Diễm

Phần 70
Phần 70

Được một lúc, em Uyên bỗng đi ra đứng cạnh mình. Mình chả thèm đếm xỉa, cứ nhìn mông lung, trong đầu âm thầm suy đoán xem họ đã đi đâu? Chị Diễm trước giờ chưa hề nói dối mình câu nào, mình cảm thấy hơi sốc.

– Giận hả? – Chờ mãi không thấy mình lên tiếng, ẻm hỏi nhỏ.
– Hỏi làm gì? – Mình độp lại.
– T giận nhìn men ghê… hì hì…
– Đang bực, không giỡn à!!
– Ai làm T bực vậy?

Nhìn cái mặt bơ bơ của ẻm, mình thèm cho một phát bay xuống lầu. Chọc điên mình chưa đã, giờ còn mò ra hỏi xoáy, sôi máu thiệt.

– Tính nói, mà coi bộ T không muốn nghe nữa, vậy thôi! – Ẻm chép miệng, xoay người đi vào nhà.
– Nghe, nói đi! – Mình lật đật kéo tay ẻm lại.
– Gì vậy, dê hả? – Ẻm cười cười.
– Xàm quá! Nói T nghe đi!! – Mình buông tay ra, cười cầu tài.
– T muốn nghe gì? Tự nhiên Uyên quên mất tiêu rồi, dạo này đầu óc tệ thật!! – Em Uyên hơi nhíu đôi mày ngang, ra chiều suy nghĩ.
– Đừng giỡn nữa mà… hồi chiều hai người đi đâu? – Mình nhăn nhó.

– À… nhớ rồi. Đúng là lúc chiều Uyên với chị Diễm không phải đi mua sắm…
– Biết mà. Vậy đi đâu?
– Đi đâu hỏi chi?
– Grừ… giỡn dai lắm rồi nhen!!
– Ừ, không biết sao giỡn với T, Uyên thấy vui ghê he he… – Ẻm nháy mắt cười đểu.

– Giờ nói không? Mệt lắm rồi đó! – Mình xoa trán. Nói với ẻm một hồi chắc mình khùng luôn quá.
– Không.
– Vậy thôi, chút hỏi chị Diễm cũng được! – Mình nhún vai bỏ vào trong.
– Nói… – Ẻm gọi với theo.
– Nói đi! – Chỉ chờ có vậy, mình xoay lại ngay.
– Không. Trả lời chậm quá, đổi ý rồi! – Ẻm vuốt tóc, mắt chớp chớp đầy gian tà.

Đệch, khùng lắm rồi nhen! Mình thề nổi điên lên rồi, không lẽ văng tục với ẻm, đành cố nén đạp cửa đi vô.

– Nói thật nè, nghe không? – Ẻm lại gọi.
– Uyên thử đùa một lần nữa xem, đừng trách sao T không nhìn mặt! – Mình gầm gừ.
– Làm thấy ớn! Ra đây, Uyên nói. – Ẻm vờ co người sợ hãi.

Mình biết thật ra ẻm sợ quái gì mình, mình không sợ ẻm thì thôi, có mà mặt trời mọc đằng Tây.

– Thật ra, hồi chiều Uyên và chị Diễm đi có việc quan trọng… – Ẻm trầm ngâm một lúc rồi nói.
– Ừm… – Mình gục gặc đầu, chờ ẻm nói tiếp, không dám hối nữa, ẻm lại nổi hứng troll tiếp thì khổ.
– Nói T nghe cũng được, nhưng T phải hứa với Uyên 2 điều kiện, Uyên mới nói. – Giọng ẻm bỗng nghiêm túc.
– Ờ, hứa! – Gì chứ hứa cuội thì mình rất nhanh, hứa cái đã, có gì nghe xong rồi tính.

– Nhanh nhảu vậy? – Ẻm nghi ngờ nhìn mình.
– Người uy tín, chả cần nghĩ nhiều. – Mình hất mặt.
– Điều kiện đơn giản thôi, một là T không được giận hay trách gì chị Diễm. Chuyện này trước sau chị cũng kể với T thôi, không dám giấu T đâu.
– Ok, còn điều kiện thứ 2?
– Dẫn Uyên đi chơi! – Ẻm cười tươi.
– Hả? – Mình hơi choáng.

– Đồng ý không? – Ẻm nheo mắt.
– Đi riêng hai người? – Mình ngơ ngẩn.
– Tất nhiên. Uyên không kể chị Diễm biết đâu mà lo!
– Không được. – Mình lắc đầu.
– Sao lại không?
– Không được là không được, đừng nói nữa. Chút T hỏi chị Diễm sau vậy!

