Diễm

Phần 113
Phần 113

Thay đồ xong, mình cầm cuốn sổ và khung hình ra săm soi. Dưới ánh đèn sáng tỏ, nhìn ông cụ trong ảnh cũng bình thường, không ghê rợn như lúc trước mình thấy. Chắc khi nãy trời tối thiếu ánh sáng, lại thêm ánh chớp nhập nhoạng, nhìn gì chả ghê.

Đặt khung hình sang một bên, mình cầm cuốn sổ lên ngắm nghía. Nhìn nó cũng bình thường như bao cuốn sổ khác, bìa đen, bên trong ngay trang đầu in bản đồ trái đất xanh lè.

Lật nhanh qua vài trang đầu không có gì, phía sau có khá nhiều hình vẽ và những dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút chì màu, phải nói là rất khó nhìn, còn thua cả chữ em bé lớp một.

Hầu như mỗi trang giấy đều có một hình vẽ, bên dưới là dòng ghi chú ngắn ngủn khó hiểu, ngoài ra còn đề ngày tháng đầy đủ, như một dạng nhật ký. Do quá nhiều không tiện đưa lên, mình chỉ tóm lược vài trang mình thấy ấn tượng cho mọi người tham khảo.

Ngày 9/2/2004, vẽ cảnh ngôi nhà rất to nhưng không phải ngôi nhà hoang, bên trong có năm người. Một nam một nữ đang đứng, và một nam một nữ còn lại nằm sõng xoài dưới đất, cạnh hai người nằm là một cô bé ngồi khóc.

Ghi chú: Chúng nó phải chết!

Màu chủ đạo của bức tranh là màu đỏ, kể cả chữ viết cũng dùng màu đỏ, nhìn khá ghê rợn.

Ngày 23/7/2004, vẽ cảnh ngôi nhà hoang. Trong phòng khách có sáu người, ba người nhìn rõ là cô bé cùng một nam một nữ, mình nghĩ là đôi vợ chồng ấy. Phía đối diện có ba người khác, hai nam một nữ nhưng nhìn rất mờ ảo, hình như chân không chạm đất, mình cũng chả rõ nữa.

Ghi chú: Họ đến rồi!

Tông màu của bức tranh này chủ yếu là màu đen, nhìn rất u ám tối tăm.

Ngày 9/10/2004, vẫn là ngôi nhà hoang khi trước. Căn nhà chẳng có ai, chỉ có cô bé đang đứng vịn tay vào tường, xung quanh là những dấu tay màu đỏ như máu.

Ghi chú: Đừng vội ép trái cây chín sớm, nội bất xuất ngoại bất nhập!

Đây cũng là trang cuối cùng trong cuốn sổ có vẽ tranh và ghi chú. Còn lại gần một nửa phía sau đều là giấy trắng, có lẽ chủ nhân chưa kịp sử dụng đến thì đã phi thăng.

Thú thật, đọc tới đọc lui, xem xuôi xem ngược mấy lần, mình chả hiểu mô tê gì. Hình vẽ chỉ đủ để cho người khác hiểu chủ nhân muốn vẽ cái gì, không đẹp cho lắm. Chữ lại càng khỏi nói, xấu kinh khủng. Nhất là thông điệp đưa ra quá ngắn nên lại càng thêm bí ẩn khó hiểu. Mình cảm giác giống như đang đọc mấy lời sấm truyền của các nhà tiên tri thuở xưa.

Còn có một chuyện. Trong lúc suy nghĩ, tình cờ tay mình lật lại tấm bản đồ ở đầu trang. Bản đồ rất sạch sẽ không một vết mực hay dơ bẩn, trong phần bản đồ Việt Nam, kế bên dấu tròn hiển thị thủ đô Hà Nội, có một vết bút bi tô đậm gần đó. Nếu như vết chấm này có chủ ý, vậy có phải muốn nói quê của cô bé ở gần Hà Nội, đâu đó các tỉnh phía Bắc? Hoặc là ở đó có gì đấy?

Đôi vợ chồng đi làm ăn xa, chạy từ miền Nam ra tận miền Bắc làm ăn thì kinh quá!

Tóm lại, sau khi xem xong rồi, mình càng không hiểu gì hơn lúc chưa xem. Càng nghĩ càng thấy nặng đầu, cuối cùng vứt sang một bên, giấu dưới gối tránh chị và em Uyên tò mò xem rồi sợ nữa.

Cũng may, vừa cất xong thì chị và em Uyên đi lên. Nhìn chị bình thường, không vui không buồn, nhưng mình biết chị đang giận mình vì chuyện lén mò qua ngôi nhà hoang.

– Nấu xong nhanh vậy? – Mình xởi lởi.
– Đồ ăn hồi sáng còn nhiều, chỉ luộc thêm rau với nấu cơm thôi. – Chị nói mà không cười.
– Ừ, vậy được rồi. – Mình ậm ừ.
– Giờ hỏi tội T nè! – Chị ngồi võng nhìn mình bằng nửa con mắt.

