Diễm

Phần 251
Phần 251

Cả buổi trưa mình trằn trọc hoài, không làm sao ngủ được, bụng dạ cứ cồn cào, luôn đau đáu nghĩ về tối nay khi gặp Uyên, mình sẽ nói gì, làm gì.

Càng nghĩ càng rối tung đầu óc lên, chưa bao giờ mình lại phải suy nghĩ đắn đo nên nói gì với Uyên như thế này. Bình thường toàn cãi cọ, cà khịa nhau quen rồi, thời gian gần đây hai đứa chuyển sang “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên”, thực tình có chút chưa quen.

Còn đang lăn qua lộn lại trên giường thì Thanh sida ghé nhà. Từ hôm ở Sài Gòn về trước, tới giờ mình mới gặp lại nó, trước đó nó cũng hay gọi điện hỏi thăm tình hình thôi.

Mẹ mình chỉ nó lên thẳng phòng. Vừa ló đầu vào, hành động đầu tiên Thanh sida làm là đứng thập thò ngay cửa phòng mình, tay chỉ chỉ sang phòng bên kia với vẻ dò hỏi lẫn kinh ngạc.

Đoán chắc mẹ mình đã nói nó biết Uyên đang ở đây, mình gật đầu coi như xác nhận. Có vậy Thanh sida mới chịu đi vô, sà đít xuống giường cái phịch làm chiếc nệm rung mạnh, báo hại mình suýt chút rớt luôn xuống đất. Mình gắt:

– Ngồi từ từ thôi, làm dữ vậy mày? Tao chưa lành đâu à!

Nó chả quan tâm tới anh thương binh, tiếp tục hất mặt sang bên kia, miệng thì thào:

– Em Uyên cọp cái ở bển hả?

Đang cau có, tự dưng nghe thằng khùng này đặt bừa biệt danh cho Uyên làm mình phì cười:

– Ờ. Nói nhỏ thôi, cọp cái nghe được coi chừng phóng sang đây xé xác mày!
– Chết mẹ, quên! – Nó giật mình, vội hạ thấp giọng hơn – Mà mày làm sao dụ em nó về tận đây hay vậy? Lại còn chịu lên phòng chị Diễm nằm nghỉ nữa?
– Có dụ gì đâu, thì tao nhờ đưa về…

Tiện thể mình kể chuyện hồi trưa chị Ngà có nói chuyện riêng với Uyên cho nó nghe. Nghe xong, Thanh sida gật gù:

– Coi bộ mấy lời chị mày nói có tác dụng rồi đó. Biết bà ấy nói gì không?
– Không. Hỏi bả cứ lấp lửng không chịu nói, mà tao đoán bả khuyên nhủ này nọ thôi.
– Phải không?! Sao tao cứ thấy chuyện này lạ lạ sao đó, khuyên gì mà khóc dữ thần vậy! – Nó sờ sờ mấy cọng râu cằm lún phún, mặt đăm chiêu.

Mình nhún vai:

– Chắc xúc động nên khóc chứ gì!
– Ờ, cho là vậy đi! Mà mày thấy tình hình sao, nhắm níu kéo được không? Sao không tận dụng cơ hội này chạy qua đó ngủ chung, rồi…

Mình gạt đi:

– Có hẹn tối nay nói chuyện rồi, mày đừng xúi bậy giùm tao cái!
– Ủa, vậy hả, mày không nói sao tao biết được. Nhắm có khả năng thành công không mày?
– Cũng hên xui! Uyên cứ ma ma phật phật, lúc này lúc kia, chả biết đâu mà lần nữa! – Mình tặc lưỡi.

Thanh sida vừa nói vừa lấm lét nhìn vào vách phòng, như lo lắng Uyên có thể nhìn xuyên qua đây vậy:

– Tao chỉ nè, tối nay bảo đảm là cơ hội cuối cùng rồi, mày có bao nhiêu bài cứ xài hết. Khóc lóc, ỉ ôi, hăm dọa tự tử, nhảy lầu… lôi ra xài hết cho tao, không thành công cũng thành nhân.
– Mịa, tán gái mà mày làm như đi thi cử gì không bằng. Mấy cái đó tao làm hết rồi, có tác dụng khỉ mốc gì đâu!
– Hè hè, giỡn chứ mày cứ chân thành nói hết suy nghĩ là được. Chân thành, chân thành, tóm gọn là phải thật chân thành! Tụi còn gái là chuyên gia yếu lòng, dễ cảm động lắm!
– Tao chân thành lâu rồi, cũng vậy.
– Trước khác, giờ khác. Cọp cái chịu nán lại, còn hẹn tối nay sẽ nói chuyện cùng mày, rõ ràng là đang muốn cho mày cơ hội bày tỏ, hiểu chưa? Chứ không thì giữa tụi mày còn cái quái gì để nói nữa mà hẹn với hò?

