Diễm

Phần 53
Phần 53

– Có gì đâu. Hứa bữa nào dẫn T đi ăn bánh bèo!
Mình giật thót người, nhưng cố tỏ ra thản nhiên. Cũng may lúc này mình và chị Diễm chỉ ngồi cạnh nhau, ngoài ra không có đụng chạm gì cả.

– Uyên làm xong rồi hả? Lại đây ngồi chơi đi!
Chị Diễm cũng cười tươi.

– Chưa xong, mà nhức đầu quá, ra đây hóng mát một chút cho thoải mái đầu óc!
Em Uyên đáp, rồi bước ra ngoài ban công, tựa sát vào hàng rào lan can hứng nước mưa.

– Mưa to lắm, Uyên vô đây ngồi nè! Đứng đó ướt hết cho coi.
Chị Diễm kêu ẻm.

– Không có gì đâu. Em đang muốn tắm mưa cho tỉnh người ra..
Ẻm cười khẽ, hai tay vốc nước mưa hất lên mặt.

Đang lãng mạn, tình tứ với chị, tự dưng em Uyên xuất hiện làm mình mất trớn, có ẻm ở đây còn nói được gì nữa. Mình và chị ngồi im lặng nhìn ra màn mưa dày đặc đen kịt, sấm chớp đì đùng, nhưng mình lại thích ngắm thiên nhiên dữ tợn thế này…

Dù không muốn nhìn, nhưng do em Uyên đứng hơi chếch trước mặt mình, vô tình mọi cử chỉ của ẻm đều lọt hết vào mắt.

Mình có thể thấy được trọn một bên mặt ẻm theo hướng nhìn nghiêng. Lúc này mặt em Uyên đã ướt đẫm nước mưa, tóc cũng bết lại. Nhìn ẻm rất buồn, ánh mắt thẫn thờ dõi về nơi xa xăm vô định nào đó… tay ẻm vẫn nghịch nước, chẳng màng chùi đi những hạt mưa ào ào rớt xuống mặt..

– Nhỏ này, bữa nay làm sao vậy?
Mình khều chị, nói thật nhỏ.

– Không biết nữa. Hồi chiều thấy bé Uyên nói chuyện đt với ai lâu lắm..
Chị rụt cổ.

– Chắc thất tình rồi mát dây!
Mình cười ruồi.

– Đừng nói vậy. Bé Uyên nghe được buồn đó!
Chị nhăn mặt.

Cho đến tận bây giờ, mình vẫn chẳng hề có chút tình cảm nam nữ nào với em Uyên cả. Tự xét lòng mình thấy thế. Nhưng cảm xúc của một thằng con trai khi thấy cô gái đẹp quyến rũ xuất hiện trước mắt thì luôn xuất hiện mỗi khi chạm mặt em Uyên. Mình không có gì xấu hổ khi phải thừa nhận điều này cả. Mình cũng là người phàm mắt thịt thôi, đâu phải Đường Tăng để có thể vô nhiễm với virut gái đẹp?!

Nhưng mình xác định em Uyên chỉ để ngắm thôi, sẽ không bao giờ mình chạm vào ẻm. Dù cho sau này, cái chuyện động trời và vô cùng khó tin là ẻm thích mình có không may xảy ra, mình vẫn sẽ chung thủy với chị. Không ai có thể chia rẽ tình cảm của mình và chị, nhất định là thế! Và mình cũng tin cô gái kiêu kỳ cá tính như ẻm sẽ không bao giờ có thể thích một thằng như mình.

Thế nên gái đẹp trước mắt thì cứ chiêm ngưỡng thôi, không lại bị ông trời trừng phạt cái tội phí của giời.

Mưa tạt ướt hết đầu tóc em Uyên, áo ẻm cũng ướt nhẹp, dính sát vào cơ thể. Những đường cong gợi cảm lấp ló ẩn hiện càng thêm mê hoặc dưới làn nước li ti, thỉnh thoảng ẻm vươn người vốc nước mưa, vùng đồi núi chập chùng lại nhấp nhô lên xuống khiến tim mình muốn ngừng đập. Người mình chợt nóng ran. Chịu hết nổi, mình liếc sang nơi khác, không dám dòm ngó gì tới cái “báu vật hại người” trước mặt nữa.

– T sao vậy, bệnh hả?
Thấy mặt mình hừng đỏ, chị quan tâm hỏi.

– Ờ, tự nhiên thấy người hơi khó chịu!
Mình nuốt nước bọt khan, cười khổ nói.

– Lấy thuốc T uống nhen!
– Thôi, nóng lắm! Chút em ngủ giấc đến sáng là hết à!

Mình và chị ngồi trong này trò chuyện, nói những thứ linh tinh, không dám đề cập gì đến tình cảm nữa vì sợ em Uyên nghe thấy. Gần cả giờ đồng hồ sau, ẻm vẫn cứ đứng ngay lan can tắm mưa, mặt đã tái nhợt vì lạnh, cơ thể bốc lửa thi thoảng run lên nhè nhẹ, nhưng không có dấu hiệu gì muốn vào nhà.

