Diễm

Phần 49
Phần 49

Trưa về nhà, trong bữa cơm mọi người vẫn nói chuyện vui vẻ bình thường. Em Uyên cũng thản nhiên như không có chuyện gì, đương nhiên mình lại càng hưởng ứng điều đó. Tuy vậy, mình và ẻm không nhìn mặt nhau.

Mình lên phòng lướt

– T định không nói chuyện với bé Uyên thật luôn hả?
Chị kéo ghế ngồi cạnh mình.

– Có gì nữa đâu mà nói. Chị cũng đừng quan tâm chuyện này làm gì.
Mình buông máy ra, xoay sang cười với chị.

– Sao không quan tâm được, dù gì cũng ở chung nhà mà! T đừng vậy nữa..
– Nhỏ đó có coi em ra gì đâu mà chị cứ bênh nó?
– Không bênh mà! Tại hồi nãy đó, lúc T chưa về, chị có nói chuyện với bé Uyên.
– Ừm, liên quan gì đến em?
– Bé Uyên không trách gì T hết à, chỉ nói bực chuyện hôm qua, nên chọc T tí thôi, ai dè T nổi giận với bé.
– Giỡn có duyên quá hén!
Mình nhếch mép.

– Hi, mỗi người một tính cách mà. Chị thấy bé Uyên không cố ý đâu, T đừng để bụng nữa.
Chị nháy mắt, miệng cười duyên dụ dỗ mình. Xinh quá!!!

Thấy chị như thế, mình xìu luôn, cơn giận như bong bóng bị cây kim chích vào, xẹp dần:

– Em có để bụng gì đâu. Tại không có gì để nói với Uyên thôi.
– Bé Uyên đang ở bên phòng đó, T qua xin lỗi một tiếng đi hén!
– Ax… mắc gì em phải xin lỗi? Vô lý!!!
– T con trai mà, nhường nhịn bé Uyên chút mất mát gì đâu. Đi nè…

Chị nũng nịu, níu tay mình muốn kéo đi.

Trước sức tấn công dồn dập như bão táp của chị, thần trí mình mất đi sự tỉnh táo thường ngày, muốn xuôi theo cho rồi. Nhưng nghĩ đến cảnh phải hạ mình xin lỗi em Uyên, rồi thái độ khiêu khích hồi sáng của ẻm, sự tự ái trong mình lại nổi lên.

– Thôi, em không xin lỗi đâu! Chị đừng ép em mà!!
Mình kéo chị lại, không đi đâu hết.

– Đt T đâu rồi?
Chị hỏi, mắt dáo dác tìm quanh.

– Chi vậy?
– Đưa chị mượn đi.

Mình lấy đt đưa cho chị, chả hiểu chị muốn làm gì.

Chị cầm đt bấm bấm một lúc, rồi trả lại cho mình.

– Chị lưu số đt bé Uyên rồi đó, T có nghĩ lại thì nhắn tin cho bé nghen!!
Chị cười toe, làm căn phòng hơi thiếu ánh mặt trời của mình sáng rực lên.

– Zzz… chị nay nhiều trò lắm rồi nhen!! Coi chừng em đó.
Mình cốc nhẹ lên trán chị.

– Hi hi, thôi T nằm nghỉ chút đi, còn đi học nữa. Chị về phòng nha!
– Ở chơi tí đi, mới qua đã đòi về rồi.
– Thôi, bé Uyên chờ chị ở bển đó. Chiều về nói chuyện với T sau hén!

Mình kéo lại mà không được, chị đã vụt chạy về bên phòng. Riết rồi chị xem em Uyên quan trọng hơn mình nữa…

Buổi chiều ngồi trong lớp, mình suy nghĩ khá nhiều về chuyện chị Diễm nói. Thật ra trong chuyện này, mình và em Uyên ai cũng có lỗi. Em Uyên thì đùa dai và quá thật, mình lại nóng tính với thương bạn, mới thành ra cơ sự này. Thôi, dù sao mình cũng là đàn ông, không nên chấp nhặt ẻm. Hơn nữa, chọc giận ẻm lúc này không phải là hành động khôn ngoan, mình cần một đồng minh ủng hộ tình cảm mình và chị, hơn là có thêm một kẻ thù như em Uyên, theo đánh giá của mình thì ẻm khá khôn ngoan và nguy hiểm.

