Diễm

Phần 97
Phần 97

Tối nay chị diện cái váy dài liền thân chấm bi trắng đen, tóc vẫn rẽ giữa xõa dài như mọi khi. Nhìn vào chị chỉ thấy hai màu trắng và đen, trắng nõn của làn da và đen óng ả của mái tóc. Từ “xinh” không diễn tả được hết vẻ đẹp yêu kiều của chị trong mắt mình, dù chị chẳng dùng tí son phấn.

– Đã nói không được nhìn chị như vậy rồi mà! – Trước ánh nhìn mê mẩn như hổ đói của mình, chị phụng phịu.
– Lãng, không nhìn chị biết nhìn ai. Muốn em nhìn nhỏ khác hả? Làm thiệt đừng trách à! – Mình sực tỉnh, cười be be.
– Cho T nhìn, nhưng phải nhìn bình thường kìa… – Chị chu môi.
– Bộ nãy giờ em khác thường lắm hả?
– Chứ gì nữa. Hết tình tứ như lúc nãy, lại đến nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.. – Chị liếc mình bén ngót.

– Ai kêu chị đáng yêu quá chi nè! Em như vậy đã là kiềm chế dữ lắm rồi á!
– Xí, nhìn cái mặt dê xồm kìa.. – Chị cười mỉm chi.
– Ờ, vậy chứ có đứa thương à! Ai mà ngu ác.. – Mình chép miệng.
– Hi hi, ừ, tui ngu tui chịu.. – Chị kéo tay mình, cười tít cả mắt.
– Ủa, nói vậy mà cũng có người chịu nhận nữa hả ta, ha ha…

Vừa đi vừa tán dóc, hi hi ha ha om sòm, chẳng mấy chốc đã tới công viên. Mình mua mấy xâu hồ lô nướng, bò lụi trước cổng công viên, nóng hổi vừa thổi vừa ăn.

Gió mát hiu hiu, trăng treo trên đầu. Mình và chị thả bộ dọc theo con đường bê tông vòng quanh công viên, miệng nhai không ngớt. Đây đúng là cuộc sống mình mong muốn, sự yên bình toát lên từ chị và mọi thứ xung quanh. Thật êm ả…

Tọng một viên hồ lô nướng vào miệng, mình tê tái cảm nhận hương vị thơm ngon của nó. Béo béo, bùi bùi, mặn mặn, ngọt ngọt, hương thơm của lớp vỏ bị cháy xém trên lò nướng, và cả một chút mỡ tươm ra mỗi khi nhai, tất cả hòa quyện lại tạo nên một món ăn tuyệt vời. Mình yêu các món nướng, bất kể gà, cút, bọ cạp, chuột đồng, rắn… mình đều quất hết ráo trọi. Nhớ lúc nhỏ nhà nghèo ham ăn, còn cùng mấy đứa nhóc trong xóm bắt rắn mối, nhền nhện, cào cào nướng ăn cơ mà. Kể ra mình cũng không khác thổ dân là mấy, gì ăn không chết đều cho vào bụng được.

– Ngon hén! – Mình xuýt xoa, tìm sự đồng cảm từ chị.
– Ừm, mà hơi béo, mau ớn lắm! – Chị gật gù phán.
– Chị ớn rồi hả? Vậy em ăn hết nhen! – Mắt mình sáng rực.
– Ừ, chị không ăn nữa đâu, nhường T đó, ham ăn thấy ớn!
– Tại chị không ăn mà, bỏ uổng he he…

Không đợi chị lặp lại lần thứ 2, mình tích cực chiến đấu hết đống đồ ăn. Ông bà nói “ăn được ngủ được là tiên”, mình ăn khỏe ngủ nhiều, chắc thành thần cmnr.

Cảnh vật vẫn như lần trước mình cùng chị ra đây, không có gì thay đổi, kể cả những cặp đôi tình tứ trên ghế đá đặt dọc theo đường đi. Có lẽ đã quen, chị không còn tỏ thái độ ngại ngùng bài xích như lần trước. Tuy vậy, chị vẫn đi phía trong, mắt nhìn thẳng tránh phải thấy những cảnh như phim tình cảm đang diễn ra xung quanh.

– Không ngại nữa hả? – Mình nháy mắt.
– Ngại T cũng có chịu đi vô đâu, hứ.. – Chị liếc.
– Mà cũng có gì đâu ngại nè, mình làm thì được, người khác làm lại ngại là sao ta? – Mình nói bâng quơ.
– T chọc nữa chị bỏ về đó! – Chị cú mình.
– Ờ, không chọc thì không chọc. Hôm qua chị đi chơi với Uyên vui không? Kể em nghe đi! – Mình đầu hàng, lảng sang chuyện khác.

– Cũng vui…
– Không có em cũng vui nữa hả? – Mình ngắt lời.
– Có T tất nhiên vui hơn rồi, bởi vậy chị mới nói cũng vui thôi đó hi hi..
– Nay lẻo mép gần bằng em rồi đó ha ha. Kể tiếp đi..

Những gì chị kể y chang em Uyên lúc trưa. Có điều chi tiết hơn một chút, đáng chú ý là thái độ của em Uyên theo chị rất kỳ lạ. Ẻm cứ dặn dò chị sau này chăm sóc mình, rồi còn chúc chị và mình hạnh phúc, mong mình với chị được gia đình chấp nhận, đến được với nhau. Tóm lại, thái độ của em Uyên cứ như người hấp hối trước khi chết để lại di chúc.

