Diễm

Phần 169
Phần 169

Lại thêm mấy ngày nặng nề trôi qua trong thấp thỏm lo âu mà bên phía nhà máy đường vẫn chưa gọi mình đi làm. Điều này khiến mình lúc nào cũng có cảm giác như ngồi trên đống lửa, đứng ngồi không yên. Thà là rớt mà họ vẫn gọi thông báo giùm mình một tiếng còn đỡ hơn, đằng này…

Nếu chờ hết tuần vẫn không có động tĩnh gì, có lẽ mình buộc phải từ bỏ hy vọng mà đi tìm một công việc khác, chắc là làm phụ hồ thật rồi. Không lẽ cuộc đời mình bi đát vậy sao, ngay cả xin làm công nhân cũng không được.

Ăn cơm trưa xong, rốt cục mình không còn kiên nhẫn chờ đợi được nữa, quyết định gọi cho anh Bảo làm phiền nốt lần cuối.

Chuông reo khá lâu không ai nghe máy, mình nhủ lòng thôi vậy là tạch rồi, đến cả ổng cũng tránh mặt mình, định tắt máy thì may sao bên kia bấm nhận cuộc gọi, đúng là giọng ông anh xa lạ mà mình thấy sang bắt quang làm họ:

– Nghe đây em trai.

Mình dằn sự ngại ngùng xuống, nói:

– Em T nè anh.
– Ờ, biết rồi. Gọi anh có gì không?
– Dạ, bữa em phỏng vấn rồi, mà đợi tới nay gần năm ngày không nghe bên đó phản hồi. Vậy là rớt rồi hả anh?
– Ủa? À, à… là chuyện này hả? Họ chưa gọi mày sao? – Hình như ổng đang ở nhà máy, mình nghe âm thanh rất ồn ào.
– Dạ chưa anh ơi, nên em mới gọi làm phiền anh…
– Ok, chờ anh tí! Để anh gọi hỏi giùm mày coi sao!
– Dạ, có tin anh báo giùm em liền nhen. Cảm ơn anh!
– Ờ.

Tắt máy, mình lo quá không ngồi võng nổi nữa, bèn cầm cái điện thoại chắp tay sau đít đi tới đi lui trong khu vườn nhỏ. Hồi hộp kinh khủng, chưa khi nào mình hồi hộp tới vậy, cũng chỉ vì việc này cực kỳ quan trọng, nó quyết định trực tiếp đến cuộc sống và hạnh phúc của bọn mình trong chuỗi ngày sắp tới.

Mình không phải chờ quá lâu, chỉ ít phút sau, anh Bảo gọi lại. Mình bật máy, hồi hộp gần như nín thở:

– Sao rồi anh ơi?

Bên kia im lặng một hồi, có tiếng thở dài:

– Anh không giúp được mày rồi. Thôi, cố tìm việc khác đi!
– Dạ, dù sao cũng cảm ơn anh nhiều lắm!

Quá đỗi hụt hẫng, mình qua loa vài câu rồi tắt máy, thẫn thờ ngó mông lung, tầm mắt nhòe đi.

Dù đã phần nào đoán trước được kết quả xấu vì chờ khá lâu không ai thông báo, nhưng khi nghe tin không được tuyển, mình vẫn thất vọng cực độ. Trong túi mình chẳng còn được bao nhiêu tiền, dè xẻn lắm chắc tối đa là cầm cự thêm được vài tuần, chưa kể sắp tới phải đóng mấy triệu tiền thuê nhà. Nói chung là tương lai bỗng trở nên mịt mù tăm tối khi mình bị đánh rớt, bao nhiêu dự định, bao nhiêu hy vọng đều tan tành cả.

Lẻn ngó vào bếp, nhìn chị Diễm đang lui cui rửa chén, lau dọn, mình thật sự muốn khóc.

Có lẽ lát nữa mình lại tiếp tục lang thang chạy đi tìm việc, không thể bắt chị chịu khổ cùng mình như vậy được. Mình không tin mình không thể tự lực kiếm được chút ít tiền lo cho cuộc sống của cả hai.

Thất vọng thì cũng đã thất vọng xong rồi, giờ không phải lúc than vãn, mà phải mạnh mẽ đứng lên. Ngay khi nhìn thấy chị, mình như được tiếp thêm động lực, lại một lần nữa củng cố quyết tâm xóa nghèo.

Mình không định kể chuyện bị loại cho chị nghe, mất công chị lại buồn, lát nữa phải tìm lý do nói dối để chạy ra ngoài kiếm việc rồi. Nghĩ vậy, mình thở dài, tính đi vào nhà thì chợt nghe tiếng ai đó gọi:

– Bạn gì ơi…

Giọng con gái rất êm tai ngay sau lưng làm mình giật mình quay đầu nhìn.

Bên kia hàng rào, trong khu vườn xanh um và thơm ngát hương trái cây chín, cô gái tên Băng Cơ đứng đó, gương mặt vẫn xinh đẹp và lạnh lùng như hôm nào, chỉ khác là cô ấy đang chủ động bắt chuyện với mình. Cô ấy chỉ tay vào một góc, nhỏ nhẹ nói:

– Bạn bắt giùm tôi con mèo kia được không?

Ngó theo ngón tay búp măng, mình phát hiện một con mèo Anh lông ngắn chả biết từ khi nào đang nằm chễm chệ trên cái võng của mình. Con mèo có bộ lông màu xám xanh mượt như nhung rất đẹp, cặp mắt màu vàng đồng tròn xoe trợn lên ngó mình chẳng chút e dè như muốn nói “cái võng này là của bố mày, đừng hòng đòi lại nghe con”.

