Diễm

Phần 257
Phần 257

Đường xa mưa lạnh song nhờ có Uyên ngồi ôm đằng sau mà mình ấm áp hơn bao giờ hết, thậm chí còn thấy luyến tiếc khi rốt cục đã về tới nhà, tới lúc Uyên phải buông tay ra.

Gần 11h đêm, mọi khi giờ này nhà mình đã tắt đèn đi ngủ cả rồi. Đêm nay khác, đèn phòng khách vẫn bật sáng, cánh cửa chỉ khép hờ.

Bọn mình đi vào, phát hiện mẹ mình vẫn còn thức và đang ngồi trên sô pha, ánh mắt nhìn ra phía cửa chờ đợi. Thấy hai đứa mình, mẹ nói ngay:

– Về rồi hả? Nãy giờ mẹ gọi hoài mà không đứa nào bắt máy, cứ lo xảy ra chuyện gì không hay…

Lúc tối do biết đi mưa nên mình và Uyên đều bỏ điện thoại ở nhà không đem theo làm gì, quên béng có thể làm người nhà lo lắng. Mình chưa kịp phản ứng, đã nghe Uyên áy náy nói:

– Dạ… Con xin lỗi, để điện thoại ở nhà mà quên là có thể làm dì lo lắng!

Mẹ mình đang nghiêm nghị, nghe vậy liền nở nụ cười:

– Không sao, dì lo mới nói vậy thôi! Hai đứa ướt nhẹp vậy? Quên đem áo mưa theo hả?
– Đâu có… Ui da…

Mình toan nói là tại Uyên đòi tắm mưa, mà chưa kịp nói thì đã bị cô nàng lén giẫm một phát lên chân đau điếng, buột miệng kêu. Mẹ mình cũng giật mình hỏi:

– Gì vậy?
– Con gì cắn chân con đau quá, ui… may là không sao! Nãy con đi quên đem áo mưa theo nên bị mắc mưa, trú hoài không tạnh buộc phải dầm mưa chạy về gần tới nhà thì tạnh mưa, thiệt tình…
– Vậy hả? Hai đứa mau đi thay đồ, lấy khăn lau khô đầu tóc kẻo bệnh! Cũng ngủ sớm đi, khuya rồi! Nhất là con đó, vừa mới xuất viện thôi, phải giữ gìn đừng ỷ sức trẻ, con nay cũng già rồi không còn trẻ trung gì nữa đâu! Tới tuổi lập gia đình rồi!

Nói mà miệng mẹ mình treo nụ cười ý nhị. Cách mẹ nói, người ngoài nghe được chắc sẽ hiểu nhầm tụi mình là một đôi vợ chồng mới cưới, suốt ngày quấn quýt ríu rít bên nhau, bảo đảm luôn.

Mẹ mình rất nhạy bén và tinh tế, chắc chắn bà đã nhận ra mối quan hệ giữa mình và Uyên có tiến triển tốt đẹp nên mới cố tình nói vậy. Lạ một điều là Uyên thường ngày luôn thản nhiên trước mọi lời đàm tiếu, vậy mà lúc này đỏ rần mặt lên, hình như đang bị mẹ mình làm cho phát ngượng. Chuyện lạ có thiệt đây rồi.

Không đợi mình nói gì, Uyên lí nhí dạ một tiếng thật khẽ, tiếp đó chạy ào lên cầu thang, nhìn mà mắc cười. Mình cười cười tính chạy theo thì nghe mẹ gọi:

– Ổn rồi phải không con?

Mình quay qua nhìn bà già khuôn mặt đang tươi rói, tay mình làm dấu hiệu ok:

– Tạm thời ổn, mà con chưa biết sắp xếp chuyện ăn ở của Uyên sao cho tiện.
– Có gì phải nghĩ, thì cứ như trước kia, cho con bé ở phòng… đó đi!

Mẹ mình theo thói quen suýt nhắc tới chị Diễm, rất nhanh liền nói tránh đi.