Mình đi vô, lần này là vô thật, không còn ý định dò hỏi gì nữa.

– Đùa thôi, đi 3 người, ok không? – Em Uyên cười to.
– Ờ, mà đi đâu? – Mình đứng lại.
– Để nghĩ sau, hứa đi đã!
– Ok, hứa! Giờ nói được chưa?
– Ừm, hứa nhớ giữ lời đó! Tụi Uyên đi gặp thằng Khang.
– Hả? Gặp nó làm cái quái gì?

Có nằm mơ mình cũng không ngờ hai người lại đi gặp thàng kia, suýt nữa nhảy dựng lên, gằn giọng hỏi.

– Việc này… tụi Uyên muốn thương lương với nó thôi… – Thấy hai mắt mình long lên sòng sọc, em Uyên dường như cũng sờ sợ, rụt rè nói nhỏ.
– Thương lượng chuyện gì? – Mình bước lại gần, giọng khàn đi.
– Chị Diễm lo cho T lắm, sợ thằng Khang hại T!! Nên…
– Nên gặp để van xin nó à? – Mình ngắt lời.
– Không phải, gặp để giải thích cho nó hiểu, T là người yêu của chị Diễm, không phải của… Uyên. – Cuối câu nói em Uyên hơi ấp úng, kéo dài giọng.
– Rồi sao? Nó không tin chứ gì? – Mình nhếch mép.

– Ừ, không tin. Nhưng mà chị Diễm thuyết phục nó, nói là Uyên còn hận chuyện cũ nên trong thời gian ngắn chưa thể quên được… mong nó cho Uyên thêm thời gian…
– Rồi sao? – Mình bóp trán, chợt thấy đau đầu dữ dội.
– Nó đồng ý, cho Uyên thêm một tuần để suy nghĩ… nghe nói nó gọi bạn bè lên rồi. – Em Uyên nhìn nhìn mình.
– Hai người có não không? Với thằng đầu bò đó mà cũng đòi thương lượng à? Hôm trước cực khổ lắm T mới lôi Uyên về được, giờ tự dưng cả hai cắm đầu lao vào, muốn chết sao hả? – Mình vỗ mạnh lên lan can, làm em Uyên giật mình.

– Bình tĩnh chút đi, chị Diễm và Uyên cũng muốn tốt cho T mới làm vậy… – Em Uyên nhăn mặt.
– Đi van xin thằng đó để nó tha cho T, hai người nghĩ T cảm động và vinh hạnh lắm à? Nhục thì có!!! Còn nữa, rủi nó nổi máu bắt cả hai người làm bậy thì sao hả???

Em Uyên đứng im lặng…

– Chuyện này là chủ ý của ai? Uyên hay chị Diễm? – Mình hít sâu một hơi cố lấy lại bình tĩnh.
– Của… Uyên… – Ẻm im một lúc rồi nói nhỏ.

– Uyên nghĩ sao vậy? Có chết thì chết một mình, đừng lôi chị Diễm theo chứ?? Có chuyện gì xảy ra thì sao? Uyên đền chị nguyên vẹn lại cho T được không??? – Mình điên rồi, muốn hét to cho hả giận, nhưng sợ người khác nghe thấy, chỉ dám hạ giọng hầm hè.

Em Uyên thấy mình nổi khùng lại im re, không dám nói gì nữa, ngồi phịch xuống nền gạch tựa cằm lên đầu gối.

Mình còn muốn nói nữa, nhưng chuyện xảy ra rồi, có trách ẻm củng chả giải quyết được gì. Lỗi cũng không phải của mình ẻm, chị Diễm lén nghe lời ẻm giấu mình mà đi, chuyện này phải nói cho rõ ràng.

Mình bỏ về phòng, đóng cửa lại, bấm luôn khóa trong.

Thoạt nghe mình rất cảm động, không phải mình không hiểu tình yêu và sự lo lắng chị dành cho mình. Nhưng thằng Khang là thằng đầu bò, thuộc loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển, làm sao có thể giải thích với nó được? Trừ khi em Uyên chủ động quay về với nó, mọi chuyện mới êm xuôi thôi. Mình đã lo cho chị và ẻm còn không hết, cứ sợ hai người bị nó chặn đường, đằng này lại chủ động mò đến nộp mạng cho nó, thật chả hiểu nổi.