Nghe Thanh sida phân tích, mình càng thêm vững dạ, gật mạnh:

– Tao cũng nghĩ vậy.
– Tốt, theo tao, Uyên đang phân vân lưỡng lự thôi, vì lý do nào đó thì méo biết, nói chung nhiệm vụ của mày là đánh tan chút phòng tuyến mỏng manh còn lại. Nếu không làm được nữa thì thôi chịu khó trở về kiếp FA với tao đi ku, hai thằng lại long nhong tán gái ngoài đường cả ngày như xưa, vui hết biết!
– Bỏ ý định đó đi! Tối này mà không giữ được Uyên chắc tao đi tu luôn, khỏi gái gú gì nữa hết! – Mình nói chắc như đinh đóng cột.

Đúng là mình có ý nghĩ đó thật. Từ khi gặp chị Diễm, và sau nay là Uyên, mình chẳng còn để mắt tới bất kỳ một cô gái nào nữa. Không phải vì những người khác không hơn được, mà do bao nhiêu tâm tư tình cảm mình trao đi cả rồi, chẳng còn chút gì giữ lại cho bản thân. Mình mất chị rồi, nếu mất luôn Uyên thì mình sẽ xin đi tu, làm cha cố cũng được, chỉ có vậy mới giúp mình thanh thản, còn hơn mải đắm chìm trong những khổ lụy của trần gian này.

Thanh sida dòm mình như dòm thằng khùng, buột miệng chửi thề:

– Mẹ, mát hả mày? Hay bữa bị thằng kia dọng đầu mạnh quá, đứt sợi dây thần kinh nào rồi?
– Tao nói thiệt.
– Không ổn rồi, lát tao nói cho mẹ mày nghe còn đề phòng.
– Mẹ tao nghe bả còn khoái nữa là, thích cứ kể!

Ba mẹ mình theo đạo gốc, thành ra rất có đức tin, bởi vậy ngay từ khi mình còn nhỏ ông bà đã muốn hướng mình đi tu thành cha truyền đạo. Về sau hai bên nội ngoại phản đối quá, cộng thêm mình càng lớn càng lêu lổng, lại mê gái hơn mê làm cha, nên hai người mới từ bỏ ý định.

Hai thằng tầm xàm bá láp nói nhảm cả buổi, tới chiều Thanh sida mới về, không quên chúc mình may mắn. Mình đưa nó ra ngoài, Thanh sida còn chân trong chân ngoài chưa kịp xuống lầu thì bỗng dưng đứng hình, mồm miệng cứng đờ lắp bắp:

– Ơ… Uyên… mới dậy hả?

Mình vội ló đầu ra khỏi cửa. Đúng là Uyên dậy rồi, cô nàng cũng vừa bước ra nên hai bên mới chạm mặt nhau. Uyên nhàn nhạt đáp:

– Dậy lâu rồi.
– Ơ… à, ừ.

Thanh sida ậm à ậm ừ xong rồi im như thóc, quên béng luôn đang định xuống lầu đi về. Nó giật nảy người khi Uyên hỏi:

– Đủ để nghe mấy người nói xấu sau lưng, phải không? Khỏi chối, nhìn thái độ hiểu rồi!

Thanh sida bình thường hoạt bát bao nhiêu, khi đứng trước mặt Uyên lại cục mịch bấy nhiêu. Nó gãi đầu gãi tai cứ như bị ngứa bất tử:

– Thanh… Thanh về nhen, Uyên ở lại chơi vui vẻ!

Dứt lời nó co chân vọt thẳng xuống cầu thang, thoáng chốc đã mất dạng. Mình buồn cười, hồi nãy đã nhắc nhở nó nói năng nhỏ nhỏ rồi, ai bảo…

Uyên ngó theo, vẻ mặt kinh dị:

– Giỡn tí thôi mà ổng làm gì sợ Uyên dữ vậy?
– Ờ, T cũng thắc mắc lâu rồi. Nó không sợ trời cũng chả sợ đất, vậy mà không hiểu sao cứ sợ Uyên như sợ cọp!
– Cọp cái hả? – Uyên liếc xéo.

Mình rùng mình một cái, trời hơi nóng mà sao chợt thấy cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng:

– Uyên nghe thiệt hả?
– Nói xấu người khác làm gì rồi khi biết người ta nghe được lại sợ?!
– Có nói xấu gì đâu, bàn luận tí thôi mà! – Mình chối biến.
– Nói chứ khỏi lo, Uyên không nghe được gì ngoài hai chữ lúc vừa vào phòng thằng bạn quý hóa của T nói. Về sau hai người thì thào mờ ám những gì thì chả nghe được, mà Uyên cũng bận đeo phone nghe nhạc, không rảnh đi rình rập làm gì cho mệt!

Mình vẫn bán tín bán nghi nhìn Uyên dò xét, trông thần sắc cô nàng thật thà như đếm cũng hơi tin tin, bèn hỏi sang vấn đề khác:

– Trưa giờ ngủ được không?