– Để chị ra kêu bé Uyên vô, đứng đó nãy giờ rồi..
Chị Diễm nhổm dậy.

– Ra đó mưa ướt hết á, để em kêu vô cho!
Mình sợ chị bị ướt thật, chẳng phải giành giật galang gì với em Uyên cả. Nhưng đúng là mình cũng thấy hơi lo cho ẻm, đứng đó thêm lúc nữa khéo ẻm xỉu té lầu chết thì khổ nhà mình nữa.

– Uyên vô nhà lau người đi, bệnh chết bây giờ!
Mình bước lại đứng cạnh ẻm, nói.

– T vô trước đi, Uyên thích đứng đây!
Ẻm đáp, mắt vẫn không nhìn mình, chỉ dõi về hướng xa xa trước mặt.

– Thất tình nên khùng rồi hả? Hành hạ bản thân được cái gì?
Mình nhún vai, với ẻm phải dùng biện pháp mạnh thôi.

– Chuyện của Uyên, không cần T xen vào!!
Em Uyên quay sang trừng mắt nhìn mình đầy giận dữ. Cơ mà nhờ thế mình càng nhìn rõ hơn cơ thể ướt át của ẻm. Khó chịu quá, mình không dám ngó nữa, di dời ánh mắt lên mặt ẻm.

– Chuyện của Uyên, đương nhiên T chẳng việc gì phải quan tâm. Nhưng Uyên đang ở nhà T, rủi có gì phiền phức lắm!
Mình thản nhiên nói.

– Ra là lo sợ vạ lây à? Con trai đúng là một lũ ích kỷ!!!
Ẻm nhìn mình khá lâu, cười khẩy.

– Muốn nghĩ sao cũng được, vào nhà giùm cái đi!
Mình nhếch mép, mặt bơ bơ.

– Không thích vào thì sao?
– Vậy thì đi ra hướng xxx, ở đó có cái cầu cao lắm, tha hồ tự kỷ! Muốn nhảy xuống cũng được, chẳng ai làm phiền Uyên đâu.

Chẳng hiểu sao mình lại có thể thốt ra câu nói vô tình đến thế. Hình như nói với ẻm một hồi, mình cũng điên theo.

Cặp mắt em Uyên bình thường đã to, lúc này long lên nhìn mình lại càng to gấp bội, khóe mắt ươn ướt, chẳng rõ nước mưa hay nước mắt?! Con gái khi giận dữ thật quyến rũ, nhất là cô gái bình thường đã mang vẻ đẹp lai Tây huyền bí như ẻm, lúc này lại càng hút hồn hơn.

Mình hơi lùi lại, quay mặt nhìn chị Diễm đang đứng phía trong âu lo để lấy tinh thần. Nhìn chị, mình khẽ cười, gật đầu, ý nói mọi việc cứ để mình lo, chẳng sao đâu.

– Hay lắm!!!
Đang nhìn chị Diễm, em Uyên chợt thốt lên hai tiếng, rồi đá một cái khá mạnh ngay nhượng chân làm mình khuỵu người, suýt nữa đập luôn cái mặt vào thành lan can.

– Ui da… khùng hả??
Mình sôi tiết, quay lại chửi đổng. Nhưng ẻm đã đi vào nhà rồi, hi vọng kịp nghe câu chửi của mình.

– T có sao không?
Chị lo lắng chạy lại kéo mình vô nhà, miệng hỏi líu lo.

– Không sao. Mỗi lần gặp nhỏ này là xui xẻo, khùng gì đâu!!

Mình ngồi xuống xoa xoa nhượng chân, ê ẩm quá. Đúng là ẻm có võ thật rồi, lực đá mạnh thế này cơ mà. Còn may lúc nãy ẻm chỉ đá vào chân, rủi nổi điên đá vào đầu mình chắc té lầu ra đi luôn quá..

– Cần chị bóp dầu không?
Chị nhìn mình có chút lo lắng, nhưng miệng thì hơi cười mỉm. Chắc thấy mình bị củ hành nên buồn cười.

– Không. Vui lắm hả? Tại chị hết đó, không thôi em đâu bị đá. Mốt kệ con khùng đó đi!
Mình làu bàu.

– Kệ sao được, hi hi… T tốt vậy chị mới thương đó, biết chưa?! Thôi chị về phòng an ủi bé Uyên nha, T ngủ sớm đi hén!!

Chị hôn mình một cái vào má thật nhanh rồi đi về phòng.

– Quên nữa, T ngủ ngon nha!!
Đến cửa, chị xoay lại mỉm cười tinh nghịch, sau đó mất dạng.

Còn lại mình ngồi bực bội, tự dưng bị ăn đòn, đúng là oan mạng. Chỉ hi vọng ẻm đừng để bụng rồi tìm cách trả thù mình thì mệt nữa..

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276