Diễm

Phần 136
Phần 136

Thời gian trôi nhanh, mới đó đã một tháng qua đi kể từ ngày Uyên gặp nạn. Cuộc sống mọi người dần quay về quỹ đạo như trước. Chị Diễm ngày ngày đến tiệm chị Ánh làm tóc, mình cũng thường xuyên đi học sáng chiều, thành ra chỉ có mình Uyên quanh quẩn trong nhà cả ngày.

Đi thì thôi, về đến nhà mình lại thấy cô nàng ôm máy tính nằm ườn trong phòng, lúc thì xem phim, có khi lại chăm chú theo dõi gì đó, mình hỏi chỉ nghe cô nàng bảo là khảo sát thị trường chứng khoán, theo dõi biến động…

Ghê thế cơ đấy!

Mỗi lần như thế mình chỉ biết nhún vai im lặng. Khoản nào mình dốt thì chấp nhận là dốt, không ba hoa khoác lác làm gì, cũng chẳng hỏi nhiều.

Thanh sida có đến nhà vài lần, rủ rê café tán dóc. Nó biết mình dạo này gặp nhiều chuyện bận bịu nên hạn chế tìm kiếm, gặp nhau thường luôn miệng hỏi han có bị tụi thằng Quang, Khang làm phiền không. Mà cũng lạ thật, cả tháng nay chả thấy bóng dáng tụi nó, nhất là thằng Khang từ hôm xông vào nhà đập lộn với mình và Thanh sida thì biến dạng luôn. Có khi nào nó nghĩ Uyên đã bỏ đi biệt xứ nên quay về Cần Thơ luôn rồi? Được vậy thì quá tốt, mình không hy vọng gặp lại thằng trâu nước lỗ mãng đó tí nào.

Rốt cục hôm nay Uyên cũng được tháo bột, mặt mày vui sướng hân hoan. Chuyện này tính ra cũng bình thường, chẳng ai muốn mình cứ mãi mang theo cánh tay trắng xóa cả, nhất là thiếu nữ quan tâm nhan sắc lại càng khó chịu.

Vết thương của Uyên về cơ bản đã lành, tuy nhiên bác sĩ vẫn căn dặn tạm thời tránh vận động mạnh, cần có thời gian cho chỗ xương gãy phát triển cứng cáp như xưa.

Sau khi tháo bột ở tay, việc đầu tiên Uyên làm là chui tọt vào nhà tắm kỳ cọ một trận lâu lắc. Mình dư sức đoán trước hành động này, cô nàng rất ưa sạch sẽ. Có điều là, mình không thể đoán được hành động tiếp theo của cô nàng, thế nên bất ngờ một phen.

– T… – Uyên bước ra khỏi nhà tắm, vừa lau tóc vừa gọi.
– Gì? – Mình đáp cho có lệ, mắt dán chặt vào tivi.

Hôm nay Uyên tháo bột nên mình phải nghỉ học ở nhà trông nom, giờ rảnh chả biết làm gì, ngồi xem phim dưới phòng khách.

Uyên giơ cánh tay vừa tháo bột, nhờ tránh nắng nên có vẻ trắng hơn tay kia, tuy có chút yếu ớt bợt bạt:

– Trắng không?
– Ờ.
– Hỏi trắng không, ờ là sao?

Mình lơ đễnh:

– Thì trắng.

Khuôn mặt đang hí hửng của Uyên xịu xuống, dường như cụt hứng, đột ngột cầm điều khiển tắt tivi.

Mình trợn mắt nhìn cô nàng:

– Gì vậy? T đang coi phim.
– Nghỉ coi chút đi! – Uyên ngồi xuống cạnh mình, giọng dụ khị – Có chuyện muốn bàn với T nè!

Mình đề phòng:

– Chuyện gì nữa đây? Rảnh rỗi sinh nông nỗi, có ý tưởng mới nữa rồi à?

Người ta nói “nhàn cư vi bất thiện” không sai, cả tháng rồi Uyên rảnh quá thành thử thường xuyên nghĩ ra nhiều “tối kiến”, báo hại mình xấc bấc xang bang, nấu bún riêu hôm trước chỉ là một trong những nỗi khổ tâm lao lực. Hiện giờ nhìn bộ mặt cô nàng hào hứng, mình lập tức nghĩ ngay đến tình huống xấu nhất, chưa kịp nghe mà lời từ chối đã chuẩn bị bay ra khỏi miệng, thiếu điều muốn cắp đít chạy thẳng lên lầu trốn cho nhanh.