Cô nàng gật nhẹ:

– Được một chút. Còn T?
– Không ngủ được, trằn trọc suốt.
– Sao vậy?
– Hồi hộp, lo lắng, nên không ngủ được!
– Hồi hộp lo lắng chuyện gì? – Uyên nhíu mày.
– Chuyện tối nay…

Chân mày Uyên giãn ra, vỡ lẽ à lên một tiếng, bật cười:

– Căng thẳng dữ vậy hả? Sao Uyên vẫn thấy bình thường mà ta?!
– Ừ, Uyên đâu thèm quan tâm gì nên thấy bình thường cũng phải. – Mình nói mát.
– Ha ha, nói đúng đó! Thôi, Uyên đi tắm, người cứ rít rít khó chịu ghê!

Mình theo Uyên bước xuống cầu thang, thầm nghĩ sao mà giống cặp vợ chồng son vừa trải qua đêm tân hôn cuồng nhiệt xong quá.

Mẹ mình đang loay hoay chuẩn bị bữa tối dưới bếp, thấy hai đứa đi xuống liền nói:

– Dậy rồi hả? Đi tắm, rửa mặt cho tỉnh rồi ăn cơm nè hai đứa!

Nhân lúc Uyên chưa kịp nhìn, mẹ nháy mắt cười với mình. Mẹ mình thì cực kỳ tâm lý, mình biết bà cố tình nói vậy để cho Uyên có cảm giác gia đình thân thiết, qua đó tác động một chút vào suy nghĩ cô nàng, biết đâu nhờ vậy có thể khiến Uyên thay đổi ý định.

Chẳng biết người tinh ý như Uyên có nhận ra không, chỉ thấy cô nàng cười với mẹ mình:

– Dạ, con tệ quá, ngủ tới giờ này mới dậy, còn gì để phụ không dì?
– Dì nấu xong hết rồi, xào thêm mớ cải này ăn cho nóng nữa thôi. Con cứ đi tắm đi!
– Dạ.

Trong khi Uyên tắm, Mình ở ngoài lăng xăng phụ mẹ dọn cơm và các đĩa thức ăn ra bàn. Chiều nay không thịnh soạn như bữa sáng, nhưng cũng tận bốn, năm món. Thức ăn vừa nấu xong còn nóng, tỏa hương thơm ngào ngạt làm bụng mình cứ sôi ùng ục, vừa đói vừa thèm chỉ muốn ăn ngay.

Mẹ hỏi nhỏ:

– Trưa giờ có nói được gì chưa?

Mình lắc đầu:

– Chưa đâu, con tính tối nay mới nói.
– Ừ, buổi tối trời mát mẻ, tâm trạng thoải mái dễ tâm sự hơn! – Mẹ đồng tình, chợt hỏi – Có cần ăn cơm xong rồi ba mẹ đi ra ngoài cho tụi con dễ nói chuyện hơn không?
– Không cần đâu, con tính rủ Uyên ra ban công phòng con hóng mát, trên đó yên tĩnh được rồi. Ba mẹ cứ ở nhà đi!
– Ừm, ban công tình yêu phải không? Hồi xưa con và con Diễm cũng…

Đến đây, đang cười nói thì mẹ mình nín bặt, nụ cười trên môi cũng biến mất vì nhận ra vừa lỡ lời.

Tâm trạng đang nhẹ nhõm thoải mái của mình cũng vì thế mà xuất hiện chút lợn cợn, trong đầu vô tình hiện lên cảnh tượng những đêm cùng chị ngắm trăng ngắm sao, trao nhau những chiếc hôn tình tứ, những cái ôm nồng ấm cũng trên đó, trên cái ban công mà tối nay mình sẽ rủ Uyên ra ngồi. Chưa bao giờ mình dám nghĩ sẽ có một ngày mình tỏ tình với một cô gái khác ngoài chị trên ấy, tại chính cái nơi vẫn còn đầy ắp kỷ niệm hai đứa để lại.

Vết thương lòng này quá sâu, sâu đến mức mình biết nó sẽ chẳng bao giờ lành. Mỗi lần nghĩ đến, nó càng ăn mòn khoét sâu vào tận xương tủy, đau nhói từng cơn mà chẳng được quyền khóc hay than vãn, chỉ biết cố gắng chấp nhận.

Đoán mình đang nghĩ gì, mẹ mình thở dài:

– Đừng nghĩ tới nữa, con đang đi đúng đường, ba mẹ rất mừng vì điều đó! Từ từ rồi cũng quên được thôi, Uyên xứng với con không khác gì con bé ấy đâu!
– Dạ, con hiểu.

Nhìn mẹ, rồi lại tự nhìn bản thân, chợt thấy thương mẹ và thương mình. Mẹ vẫn chả biết gì cả, cứ luôn tin rằng mình và chị chia tay vì mình chọn gia đình. Mẹ không hề biết mình làm vậy bởi không có sự lựa chọn nào khác, vì bọn mình không thể nào lấy nhau.

Nếu được quyền lựa chọn, giờ này mình đã chẳng ngồi đây, có khi đang hạnh phúc ôm ấp chị ở ngôi nhà thuê xa xôi nào đó.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276