Diễm

Phần 57
Phần 57

– Ngon không? Chị ăn nhiều vô!!

Mình ngồi lột tôm cho chị, thỉnh thoảng nhắc chị chịu khó ăn. Bình thường ở nhà chị đã rất kén ăn, đi đám tiệc mà không có mình, chắc chị ngồi cầm đũa ngó thức ăn quá.

– Cũng ngon! T ăn đi, đừng lấy nhiều quá, chừa người ta nữa!!

Chị hơi ngại, nói khẽ.

– Em lấy đủ phần em và chị thôi, ai kì cục lấy hết phần người khác mà lo!

– Ừm.. T ăn đi! Chị tự ăn được mà!

– Có ai đút đâu mà ăn..

– Trời… đông người vầy mà bắt chị đút hả? Chết quá à!

– Ờ… thích vậy đó! Đút đi!

– Thôi mà… ta thấy kì lắm!! Để về nhà rồi chị đút bù cho hén..

– He he… giỡn thôi! Làm như em khùng vậy, để ta biết chuyện mình hả?

Nhìn gương mặt lo lắng của chị, mình buồn cười mà không dám cười to. Có thời gian chắc mình phải truyền thụ cho chị một khóa về cuộc sống, chứ ai nói gì ra chị cũng tưởng thiệt hết thì chết.

– T giỡn kì cục…

Chị liếc mình.

– Chị đó. Nói gì cũng tin hết vậy hả? Rủi ra đường bị ta gạt thì sao?

Mình liếc lại.

– Không dám. T nói chị mới tin thôi đó, người khác không tin đâu!

Chị chu môi.

– Thật không đó?

– Thật..

– Ờ, vậy thì tốt chứ sao!! Đừng để bị ai gạt nhen!

– Xí.. làm như dễ gạt chị lắm vậy!

– Lần trước thằng Quang đó, khóc lóc đưa cái sổ khám bệnh giả, ai tin sái cổ vậy hả?

– Thì… chị đâu ngờ nó ghê gớm vậy đâu… hix…

– Ừm, thì đó! Rút kinh nghiệm đi nhen!!

– Biết rồi. Không có lần thứ hai đâu hi hi..

Mình và chị vừa ăn, vừa kề tai nói cười tíu tít, hai người nói rất nhỏ vì sợ mọi người nghe thấy.

Chợt có ai đá chân mình dưới gầm bàn, tưởng là chị, mình cũng đá lại, lòng thầm nghĩ hôm nay chị lại biết chơi trò mờ ám này nữa, chị lớn thật rồi!

Đá qua đá lại một lúc, mình bỗng thấy là lạ, vì nhiều lúc chị đang ăn mà chân vẫn đá mình liên hồi?!?

Mình hơi nghiêng người ra xa, nhìn xéo xuống gầm bàn. Ra là em Uyên đang đá mình, vụ án gì thế này? Anh Quân ngồi bên trái ẻm, có đá thì đá ảnh, mắc gì đá mình hoài là sao??

Mình ngước lên nhìn em Uyên, ẻm đang tươi cười trò chuyện với anh Quân nhưng chẳng biết vô tình hay hữu ý lại quay sang nhìn mình. Mặt ẻm thản nhiên như không, nhưng chân thì vẫn đá bôm bốp vào ống quyển mình, đau thấy ông bà ông vãi. Bực quá, mình cầm đôi đũa thò xuống, gõ một cái khá mạnh lên chân ẻm. Em Uyên hơi giật mình, rụt chân lại, thôi không chơi cái trò quái dị đó nữa. Xui cho ẻm, giật chân làm sao mà lại va trúng mặt dưới cái bàn, làm mọi người ai nấy hoảng hồn, tưởng bàn đổ lật đật giữ lại, may mà không sao.

– Sao vậy Uyên?

Anh Quân quan tâm hỏi.

– Không có gì. Em bị muỗi chích thôi!

Mặt em Uyên hơi đỏ lên, chẳng biết phải vì men bia không.

– Đẹp quá mà, đến muỗi cũng không tha!!

Mình cười hè hè nói.

– Uyên mà bắt được con muỗi đó, sẽ xé nát nó ra, ngắt đầu nhai luôn!

Em Uyên cười cười, ánh mắt nhìn mình có phần tức tối.

Mình biết ẻm ám chỉ mình, chắc điều này riêng mình hiểu thôi. Mọi người ai cũng nghĩ ẻm nói đùa, cười thích thú, còn khen em Uyên vui tính.

Ăn uống xong, chè và bánh trái được dọn lên, bắt đầu nhậu tiếp tăng 2. Dàn nhạc sống chị hai mời đến cũng chơi ầm ĩ, khá nhiều ca sĩ cây nhà lá vườn lên múa may quay cuồng, nhảy nhót còn hơn cả quán bar. Anh Tuấn béo ngồi chung bàn với mình rất vui tính và hài hước, nãy giờ uống bia tê rồi nên cũng leo lên múa bụng ầm ầm, nhìn tếu vãi lúa.

Mình uống cầm chừng, mai còn đi học nữa nên vẫn còn rất tỉnh táo. Chị Diễm chỉ thỉnh thoảng nhấp môi tí rồi thôi, vậy mà mặt cũng đỏ hây hây, nhìn yêu dễ sợ. Con gái khi có chút men vào thật quyến rũ, ngồi cạnh chị mà người mình nóng hừng hực, muốn hôn chị quá..

Riêng em Uyên mặt mày vẫn bình thường, từ lúc vào đến giờ ẻm uống chắc chỉ ít hơn mình vài ly, vậy mà như không có chuyện gì, đô khá thật.

Ngồi thêm gần nửa tiếng, mình và chị định về trước thì chị hai đi lại.