Nhìn cái mặt chàu quạu của nó làm mình mắc cười, tâm trạng đang buồn nhờ vậy vơi đi đôi chút, cười nói:

– Mèo của bạn à? Nó qua từ khi nào chả hay luôn!

Băng Cơ mỉm cười đáp lại, không nói gì thêm. Chỉ một thoáng cô nàng cười mà mình có cảm giác như cả trời băng tuyết đều bị nụ cười đó làm cho tan chảy hết cả.

Mình vừa đi lại gần con mèo vừa hỏi:

– Nó không chạy đó chứ?
– Không đâu.

Quả nhiên, con mèo dạn dĩ vô đối. Mình đi tới kệ mình, nó vẫn nằm đó tắm nắng, liếm láp bộ lông, thỉnh thoảng còn ngó mình với vẻ khiêu khích. Nhờ vậy mình dễ dàng tóm gọn nó, đem lại chỗ hàng rào đưa qua cho cô nàng đang đứng đợi. Công nhận ôm con mèo này thích thật, êm ái đã tay gì đâu. Sắp tới nếu có tiền có khi mình cũng mua cho chị Diễm một con làm bạn mỗi khi mình vắng nhà, tiện thể còn được nựng ké.

Đón lấy con mèo từ tay mình, Băng Cơ gật đầu khẽ nói cảm ơn, toan quay vào nhà. Mình gọi:

– Bạn cho hỏi con mèo này mua đắt không?

Băng Cơ nghe vậy dừng chân đáp:

– Của người ta tặng nên tôi cũng không rõ lắm! Bạn muốn nuôi à?
– Ừm. Tôi định tặng bạn gái!

Mình cố tình nhấn mạnh hai từ “bạn gái” để Băng Cơ không nghĩ mình có ý đồ muốn tiếp cận. Chẳng rõ cách làm này có hiệu quả hay không, chỉ thấy cô nàng lần thứ hai tươi cười:

– Vậy bạn chịu khó chờ đi! Nhà tôi có đủ một cặp, chờ bọn nó sinh con tôi sẽ tặng cho bạn gái của bạn một bé!

Chỉ bắt giùm con mèo mà đã hứa hẹn tặng quà rồi, rộng rãi vậy á? Mình ngẩn người, chưa kịp đáp thì cô gái kia đã khuất dạng sau cửa.

– Chả lẽ là ông trời muốn bù đắp cho mình, không có việc nên cho một con mèo Anh nuôi chơi cho vui?

Mình lẩm bẩm, cũng đi vào nhà. Đúng lúc chị Diễm vừa rửa chén xong, bước ra cười hỏi:

– Ủa, cô ấy đem mèo vô nhà rồi hả? Chị tính ra nựng tí!

Quả nhiên, con gái hình như ai cũng yêu giống động vật lười biếng chỉ biết ăn rồi nằm kia. Mình nháy mắt:

– Thích không? Em mua cho một con!
– Thôi, nghe nói mắc lắm! – Chị thè lưỡi.

Hẳn là mắc rồi, theo mình biết thì loại có giấy tờ, thuần chủng cũng trên chục triệu là ít.

– Nói chứ Băng Cơ hứa mốt mèo nhà cô ấy có đẻ sẽ tặng chị một con.
– Thật hả? – Chị vui vẻ reo lên, rồi lại tỏ vẻ khó hiểu – Ủa, mà có quen biết gì đâu, sao tự nhiên hứa tặng chị?
– Biết đâu nè. Hồi nãy em bắt giùm con mèo, nhân tiện hỏi giá, chắc biết chị thích nên nói vậy đó mà! – Mình gãi cằm.
– Ừm, tốt bụng quá hén! Người gì mà đã đẹp người còn đẹp nết nữa!

Nghe chị trầm trồ, mình véo nhẹ cái mũi chị:

– Thôi bớt khen người ta đi, khen riết thành ra giống như tự hạ thấp mình xuống!

Thiệt tình, phụ nữ có một đặc tính rất lạ đã được chứng minh từ ngàn xưa là luôn rất thích ganh đua, hơn thua nhau. Hiếm ai lại đi khen cô khác trước mặt bạn trai mình như chị, chẳng có một chút gì gọi là đề phòng hay ghen tị. Nên gọi chị là tốt tính hay ngây thơ đây nhỉ?

Lúc này, điện thoại mình reo. Chả biết ông Bảo gọi chi nữa, định an ủi mình đây mà. Coi như ổng cũng tốt bụng!

Nhìn thấy tên ổng, nhớ lại chuyện xin việc, tinh thần mình có chút sa sút, buồn chán nói:

– Gọi có gì không anh?

Vẫn là những tiếng động cơ máy móc ồn ào vọng vào điện thoại, anh Bảo cười lớn:

– Nãy chưa nói xong tự nhiên mày tắt ngang vậy? Mà cũng xui, đúng lúc sếp anh gọi lên bàn công việc, thành ra giờ mới gọi lại cho thằng em được.

Điệu cười của ổng rất lạ, không lẽ mình rớt đang buồn mà ổng còn cười chọc quê? Hình như có gì đó sai sai, mình nghi ngờ:

– Ý anh là sao em chưa hiểu lắm?
– Ha ha, hồi nãy anh chọc mày thôi. Mày được nhận rồi, từ thứ hai tuần tới bắt đầu đi làm.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276