Có thằng đàn ông nào nghe người yêu vì mình, tự hạ thấp bản thân, đi xin xỏ thằng khác tha cho mình mà không thấy nhục??? Bảo mình nông nỗi cũng được, mình thà chết cũng không muốn chị vì mình phải luồn cúi trước mặt ai cả.

Ngồi tự kỷ được một lúc, nghe tiếng xe mẹ về. Sau đó là âm thanh xì xào của chị và em Uyên bên phòng, mình biết thế nào chị cũng sang đây.

– T ơi… mở cửa cho chị đi!! – Mình đoán không sai, vài phút sau chị gõ cửa.

Mình mở cửa ra, rồi ngồi xuống ghế.

Chị rón rén bước nhẹ vào, gương mặt đáng yêu tái nhợt, lấm lét nhìn mình, thấy mình nhìn lại thì sợ hãi quay đi nơi khác. Đang bực, mà thấy chị như vậy mình không đành lòng chút nào.

– Chị muốn nói gì nói đi! – Mình nhìn chị.
– Chị… xin lỗi… không phải muốn giấu T đâu… tại… – Chị ấp úng.
– Tại gì? – Mình hỏi cộc lốc.
– T đừng vậy mà… chị sợ lắm… hix… – Chị lắp bắp được vài chữ, rồi khóc ngon lành.

Zzz… chưa la tiếng nào đã khóc, chị cũng biết đánh vào yếu điểm của mình lắm.

– Thôi… nín đi!! Rồi nói em nghe, em không giận nữa, được chưa? – Mình vò đầu, tóc rối nùi.
– Chị… sợ nó hận T rồi làm bậy… Chị biết T không sợ, nhưng rủi T có gì… sao chị sống nổi… – Chị sụt sịt nói, nước mắt vẫn chảy dài, nhỏ tong tong xuống gạch.
– Ừ, em hiểu mà!! Nín đi… em không trách nữa!!

Mình bước lại ôm chị vào lòng vỗ về, càng dỗ chị càng khóc lớn. Rốt cục chả biết ai đang tra tấn ai đây hả trời. T_T

– Em biết chị lo cho em, nhưng em không muốn chị hạ mình đi năn nỉ người khác như vậy, hiểu không? Em không thích chị chịu nhục hay bất cứ chuyện gì vì em hết!
– T hiểu sai rồi… chị không có hạ mình van xin nó đâu… nói chuyện giải thích cho nó hiểu thôi mà… – Chị mếu máo.
– Nhưng em không thích như vậy! Quan trọng nhất là em không muốn chị xảy ra bất cứ nguy hiểm gì, tự nhiên chị với Uyên lại vác xác tới gặp nó, rủi nó làm gì thì sao??? – Mình cố ôn tồn nói cho chị hiểu, không dám lớn tiếng.
– Chị biết, nhưng chị lo quá… với lại ban ngày, ở quán nước đông người, chắc nó không dám làm gì đâu..

– Lần này hai người gặp may thôi, rủi nó làm gì chị… em chả biết sao nữa!! – Mình vuốt mặt, trong lòng thầm thấy quá may mắn.
– Chị xin lỗi… không có lần sau đâu… – Chị dần nín, sợ sệt nhìn mình.
– Còn lần sau nữa hả? – Mình trợn mắt.
– Không có… – Chị hết hồn vội nhắm mắt lại.

Thương quá, mình cúi xuống hôn lên mắt chị còn đẫm nước. Yếu đuối, mong manh, đáng yêu thế này… thật còn hơn cả kê súng vào đầu mình mà uy hiếp.

– Cũng tại Uyên xúi bậy chị, mốt không được nghe lời ai khác nữa đó! – Mình cốc nhẹ lên trán chị.
– Hả? Ai nói là bé Uyên xúi chị? – Chị ngơ ngác.
– Uyên nói. Không phải Uyên rủ chị đi sao? – Mình cũng ngơ theo.
– Là… chị rủ bé Uyên đi đó… T hiểu lầm bé Uyên rồi… – Chị cúi đầu lí nhí.
– Ax… sao hồi nãy Uyên nhận là rủ chị trước mà?
– Chắc… thấy T làm dữ quá… bé Uyên lo cho chị nên nói vậy…

Mình thừ người, hiểu lầm em Uyên rồi…

– Sao không nói em biết trước, mà lén làm hả? – Mình cau mặt chuyển đề tài.
– Nói T biết… T đâu cho chị đi… – Chị đưa hai tay che mặt, hi hí nhìn mình qua kẽ tay.
– Giỏi lắm! Nay biết giấu em rồi hén, coi bộ ở chung Uyên cũng truyền cho chị được nhiều thứ rồi.
– Không phải tại bé Uyên thật mà! Chị tự đề nghị đó, T đừng trách bé Uyên tội nghiệp. Lúc đầu chị kêu, bé Uyên không chịu, chị năn nỉ nhiều lắm mới được đó…
– Ừm, là chị giỏi, được chưa? Thầy hay trò giỏi có khác!! – Mình gật gù.