Mình ngần ngừ:

– Ở nhà mình như vậy hoài, con sợ Uyên có điều tiếng không hay…

Mẹ mình gạt đi:

– Có gì mà không hay? Trước kia nó vẫn ở đây mà, hàng xóm có ai nói ra nói vô chuyện gì đâu?
– Nhưng hồi trước khác, giờ khác mẹ ơi! Trước kia Uyên ở với tư cách là người quen của chị Ngà đến nhờ vả, còn giờ Uyên trở thành… bạn gái con rồi. Chưa lấy nhau mà đã ở chung nhà, người ta nói chết!
– Mày lo xa quá con ạ, có ai biết hai đứa mày quen nhau đâu mà lo? – Mẹ mình cười xòa.
– Trước sau gì cũng biết thôi à. Từ đây sắp tới tụi con kiểu gì cũng thường xuyên đi chung, sao tránh được thiên hạ đồn thổi.

Mẹ mình ngẫm nghĩ một hồi thì gật đầu:

– Ừ, con lo xa vậy cũng có lý! Chứ giờ hai đứa tính sao, thuê nhà trọ à?
– Con cũng chưa biết. Vấn đề này con chỉ mới nhớ tới thôi, để từ từ con bàn lại với Uyên rồi sẽ nói mẹ hay!
– Ừm, thôi lên thay đồ rồi ngủ đi!
– Dạ, mẹ cũng ngủ sớm!

Vừa quay lên cầu thang được mấy bậc, mẹ mình lại gọi với theo:

– Nè…
– Dạ? – Mình dừng chân ngó xuống.
– Rút kinh nghiệm chuyện cũ, đừng để xảy ra chuyện gì không hay nhe con!

Mẹ mình nói rất nghiêm túc. Mình biết bà đang muốn nhắc đến chuyện gì, đành miễn cưỡng gật đầu:

– Con lớn rồi nên biết mà, mẹ yên tâm đi!
– Ừm, thì mẹ nhắc chừng vậy! Con là con trai không sao, còn con Uyên dù sao cũng là con gái lại sống xa nhà, lỡ có gì thì tội người ta!
– Dạ.

Mình tót vội lên lầu, sợ nán lại sẽ bị mẹ tra tấn dặn dò thêm thì mệt.

Vừa ló lên trên đã thấy ai đó ngồi thu lu một đống ngay lan can làm mình hết hồn, suýt chút té lầu. Ngó kỹ lại thì ra là Uyên, cô nàng đã thay đồ xong, đang cầm chiếc khăn lông vừa lau tóc vừa nhìn mình cười đầy châm chọc. Mình cau có:

– Sao tự nhiên ra ngồi đây mà không ở trong phòng? Nghe lén hả?
– Ha ha, lãng nhách! Nhớ kỹ lời mẹ T dặn nghe chưa, phải giữ gìn cho Uyên đó! – Cô nàng cợt nhả.
– Hừ, đó là tại vì mẹ T chưa hiểu gì về Uyên, cứ tưởng Uyên ngây thơ hiền thục lắm nên mới nói vậy. Sai lầm chết!
– Xì, nói vậy là sao? Ý T là Uyên không đàng hoàng, loại con gái dễ dãi chứ gì?

Đang cười cợt, cô nàng bất chợt vùng vằng, mặt cau lại giống như thực sự nổi giận.

Mình lật đật xua tay:

– Giỡn thôi, T giỡn mà! Tự nhiên có vậy cũng giận nữa, thường ngày Uyên đâu dễ giận vậy!

Gương mặt cô nàng giãn ra, hai tay ôm bụng khi trông thấy mình cuống quýt:

– Coi T kìa, làm gì lăng xăng lên vậy? Uyên cũng giỡn thôi mà!
– Hừ, giỡn không vui rồi đó!

Mình làm như bực bội phẩy phẩy tay, đi vào phòng thay đồ, lau khô người ngợm, đến khi trở ra thì cô nàng đã lỉnh mất dạng. Nhìn sang cửa phòng đóng kín mít, đoán Uyên đã về phòng khóa cửa rồi, mình thử nhẹ chân đi tới, vặn nhẹ tay nắm thì đúng là khóa thật.

