nhớ lời hứa đấy..

– Ok, cảm ơn em.

– Chưa xong đâu, đừng vội cảm ơn. Anh còn chưa thề đấy.

– Thề nữa à?

– Chứ sao? Tôi biết anh đạo Thiên Chúa, rất xem trọng lời thề mà đúng không?

Nó im lặng không đáp.

Mình nhún vai đứng lên.

– Tùy anh. Không thề thì thôi, xem như chưa có buổi gặp mặt hôm nay vậy.

– Được rồi, anh thề.

Nó vội lên tiếng.

Sau khi bắt nó trịnh trọng lập lời thề, mình mỉm cười hài lòng.

– Anh nhớ giữ lời đấy. Tôi biết lời thề quan trọng, nhưng khi chẳng còn danh dự thì nó cũng không là gì cả. Hi vọng anh vẫn còn biết tự trọng.

– Yên tâm đi. Anh hứa sẽ giữ lời. Thằng Quang này chẳng ra gì nhưng không đến mức không còn chút liêm sỉ nào đâu.

Nó nói, nhìn mặt nó nghiêm trọng vãi ra. Mình thoáng hi vọng những gì nãy giờ nó nói là sự thật. Mặc dù với mình thật khó tin…

Mình chào nó ra về. Dù gì nó cũng ăn nói lịch sự với mình, mình cũng sẽ dùng lễ đáp lại nó. Nó vẫn còn ngồi lại hút thuốc, hình như chưa có ý định về sớm. Mình dắt xe ra, đề máy thì nó đã nói với theo.

– Gọi thằng bạn em về luôn đi, coi chừng bỏ quên.

Mình quay lại nhìn, thấy nó đang cười cười. Lỡ lòi ra rồi, cũng không cần phải giấu diếm nữa, mình hướng về phía Thanh sida ngoắc ngoắc tay. Thanh sida thấy vậy có vẻ hơi bất ngờ, rồi lót tót chạy ra leo lên xe.

Trên đường về, mình thuật lại chuyện nãy giờ cho nó nghe. Thanh sida chẳng nhận định được gì, nó cũng bị choáng vì chuyện xảy ra đêm nay như mình.

Thế giới này đảo lộn hết cả lên rồi…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276