– T… còn giận chị không? – Chị bỏ tay xuống, ngập ngừng hỏi.
– Còn.
– Sao mới hết giận đây? Hix… – Chị lay nhẹ tay mình.
– Không biết, làm sao coi được thì làm. – Mình vờ ngầu mặt.

– Chụt… chụt… chụt…

Chị ngồi lên hôn vào má mình cả chục cái. Sau đó vuốt tóc, cắn môi len lén nhìn mình:

– Hết giận… tí nào chưa?
– Ờ, đỡ được tí…

Chị nhoẻn cười thẹn thùng, lại chồm dậy hôn khắp mặt mình, sướng ghê nơi.

– Đừng giận nữa nghen!! Mốt chị không vậy nữa đâu… – Hôn đã đời, cặp mắt nai mở to long lanh của chị nhìn mình chờ đợi.

Mình phì cười, kiểu này bố mình cũng chả giận nổi, huống chi mình. Chị xin lỗi cứ như trẻ con năn nỉ người lớn vậy “con hứa con chừa, lần sau không dám nữa”.

– Lần cuối nhen! Mốt có làm gì phải hỏi ý em trước, không được tự ý làm bậy đó! – Mình cố nghiêm mặt.
– Hi hi… biết rồi mà… – Chị cười tươi như hoa.

Vừa khóc đó rồi lại cười, thật là…

Mình không kìm lòng được, cúi xuống hôn chị thật sâu…

Chị nhắm mắt đón nhận, nhiệt tình đáp lại mình một cách say đắm… Bao phiền muộn trong lòng mình vụt tan biến hết, chỉ thấy yêu chị thật nhiều… vì mình, chị yếu đuối là thế cũng dám làm cái việc dũng cảm đi gặp thằng Khang… giận thì có giận… nhưng mình cũng thấy thật hạnh phúc…

– T nè… – Chị nằm ngoan ngoãn trong vòng tay mình, kêu khẽ.
– Sao?
– Hồi nãy về, chị thấy bé Uyên ngồi trong phòng buồn thiu à! T la bé Uyên hả?
– Ừ, nghe Uyên nói rủ chị đi gặp thằng Khang, em bực quá…
– Tại chị năn nỉ thật đó, không phải do bé Uyên đâu… T trách oan người ta rồi…
– Haizzz… lúc đó em hơi nóng!! Mà em chỉ trách vài tiếng thôi, cũng đâu nặng lời gì..

– Thật không đó? Chị sợ T nóng rồi nói gì không nhớ, tội bé Uyên… – Chị hơi cựa mình, chớp mắt.
– Không có đâu. Thôi để bữa nào rảnh, em dẫn chị với Uyên đi chơi bù lại. – Mình chép miệng.

Hết cô này tới cô kia, con gái lại là động vật khó hiểu nhất trên đời, mình thật đau đầu.

– Đi đâu vậy? – Chị tròn mắt.
– Chưa biết nữa. Tùy Uyên và chị tính đi..
– Ủa, là sao nè?
– Hồi nãy Uyên bắt em hứa không được la chị, với phải dẫn Uyên và chị đi chơi thì Uyên mới nói. Em hứa rồi.
– Vậy hả? Bé Uyên tốt với chị quá à, mốt T đừng la bé Uyên nữa nghen!! Hix… làm chị thấy có lỗi muốn chết luôn rồi nè… – Chị phụng phịu.
– Rồi, rồi. Em chịu thua rồi, sao cũng được hết! – Mình giơ hai tay lên trời đầu hàng.

– Hi hi… yêu T lắm đó!! – Chị cười khúc khích, hôn tay mình thật kêu.
– Yêu em thì nhớ đừng bao giờ làm gì thiếu suy nghĩ nữa, chị có gì em biết sao đây? – Mình thở dài.
– Chị biết rồi mà… hứa luôn đó…
– Ờ, yêu cưng chỗ đó đó!! Ngoan anh mới thương nghe không??

Mình cười dê, ôm chặt chị. Về mặt tình cảm, có lẽ mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này, và phần nào đó cũng bất hạnh nhất. Phải không nhỉ?!?

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276