Diễm

Phần 39
Phần 39

Lại một ngày mới đến, tính ra đã hai hôm rồi kể từ khi xảy ra biến cố. Mình dậy thật sớm, trong người thấy khá mệt mỏi… cũng phải thôi, từ khi có chuyện đến giờ, mình ngủ chẳng được bao nhiêu. Thi thoảng chợp mắt được 1, 2 tiếng nhưng cũng không ngon giấc nổi, chuyện đó chẳng những ám ảnh chị, mà còn theo mình vào những giấc mơ… Một cơn ác mộng kéo dài, không biết đến khi nào mới chịu buông tha cho bọn mình..

Mình biết thằng Quang sẽ không để yên cho mình, nhất là sau những gì mình dành cho nó. Chắc chắn nó rất hận, có khi sẽ liều mạng với mình chứ chẳng chơi. Nhưng biết làm thế nào đây, đề phòng người ngay chứ kẻ gian mấy ai phòng được, nước đến đất ngăn, mình chỉ còn biết co người bảo vệ cho chị thôi!! Nó làm gì mình cũng chẳng sao, chỉ sợ đối tượng nó luôn nhắm đến là chị. Nếu điều đó xảy ra, mình nhất định liều mạng với nó.

Hôm nay lại phải nghỉ học, tình trạng chị đã khá hơn rồi, nhưng mình vẫn chưa thấy yên tâm lắm! Vài hôm mượn tập vở tụi bạn cày bù vậy, thi rớt có thể thi lại, còn chị đã mất rồi sẽ không bao giờ tìm lại được… Mình không muốn phải hối hận vì một quyết định sai lầm nào nữa!!

Mẹ nấu sẵn cháo cho chị rồi. Tội mẹ, hai hôm nay cũng lo lắng kém gì mình, cứ thăm chừng chị suốt. Sáng còn dậy thật sớm nấu cháo cho chị, dặn dò mình đủ thứ rồi mới đi làm.

Múc sẵn tô cháo cá để ra bàn, mình lên phòng gọi chị dậy.

“Cốc..cốc”

– Chị dậy chưa vậy?

Mình kêu khẽ.

– Rồi. Chị ra liền..

Chờ một tí thì chị đi ra. Trông chị tươi tỉnh hơn hôm qua nhiều, sắc mặt cũng đỡ nhợt nhạt hơn, chỉ có ánh mắt vẫn đượm buồn man mác. Sắc xuân rạng rỡ ngày nào giờ đã thay bằng thu tàn héo úa… Mình không đủ can đảm nhìn chị, sợ nhói lòng không chịu được..

– Đỡ sốt rồi đó. Chị xuống ăn sáng rồi uống thêm liều thuốc nữa, chắc chiều sẽ khỏe.

Mình đưa tay sờ trán chị, nói.

– Ừm, T mua đồ ăn sáng cho chị nữa hả?

Chị cười gượng gạo.

– Không. Mẹ nấu cháo cho chị đó. Ráng ăn nhen, đừng phụ lòng mẹ em!!

– Dì tốt với chị quá à..!! Chị ngại lắm..

– Ngại thì ráng mau khỏe lại đi, đừng nói suông, he he.

Mình nắm tay chị kéo xuống lầu.

– Hôm nay chị tự ăn được rồi, T khỏi đút.

Thấy mình định cầm tô cháo lên, chị vội giật lại, múc một muỗng cháo cho vào miệng.

– Ngon không?

Mình cười tủm tỉm, thấy chị trẻ con đáng yêu thật! Những hành động, cử chỉ của chị rất tự nhiên vì đó chính là con người chị, không phải chị cố tình như thế, và chính những điều này làm mình yêu chị đến phát điên lên được!!!

– Ngon lắm!! T ăn với chị nha!

Chị múc muỗng cháo đút cho mình.

Tất nhiên, với thằng ham ăn như mình làm gì có khái niệm từ chối, miệng há to ra như cái hỏa lò.

Chị bỗng rụt tay lại, làm mình chưng hửng.

– Quên mất, chị đang bệnh mà, T ăn chung với chị lây bệnh chết!

– Ax.. bệnh hoạn gì không biết. Bệnh chung cho vui!!

Mình nắm tay chị, kéo muỗng cháo vào miệng húp cái rột. Bùi bùi béo béo, cháo mẹ nấu ngon thật..

Chị cười hích hích, thế là tô cháo được phân chia rõ ràng, chị một muỗng mình một muỗng… thay phiên nhau mà chén.

Trò chuyện một lúc, mình pha trò đủ thứ khiến chị cười thật nhiều. Mình biết chị cười thế thôi, thật ra vết thương trong lòng có lẽ còn lâu lắm mới lành được, mỗi khi ngồi một mình hay có thời gian rảnh, chị lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, rồi lại khóc… Nên thời gian này mình hạn chế tối đa việc cho chị ở một mình, lúc nào chị còn thức mình đều ngồi kế bên để trò chuyện, an ủi chị..

– Mốt khỏi bệnh, chị có dự tính gì chưa?

Ngập ngừng một lúc, mình hỏi.

– Không biết nữa..

Nét cười trên mặt chị dừng lại.