Uyên cung nắm tay giá mình, bĩu môi:

– Nông nỗi gì? Uyên lúc nào cũng suy nghĩ chín chắn, đâu phải giống T mà nói.
– Ờ, chín chắn lắm… – Mình cười đểu.
– Chứ sao?
– Thôi, mệt ghê! Có gì nói lẹ, còn coi phim nữa, đang khúc hay!
– Ừ. Mai thứ bảy, mốt chủ nhật, T được nghỉ học phải không? – Cô nàng tươi cười hỏi với giọng thật dịu dàng.

Tất nhiên trò oanh vàng thỏ thẻ này khó đưa mình vào tròng, gì chứ câu “ngọt mật chết ruồi” mình thuộc nằm lòng, nhất là với dạng con gái bình thường bốp chát như Uyên thì khi dịu dàng càng chứng tỏ có vấn đề.

Thay vì gật đầu thừa nhận, mình hỏi ngược lại:

– Chi vậy?

Nếu Uyên là chị Diễm thì đã nói thẳng ý định ra rồi, chẳng vòng vo mất thời gian. Đáng tiếc cô nàng già như trái cà, sợ mình từ chối nên chưa lộ ý đồ vội, mà gặng hỏi:

– T có được nghỉ hay không đã?
– Không. – Đến đây thì mình đã đánh hơi được mùi nguy hiểm, dứt khoát đáp luôn.

Uyên chưng hửng ngó mình một hồi, nắm tay đánh mạnh lên lưng mình:

– Xạo!

Mặt cô nàng bí xị, dài như cái bơm làm mình phì cười, thấy tội tội bèn nói:

– Uyên muốn làm gì thì nói đại đi, lòng vòng hoài!
– Tính rủ T đi chơi.
– Đi đâu?
– Nha Trang.

Mình giật thót:

– Khùng hả? Hai ngày sao đi Nha Trang kịp?
– Đi máy bay nhanh mà, book vé là xong.

Nghe cũng có lý, mình trầm ngâm rồi hỏi:

– Có rủ chị Diễm không đó?
– Có chứ. Nghĩ sao không rủ?
– Ờ, mà T làm gì có tiền, tốn kém lắm! – Mình tặc lưỡi, thực ra trong bụng biết tỏng Uyên chuẩn bị nói gì.

Quả nhiên, cô nàng nhanh nhảu:

– T có bao giờ có tiền mà bày đặt, thu xếp đi, Uyên lo hết!

Mình nghe mà sướng rơn. Kể cũng lạ, trước giờ mình không quen xài tiền của nhỏ nào, nhưng tiền Uyên thì mình lại không chút đắn đo suy nghĩ, giống như hình thành thói quen xấu rồi hay sao đó.

Nghĩ thì nghĩ vậy, ngoài mặt mình vẫn vờ nhăn trán nhíu mày ra vẻ khó nghĩ:

– Vậy sao được…

Uyên cú mình một cái rõ mạnh, mắt liếc xéo:

– Bớt làm màu đi, Uyên biết tỏng trong bụng T nghĩ gì!

Bị bắt thóp, mình hơi quê cười he he, miệng chối vài câu có lệ.

– Vậy T rủ chị Diễm đi hén, báo sớm để Uyên còn đặt vé! – Uyên nói.

Khỏi cần cô nàng nhắc, mình lấy điện thoại gọi cho chị ngay. Thoạt đầu chị không chịu, lý do là chị cũng không có nhiều tiền, lại ngại dùng tiền Uyên. Rốt cuộc mình phải nói dối là tiền của mình mượn tạm Uyên, mốt sẽ trả lại, thuyết phục mãi chị mới đồng ý.

Tưởng vậy là ổn thỏa, ai dè đến lúc Uyên đặt vé thì đã hết chỗ. Bọn mình đi không dự tính trước, trúng ngay dịp nghỉ lễ nên các hãng hàng không đều kín khách, thế là toi kế hoạch trong trứng nước.

Mình thì không sao, chỉ tội Uyên buồn thiu, có lẽ ở trong nhà cả tháng trời tù túng ngột ngạt nên cô nàng muốn đi xa hít thở khí trời, dè đâu…

Mình chép miệng:

– Không đi Nha Trang được thì thôi, mình đi chỗ khác, có gì đâu.
– Đi đâu?
– Núi Bà.
– Chán chết, nắng lắm! Uyên muốn đi biển mát mẻ!
– Ừm, vậy thì đi Vũng Tàu. Được không? – Mình suy nghĩ rồi đề nghị.

Mặt cô nàng dàu dàu, không vì vậy mà tươi lên chút nào:

– Ngồi xe khách mệt lắm!
– Ai nói đi xe ngoài? Mình đi xe máy không được à?
– Ừ, đúng rồi hén! – Uyên bừng tỉnh, reo lên – Quên mất! Quyết định vậy nhen, Uyên lên soạn đồ!

Nói xong, không đợi mình phản ứng, cô nàng hí hửng chạy lên cầu thang, nhanh chóng biến mất dạng.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276