– Uyên ơi, sao khóa cửa vậy? Ngủ hả? – Mình khẽ gọi, đồng thời gõ vào cửa vài cái ra hiệu.

Cô nàng ở trong đáp vọng ra:

– Ừ, ngủ. Khuya rồi T còn kêu gì nữa?
– Còn sớm mà, mở cửa ra nói chuyện tí!
– Không được, nãy Uyên nói gì T quên rồi sao? Về ngủ đi ông tướng, bỏ ý đồ đen tối đó đi!
– Hừ…

Biết ý Uyên đã vậy, có nói thêm cũng chả được gì, mình quay về phòng, trước khi đi không quên chúc ngủ ngon.

Lát sau thì nhận được tin nhắn Uyên gửi qua, nội dung ngắn gọn súc tích:

“Hồi nãy Uyên nói là nghiêm túc đó, T ráng giữ cho Uyên! Uyên không muốn bị bất cứ ai trong gia đình T, nhất là ba mẹ T bắt gặp những cảnh tượng không hay! Uyên biết trong lòng mọi người, chị Diễm trong sáng, ngoan ngoãn, lành tính vẫn luôn là số một, vậy nên T đừng làm Uyên tệ hơn trong mắt cả nhà T, nếu như T thật lòng muốn mình có kết quả tốt đẹp! Làm được không?”

Đọc tin nhắn mà lạnh người, dù không muốn nhưng mình còn có thể làm gì được ngoài đáp ứng đây?! Thế nên đành hì hục soạn tin đồng ý.

Ngẫm lại cũng phải, mình chỉ lo nghĩ đến những lợi ích cá nhân mà bỏ quên vấn đề Uyên có thể mặc cảm khi so sánh tình cảm cả nhà mình từng dành cho chị Diễm và Uyên hiện tại. Nói sao thì mình vẫn tin chị Diễm luôn có một chỗ đứng vững chắc trong lòng các thành viên gia đình mình, Uyên không thể một sớm một chiều thay thế được.

Thực sự là có rất nhiều vấn đề cần giải quyết, mọi chuyện không đơn giản như trước kia mình cứ tưởng chỉ cần Uyên đồng ý yêu mình là xong. Chính vì Uyên từng ở nhà mình một thời gian không ngắn, từng tận mắt chứng kiến tất cả những gì gia đình mình dành cho chị Diễm và ngược lại, cho nên hiện giờ cô nàng mới phải băn khoăn nghĩ ngợi, chứ nếu đổi lại là một cô gái nào khác thì chắc là chả có chuyện gì cả, quá khứ ai cần quan tâm. Tóm lại trong chuyện này, thứ an ủi mình nhất chính là Uyên chịu nghĩ nhiều như vậy chứng tỏ cô nàng đang có ý định nghiêm túc trong mối quan hệ tình cảm vừa mới bắt đầu với mình. Đây là tín hiệu cực kỳ đáng mừng sau nhiều nỗ lực hàn gắn của mình cả tháng qua.

Suốt đêm mình cứ trằn trọc, nghĩ mãi không biết có nên khuyên Uyên thuê nhà ở riêng hay tiếp tục ở lại đây. Ra riêng thì có hai cái lợi, một là bọn mình tiện bày tỏ tình cảm mà không phải e dè cẩn trọng, hai là sẽ tránh được người khác dòm ngó, nhất là những cái mỏ nhiều chuyện trong xóm mình dị nghị, bàn ra tán vào. Còn điều bất lợi là ở riêng như vậy, Uyên sẽ ít có dịp gặp mặt ba mẹ mình, sẽ khó bồi đắp tình cảm hơn, đồng thời cũng không còn những bữa ăn gia đình ấm cúng – thứ mình đang rất cần lúc này để giữ chân Uyên, tránh cô nàng bị tác động từ phía nào đó mà lung lay.

Sáng mai mình sẽ nói rõ với Uyên chuyện này và tùy cô nàng quyết định vậy, sao cũng được.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276