Một lời xin lỗi cũng chẳng đáng gì, mình móc đt ra, soạn tn gửi sang cho ẻm. Lần đầu tiên mình thấy sđt của em Uyên, rất đẹp, có cả tứ quý và thần tài, nhà giàu có khác.

“Hồi sáng T hơi nóng, có gì Uyên bỏ qua, đừng để bụng hén!!”
Đó là những gì mình có thể nói.

Chờ gần nửa tiếng chẳng thấy ẻm rep, mình nghĩ thôi xong rồi. Lần này lại tự chuốc nhục vào thân, hạ mình xuống giọng mà người ta chẳng thèm nể mặt.

May sao, đang lúc than thân trách phận thì ẻm trả lời. Để mình chờ hẳn nửa tiếng cơ đấy, khá lắm!

“Chửi người khác đã rồi, nói một lời là xem như không có chuyện gì sao?”

Thế đấy, được đằng chân lân đằng đầu, đó là tính cách của em ấy.

“Cũng tại Uyên đùa dai trước mà, nên T mới nổi nóng. Thôi, bỏ qua nha!!”
Mình hì hục soạn đi, soạn lại, cuối cùng đành chọn phương án nhịn nhục tiếp.

Thêm 15p sau, ẻm mới rep. Chả biết làm gì bận bịu đến mức ấy, hay cố tình bắt mình chờ đợi?

“T biết lỗi rồi thì đây cũng chẳng hẹp hòi. Tối dẫn Uyên và chị Diễm đi chơi là được.”

Lại còn ra điều kiện cơ đấy, có giá thật!

“Uhm, sao cũng được.”
Mình ừ đại cho xong.

Sau đó em Uyên cũng im luôn, không thấy nói thêm gì nữa, chắc đang nghĩ xem tối nay đòi hỏi mình những gì để trả thù.

Buổi tối, dùng cơm xong, chị Diễm khều mình.

– Tính đi đâu vậy T?
– Đi đâu đâu?
Mình ngơ ngác.

– Sao bé Uyên nói T hứa dẫn chị và bé đi chơi mà?
Chị cũng ngẩn ngơ.

– À… em tưởng Uyên nói chơi cho vui thôi mà..
Mình cười lấp liếm cho qua. Thú thật đi chơi với chị Diễm, mình thích lắm! Nhưng có em Uyên đi theo thì chẳng còn hứng thú gì nữa, thà ở nhà còn hơn.

– Sao hả? Giờ muốn quỵt nợ phải không?
Em Uyên đang loay hoay lau bàn, nghe vậy quay lại nghênh mặt.

– Đâu có. Tại…
– Không tại bị gì hết, giờ có đi không?
– Đi… chứ. Mà Uyên với chị muốn đi đâu mới được?
– Đi đâu cũng được, ra đường rồi tính.

Haizz, chân ẻm là chân đi hay sao đó, có vụ đi chả có mục đích, chạy lông nhông ngoài đường nữa à? Mình chở chị đi riêng như vậy còn thú vị, ba người có gì vui?

– Ờ, mà ba người lận. Đi thế nào đây?
Mình hồi hộp hỏi.

– Đơn giản mà. Uyên chở chị Diễm, T chạy một mình.
Em Uyên đáp thản nhiên.

– Vậy… đường ở đây tối đông lắm, Uyên chạy xe hai người hơi nguy hiểm, hay để T chở chị cho.
Mình đề nghị.

– Đường vắng hoe có gì mà nguy hiểm? Hồi trước lên SG Uyên còn chở 3 chạy ào ào, lo xa quá!
Ẻm trề môi.

– Ờ… vậy cũng được.
Mình xụi lơ, leo lên phòng thay đồ.

Cái số mình từ khi em Uyên dọn đến đây đã được định sẵn rồi, giờ cố mà chịu thôi. Tới đâu tính tới đó, làm bậy rủi ẻm nổi điên lên, chả biết sẽ còn những chuyện gì xảy ra nữa. Chỉ cầu mong một ngày đẹp trời nào đó, có anh chàng đi hẳn con Lamborghini đến rước cục nợ này đi giùm mình. Chỉ có như thế, mình và chị mới được rảnh rỗi ở bên nhau, không bị ẻm quấy rầy nữa.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276