– Về sớm vậy? Ở chơi chút nữa đi, mới 9h..

– Thôi, ăn uống xong rồi thì về, ở lại đây làm gì?

Mình nhăn mặt nói nhỏ.

– Ở chơi… mà mày lên hát một hai bài gì đi rồi hãy về.

Chị hai nhắc lại đề nghị khi nãy.

– Toàn mấy ông xỉn lên nhảy nhót, hát gì không biết.

Mình nhìn lên sân khấu, có một ông đang hát bài “5 anh em trên một chiếc xe tăng”, cạnh bên là một tiểu đoàn múa minh họa quay cuồng, nhảy loạn lên. Thấy là ngán lòi mắt ra rồi.

– Cứ lên đi, thấy mày lạ, mấy ổng tự xuống hà!

Chị hai khuyến khích.

Thật ra, hát với nhau kiểu này mình hát suốt rồi. Cứ lên sân khấu là hát thôi, chẳng thấy ngại gì cả, giọng ca cũng không đến nỗi quá tệ để tra tấn người khác. Bình thường đi đám cưới, cf nhạc sống cũng hay lên hát để giật le với mấy em gái he he, nhưng giờ có chị rồi, chẳng còn máu thể hiện nữa. Với lại, nhìn mấy ông say xỉn trên đó mình oải quá..

– T lên hát tặng… mọi người đi!!

Đang ngần ngừ, chị Diễm bỗng kéo áo mình nói. Mình biết chị định kêu hát tặng chị, nhưng đông người nên vờ nói vậy.

– Hát bài gì đây?

Gì chứ chị yêu đã lên tiếng, vực sâu núi cao cũng đi chứ đừng nói hát một vài bài.

– Bài gì cũng được, lựa bài nào êm êm hay hay như mấy bài kia đó!

Chị hấp háy mắt.

Biết hát bài gì nhỉ? Karaoke thì dễ, còn hát nhạc sống kiểu này, đâu được mấy bài thuộc lời.

– Hát bài “Quên” đi!

Em Uyên chợt nói.

– Hả?

Mình buột miệng hỏi lại.

– Bài “Quên” của Noo đó, thuộc không?

Em Uyên chống cằm nhìn mình.

– Thuộc.

Mình gật đầu như cái máy. Gì chứ mấy bài hát của Noo mình khá thích nghe, nên thuộc không ít. Bài này cũng hay hát khi đi karaoke.

– Ừ, vậy hát bài đó đi. Hát hay có thưởng!!

Em Uyên cười nói. Nụ cười rất bình thường mà sao mình tự dưng nổi gai ốc.

– Vậy…

Mình nhìn qua chị Diễm, dù sao cũng định hát tặng chị chứ đâu phải em Uyên.

– Ừm, bài đó hay, T hát đi!!

Chị Diễm cười gật đầu.

Đúng là bài này em Uyên yêu cầu, nhưng nội dung và giai điệu cũng êm ái dễ nghe, hợp gu của chị.

Chị hai xăng xái chạy lại sân khấu đăng ký giùm mình.

Chắc chủ xị nên được ưu tiên, mấy ông kia vừa hát xong thì đến ngay lượt của mình. Ưỡn ngực đi lên trong sự cổ vũ nồng nhiệt của mấy người cùng bàn..

Mấy bác nhạc công chả biết chơi bài này, đòi quất theo điệu dance cho mình hát, giọng mình lại nhỏ, hơn nữa nhạc êm mà chơi kiểu dance thì hát làm sao được? Nên thôi, quyết định mở nhạc karaoke bài này có sẵn trong cây đàn Organ cho mình hát.

Nhạc lên thì chơi thôi, khán giả là củ khoai, mình rống khí thế, cũng múa may quay cuồng như ai.

Khi hát thỉnh thoảng mình nhìn về phía chị, mặt chị tươi rói, vỗ tay liên tục khích lệ gà nhà. Mình càng hưng phấn gào thét hơn, có bao nhiêu nội lực bung hết luôn, hỏng thanh quản cũng mặc, máu rồi..

Hát xong nửa bài, em Uyên bỗng cầm hai ly bia chạy lên sân khấu, ép mình uống với ẻm. Đang máu, mình với ẻm chơi 100% luôn, hơi bia xộc tứ tung trong người. Mà chẳng sao, có bia vào hát càng khỏe.

– Thưởng đây hả?

Mình cạn ly rồi hỏi.

– Không phải. Hát được đó, làm tiếp đi!

Em Uyên cười cười, rồi cầm ly bia chạy về chỗ ngồi.

Chị Diễm do tính tình nhút nhát, ngại chỗ đông người nên không dám lên.

Mình đứng hát nốt nửa bài còn lại, rồi về bàn. Có mấy chú kêu hát tiếp mà thôi, tự biết khả năng của mình, làm quá ăn dép vào mặt thì khổ.

– Hay hem?

Vừa ngồi xuống, mình ghé tai chị hỏi nhỏ.

– Hay.. Sao T không hát nữa?

Chị cười.

– Thôi, để người khác hát nữa chứ. Một bài tặng chị đủ rồi, muốn nghe về nhà em hát cho chị nghe mệt luôn hè hè..

– Nhớ nhen, mai hát đó!!

– Ờ… mà có thưởng không?

– T muốn thưởng gì?

– Hát một bài, hôn một cái..

– Hứ… không chịu…

– Ax… chứ sao?

– Hát một bài, hôn 10 cái đi hi hi…

– Ax…

Chị Diễm nay biết giở trò hư với mình nữa, nghe mà máu nóng dâng trào, thèm kéo chị về ngay, không ở lại đây thêm phút nào nữa hết.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276