Diễm

Phần 171
Phần 171

Nhìn kỹ thì con mèo này ốm hơn con hồi nãy, hình như hai con khác nhau dù màu lông rất giống.

Đúng rồi, con này là con mèo của Băng Cơ hồi trưa mình bắt giùm đây mà, khác với con của Tố Ny. Chả hiểu hôm nay ngày gì mà hết con này tới con kia thi nhau leo trèo qua đây. Không lẽ đúng như Thanh sida nói, là vì sức hút của nó sao, tới mèo cũng mê?!

– Misa!

Giọng con gái vô cùng êm tai.

Băng Cơ từ trong nhà bước ra, ngó quanh tìm kiếm.

Mình gọi:

– Nó ở bên đây!

Nghe tiếng mình, Băng Cơ nhìn qua có ý cười. Cô nàng đi tới gần hàng rào, đứng dưới tán mận chờ đợi.

Thanh sida sáng rỡ hai mắt, nhanh nhảu chụp lấy con mèo trên bụng mình, chạy tới đưa cho cô nàng, tranh thủ bông đùa một câu:

– Nó khoái tôi hay sao mà cứ chạy qua đây hoài!

Băng Cơ không đáp, bình thản ôm con mèo vào lòng, khẽ gật đầu chào rồi tha thướt đi vào trong.

Thanh sida ngẩn ngơ ngó theo, sau đó vừa đi về chỗ mình vừa lẩm bẩm khó hiểu:

– Kỳ vậy ta! Sao con nhỏ này thay đồ nhanh vậy? Mới nãy rõ ràng mặc quần ngắn cũn cỡn, giờ lại mặc váy. Không lẽ thấy tao nên nó ngại, chạy đi thay đồ?

Mịa, thằng điên này, suốt ngày ảo tưởng sức mạnh. Mình cười lớn:

– Hai người khác nhau, mắt mày lé rồi hay sao mà không phân biệt được?

Nó giật mình:

– Thiệt hả? Hèn gì, tao cứ thấy kỳ kỳ, con mèo này cũng ốm hơn con hồi nãy.
– Ừ. Con này cái, con hồi nãy là mèo đực.

Công nhận ông Mạnh kia giàu ác, mua cho hai cô mỗi cô một con mèo, tránh phân bì. Trong khi mình muốn mua cho chị một con thôi cũng chẳng có tiền, nghèo khổ ghê.

Ngó qua phát hiện Thanh sida đang dòm mình bằng cặp mắt hình viên đạn, mình gãi cằm:

– Gì nhìn ghê vậy mày?

Chỉ chờ có vậy, nó gầm gừ như muốn ăn tươi nuốt sống:

– Mẹ, ở kế bên hai em đẹp như tiên vậy mà chớ hề hé môi lấy một câu, sợ tao giành hả?
– Điên quá! Tao có vợ rồi ku! – Mình nhếch môi khinh bỉ – Huống chi hai nàng đều có người yêu hết rồi, không tới lượt mày đâu.
– Kệ chứ, hoa đẹp nào mà lại chẳng có chủ! Tao cưa đổ cho mày coi! – Thanh sida tự tin, vẻ mặt mơ màng ngó qua vườn bên kia, chắc đang tưởng tượng viễn cảnh tươi đẹp.

Mình buồn cười:

– Tính cua em nào? Em lai Thái hay em thuần Việt?
– Cả hai, em nào nhanh chân thì tao chọn. Nếu hai em dâng hiến cùng lúc thì hơi khó xử à, thôi tao hạ cố vớt cả hai cũng được.

Thằng này, hồi trước bị Uyên cho một vố chưa chừa, giờ lại giở thói. Mình cười thầm, gật gù:

– Chúc mày may mắn, chứ tao thấy đi xe máy khó cưa cẩm rồi đó!