– Em tính vài hôm nữa chị khỏe rồi, sẽ đưa chị về quê ở một thời gian. Chờ mọi chuyện yên ổn rồi xuống rước chị lên lại. Chị thấy được không?

– T về dưới với chị luôn hả?

– Đâu được. Em còn phải ở trên đây đi học lo tương lai tụi mình nữa chứ!

Chị im lặng không nói gì, tay cầm muỗng khuấy nhè nhẹ tô cháo.

– Chứ chị muốn sao?

Thấy chị im re, mình lại hỏi.

– Tùy T. T tính sao chị nghe vậy!

Chị đáp khẽ, vẫn không nhìn mình.

– Chị không thích hả?

Mình hơi chút lờ mờ hiểu chị đang nghĩ gì.

– Chứ T thích vậy hả?

Chị ngước lên, cặp mắt chẳng biết từ khi nào đã đỏ hoe.

– Không, không thích!! Thôi, không bàn chuyện này nữa hén! Dẹp hết, chị muốn sao cũng được..

Mình cuống quýt nói. Xưa nay mình chẳng bao giờ sợ con gái khóc, nhưng không hiểu sao chị thì lại khác. Nước mắt chị có lực sát thương cực mạnh với mình, cứ như bị dội trái bom nguyên tử vào đầu, mà thà thế còn hơn phải thấy chị khóc..

Chị bặm môi cố nén, chắc đang tủi thân lắm. Có lẽ chị nghĩ mình muốn bỏ rơi chị..

– Thôi mà! Em lo cho chị nên mới vậy thôi, chị đừng nghĩ bậy bạ nữa. Em yêu chị thế nào, chị rõ hơn ai hết mà!! Để em tính cách khác hén..

Mình dỗ dành.

– Không được đuổi chị đi nữa đó!!

Im một hồi, chị nói nhỏ, cặp mắt nai long lanh chớp chớp. Thôi miên kiểu này, bố thằng nào từ chối được.

– Ừ ừ… không đuổi mà!! Nói bậy bạ gì đâu không, khổ ghê!!! Chị ráng ăn hết tô cháo đi, rồi em lấy thuốc cho uống.

– Ừm..

Uống thuốc xong, mình đưa chị lên phòng nằm nghỉ, chị vẫn còn sốt nhẹ..

– Xem phim hén? Có mấy bộ phim hài hay lắm!!

Mình quảng cáo. Cần phải cho chị xem vài phim hài vui vui để lấy lại cân bằng.

– Phim gì T?

– Để em nhớ coi. À, coi “3 Idiots” đi, phim Ấn Độ diễn viên đẹp mà vui lắm!!

– Ừm..

– Để em lấy máy tính.

Mình chạy xuống phòng mẹ, bê cái laptop lên, hí hửng bật phim.

Phim này khi trước mình xem rồi. Nội dung khá hay và sâu sắc, lại hài hước! Đây là một trong số ít phim Ấn Độ mà mình thích, còn ra không hứng xem cho lắm vì nhiều màn nhảy múa hát hò quá. Biết rằng đây là điều đặc sắc nhất trong phim Ấn Độ, nhưng nhiều quá thành ra mình thấy hơi nhàm, ít đi một chút sẽ hay hơn.

Chị lại khác. Hình như đây là lần đầu tiên chị xem phim Ấn Độ, tỏ ra vô cùng hứng thú, xem say mê luôn.

– Diễn viên nữ đẹp quá T hén! Nhảy cũng đẹp nữa, thích quá!!

Mắt chị tròn xoe nhìn màn nhảy múa trong phim đến quên cả chớp.

– Đẹp sao bằng chị!!

Mình nịnh đầm.

– Xí…tối ngày nói vậy hoài, ai nghe được ta cười chị chết luôn. Chị xấu hoắc mà T cứ khen hoài..

– Chài, trước giờ có ai chê chị xấu chưa?

– Chưa.. nhưng cũng có ai khen đâu hi hi..

– Cần gì khen. Thấy thằng Quang với Tùng inox theo chị vậy đủ hiểu rồi. Chị không đẹp có cho vàng tụi nó cũng chả thèm!!

– Đừng nhắc tới Quang nữa, còn anh Tùng, T đừng gọi inox nghe kì lắm!! Tội người ta..

– Tội gì, ai kêu nó mặt dày. Em gọi vậy là hiền lắm rồi đó.

Chị đánh nhẹ vào má mình. Sau đó ngồi say sưa xem phim tiếp, thỉnh thoảng cười khúc khích khi có cảnh hài hài. Chị vui… mình cũng thấy vui lây, tự dưng thấy bộ phim xem lại lần 2 còn hay hơn lần đầu tiên!!

Hết phim, chị đòi xuống nấu cơm nhưng mình không cho, bắt chị phải nằm ngủ. Dỗ dành một hồi, chị mới chịu nghe, nằm ngủ cho mình nhờ. Thật là… chăm còn hơn chăm con mọn nữa, cơ mà hạnh phúc ngập tràn!!!

Mình tót xuống nhà lặt rau, đặt nồi cơm, lấy thức ăn trong tủ lạnh ra cho rã đông chờ mẹ về chế biến.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276