– Tội gì?
– T chui qua bên đó chi vậy?
– Hái xoài..
– Muốn ăn thì chị mua cho, đâu cần làm vậy. Chuyện hồi sáng chị kể, T không nhớ sao?
– Nhớ. Nhưng mình đạo Thiên Chúa mà, ma quỷ có làm hại gì đâu mà sợ! – Mình gãi đầu.

– T đừng xem thường! Người ta nói có kiêng có lành mà, T chọc nó dễ gì nó để T yên!!
– Chời, em chọc gì đâu? Qua đó chơi tí thôi, mà chị thấy em có bị gì không nè?
– Lần này may mắn, chắc gì lần sau..
– Khỏi lo! Em không qua đó nữa đâu, sẽ không có lần sau. – Mình xua tay.
– Ừm..

– Vậy giờ hỏi T chuyện khác. – Trầm ngâm một chút, chị nói.
– Gì nữa?
– Bên đó có gì vậy? Kể chị nghe đi! – Chị cười lỏn lẻn.
– Ax.. sao không chửi nữa đi! – Nghe lời đề nghị dễ thương của chị, mình mém té xuống đất.
– Chửi hồi nào? Ta quan tâm, sợ T bị gì thôi!

– Ờ, tốt quá! Không cho qua bên đó, giờ kêu kể. – Mình bĩu môi.
– Kể đi!!! – Chị nài nỉ.
– Kêu Uyên kìa. – Mình chỉ qua em Uyên.
– Uyên không muốn nhắc tới đâu! – Em Uyên lắc đầu quầy quậy.
– Giờ có kể không? – Chị đứng dậy dậm chân. Điệu bộ như mình không kể, chị sẽ bỏ đi ngay lập tức.

– Ok, ok. Kể liền nè!
– Vậy phải tốt không! – Chị nhoẻn cười, ngồi xuống nhìn mình chờ đợi.
– Chuyện cũng không có gì. Là vầy…

Mình bắt đầu kể từ lúc trưa chạy qua hái xoài, rồi em Uyên lú ra xin ăn ké. Sau đó hai đứa chui vô ngôi nhà hoang..

Những đoạn em Uyên thần hồn nát thần tính, vẻ mặt chị rất sinh động, cặp mắt nai mở to, cái miệng nhỏ hé ra vô cùng sợ hãi, cứ như chị là người trong cuộc vậy. Cũng phải nói đến năng khiếu kể chuyện của mình, cộng thêm giọng điệu hù dọa thêm thắt đủ chỗ, chị không sợ cũng lạ.

Đoạn em Uyên bị bé Hương dọa, mình cố tình kể lướt qua, không nhắc đến. Em Uyên hiểu ý nên cũng im lặng không nói gì. Chuyện cuốn sổ kỳ lạ và khung hình, mình cũng giấu luôn.

Nhưng mình lại kể lúc đi xuống bếp, mò trong ngăn tủ trúng mặt bé Hương. Phải nói chị và em Uyên sợ xanh mặt, hai người leo lên võng, gần như ôm sát vào nhau.

– Rồi… T làm sao về được? – Chị run như cầy sấy nhưng vẫn tò mò hỏi tiếp. Hóng chuyện đúng là thiên tính của phụ nữ.
– Có sao đâu. Thật ra em bị quáng gà nhìn nhầm thôi, làm gì có ai. – Mình cười.

Đùa chút cho vui thôi. Chuyện này mình chưa xác định được có thật hay không, cho dù là thật mình cũng sẽ không nói, tránh cho chị và em Uyên bị ám ảnh.

– Hứ! Làm chị sợ muốn chết, T thấy ghét quá!! – Chị nguýt mình dài cả cây số.
– Ai kêu nhiều chuyện! Cơm chín chưa vậy? Em đói quá!! – Bụng mình sôi ùng ục, trưa giờ hao tổn tinh thần quá nên mau đói.
– Chắc chín rồi. Để chị dọn cơm.

Chị đi xuống sau, em Uyên cũng đi theo. Từ lúc bên ngôi nhà hoang về, ẻm lặng lẽ hẳn, không đùa giỡn nói nhiều như ngày thường. Chắc ẻm còn bị sốc, chưa quên được chuyện hồi trưa. Mình tin vài ngày ẻm sẽ quên, trở lại bình thường thôi.

Mình cũng thấy hơi hồi hộp. Theo lời chị kể thì những ai qua ngôi nhà hoang, đến tối về mới bị hành. Trời cũng sắp tối rồi, mình đang chờ đợi xem việc gì sẽ xảy ra. Liệu những thứ mình chứng kiến khi nãy có thật không hay chỉ là ảo giác?!?

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276