Thanh sida vỗ mạnh vào ngực mấy cái:

– Tháng sau bà già tao mua xe hơi, để tao mượn chạy qua đây lấy le vài vòng, nhân tiện cho mày đi ké luôn.

Mình ngạc nhiên hỏi:

– Có bằng lái chưa mà đòi chạy?
– Mới thi tháng trước. – Nó cười hè hè.
– Ờ, thôi quay trở lại vấn đề chính đi, chuyện tao nhờ mày sao rồi?

Nghe hỏi, Thanh sida không còn vẻ cà rỡn nữa, thần sắc nghiêm túc trở lại:

– Phen này căng rồi đó. Theo mấy ông anh xã hội tao quen hóng hớt được thì không phải ngẫu nhiên mà cả xóm đồn ầm ĩ lên chuyện mày với chị Diễm đâu, là do thằng Quang cho tiền vài cái mỏ nhiều chuyện trong xóm mày rồi nhờ tụi nó thêu dệt thêm. Vốn dĩ trước đó người ta hay thấy tụi mày đèo nhau tới lui đã có chút dị nghị rồi, lại nghe mấy câu thêm mắm dặm muối của tụi kia nữa mới um sùm vậy, rốt cuộc tới tai bà già mày.

Mình lặng người, không ngờ thằng Quang thâm độc vậy, xem ra lần này trở về nó đã lên kế hoạch hẳn hoi hòng mượn tay gia đình chia cắt tụi mình, sau đó nó sẽ thừa cơ tìm cách chen vào, cướp lấy chị Diễm từ trong tay mình. Mình than thở:

– Thà nó chơi kiểu giang hồ như lúc trước còn dễ đối phó, chứ ném đá giấu tay kiểu này khó đề phòng thật!

Thanh sida gật đầu:

– Khó lắm! Ngoài ra còn nghe thằng Quang tuyên bố là nó quyết tâm cưới cho được chị Diễm, vậy nên sắp tới mày cẩn thận, có trời mới biết tiếp theo nó sẽ giở trò gì nữa!

Mình càng nghe càng thấy lo. Chuyện gia đình còn chưa dàn xếp đâu vào đâu, chuyện kinh tế cũng vậy, giờ lại thêm thằng Quang tự dưng về nước rình rập chực chờ. Trước mắt, mình chả biết phải giải quyết thế nào.

– Tới đâu tính tới đó vậy, chứ giờ tao cũng chưa biết sao.
– Ừ, ráng cẩn thận là được! – Thanh sida vỗ vai động viên mình – Cần gì cứ báo tao một tiếng! Dạo này ít liên lạc với nhóm bạn nhưng tụi nó luôn sẵn sàng hỗ trợ mày.
– Hy vọng là không phải phiền tới tụi nó nữa! Nhờ vả hoài tao ngại lắm! – Mình lắc đầu.
– Ngại mẹ gì, bạn bè quý nhau ở chỗ có mặt lúc cần thiết, miễn là có gái xinh mày phải biết chia sẻ, đừng ôm hết là được. Cứ như hôm nay, tao rất không hài lòng! – Thanh sida tếu táo.

Đang rầu mà nghe vậy mình cũng phải bật cười:

– Tao nhường cả hai em cho mày đó, thoải mái, nhưng cẩn thận bị bạn trai mấy ẻm tẩn vêu mồm!
– Ha ha!

Thanh sida nán lại điều tra thêm chút ít thông tin về Băng Cơ và Tố Ny mới chịu về, hình như nó nổi lên hứng thú thật rồi, có điều mình không tin nó sẽ làm nên chuyện. Hoa đã có chủ đâu phải muốn tán là tán, còn phải xem nhân cách cô gái đó như thế nào, và cả bạn trai của cô ta ra sao nữa.

Về chuyện thằng Quang, mình quyết định không kể chị Diễm nghe, mất công chị lo. Mình sẽ tự tìm cách giải quyết, tạm thời cứ án binh bất động, lo việc làm trước đã.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276