Mình không nghĩ ẻm sắp chết. Nhưng có thể ẻm sắp đi rồi, rời khỏi nhà mình. Hành động và lời nói khác lạ gần đây của em Uyên, làm sao mình không biết được cơ chứ. Mình cố gắng lờ điều đó đi, không muốn nghĩ về nó. Chuyện gì đến rồi sẽ đến, mình đâu thể làm gì khác được. Và có lẽ, tình yêu dành cho chị đang ngăn cản mình làm ra một hành động ngu ngốc nào đó.

Miên man suy nghĩ, bất giác mình vén tóc chị.

– Ở đây đông người, cẩn thận ta thấy đó! – Chị giật mình, nhẹ nhàng kéo tay mình xuống.
– Đến khi nào mình mới có thể giống như những cặp đôi đó.. – Nhìn ra ngoài đường, các đôi tình nhân ôm nhau trên xe dạo phố, không phải sợ ai trông thấy. Mình cười khẽ.

Chị im lặng. Đôi mắt mở to nhìn dòng xe qua lại, ẩn ước nỗi buồn sâu kín.

Mình ngốc quá, tự dưng đang vui lại đi khơi chuyện khiến chị buồn.

– Mình lại kia uống sữa đậu nành đi, đừng đứng đây nữa. – Mình kéo tay chị lại gần cổng. Chị lặng lẽ đi theo.

Vừa gọi hai ly sữa ra, chưa kịp uống. Chị bỗng đưa tay chỉ ra đường:

– T nhìn coi phải bé Uyên không vậy?
– Đâu? – Mình lật đật ngó theo.
– Áo đỏ đang chạy tới đó..
– Ừ, đúng rồi. Đi đâu vậy ta, sao nói bận mà? Em tưởng bận làm việc chứ.
– Chắc có hẹn với bạn.. – Chị suy đoán.

Bạn? Em Uyên làm quái gì có bạn chứ? Chẳng lẽ…

Mình bật dậy, tính tiền rồi chẳng kịp chờ lấy tiền thối, vội vã kéo chị lại taxi đậu gần đó.

– Đi đâu vậy T? – Hớt hãi bước theo mình, chị hỏi.
– Theo Uyên. – Mình đáp gọn.

– Anh chị đi…
– Chạy theo chiếc vespa trắng ở trước dùm. – Không đợi tài xế nói hết câu, mình đưa tay chỉ.
– Ok. – Chắc cũng gặp qua không ít trường hợp thế này, bác tài không nói nhiều, lập tức nổ máy đuổi theo.

Buổi tối đường phố đông đúc, dòng xe qua lại như mắc cửi, em Uyên lại chạy rất nhanh vào khu trung tâm, vất vả lắm bọn mình mới theo kịp.

– Giờ sao đây? Có muốn lên nói chuyện không? – Tài xế quay lại hỏi.
– Không cần. Anh cứ chạy theo phía sau là được, đừng để bị phát hiện. – Mình đáp.
– Đi theo bé Uyên làm gì vậy T? – Chị vẫn không hiểu tại sao mình làm thế, ngơ ngác hỏi.
– Xem Uyên đi đâu, gặp ai. Mấy ngày nay Uyên khác lạ, em có linh cảm không tốt!
– Ừm… T chưa khỏi đâu đó, làm gì cũng cẩn thận nhen!
– Em biết mà, chị đừng lo! – Mình trìu mến hôn nhẹ vào má chị.

Chạy qua mấy con phố, em Uyên vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại.

“Lục cục… lục cục…”

Đang chạy ngon trớn, bỗng hàng loạt âm thanh lạch cạch vang lên, chiếc taxi nhấp nhứ vài cái rồi khựng lại chết trân.

– Xe bị gì vậy anh? – Mình vội vã hỏi.
– Không rõ, để anh kiểm tra… – Tài xế lật đật xuống xe.

Giờ này còn chờ kiểm tra, nhìn bóng em Uyên càng lúc càng xa dần, lòng mình nóng như lửa đốt.

Mình mở cửa bước khỏi xe, kéo chị ra ngoài.

– Hết bao nhiêu vậy anh? – Miệng hỏi, tay mình móc điện thoại gọi cho em Uyên, hy vọng câu giờ được chút nào hay chút ấy.
– 80k, em thông cảm, xe lâu rồi chưa rảnh bảo trì nên trục trặc.. – Anh tài xế hơi áy náy.
– Không sao, anh gọi taxi khác ở gần đây lại giùm em gấp! – Mình gật đầu, mắt vẫn dõi theo bóng lưng áo đỏ càng lúc càng nhỏ, thầm cầu mong em Uyên nghe máy.

– Alô… – Tiếng ẻm vang lên. May quá!
– Uyên đi đâu vậy? – Mình vội hỏi.
– Sao T biết? – Ẻm ngạc nhiên.
– Thì nghe tiếng xe ồn ào quá nên đoán Uyên đang ngoài đường. Đi đâu vậy?
– Uyên có chút việc. Thôi nhen, có gì nói sau.
– Khoan đã, việc gì quan trọng không?
– Ồn quá Uyên không nghe được gì hết, tắt máy nhen!
– Khoan…

Mặc kệ mình khoan hò, em Uyên lạnh lùng tắt máy. Mình bấm gọi lại, phát hiện em Uyên tắt nguồn điện thoại luôn rồi.

Mình như bị lửa đốt mông, đi tới đi lui. Chẳng biết sao mình có dự cảm rất không tốt, cộng với thái độ kỳ lạ vừa rồi của em Uyên, mình càng thêm khẳng định ẻm đang giấu mình làm chuyện gì đó rất không hay.

– Gọi chưa anh? – Mình hỏi anh tài xế.
– Rồi, nó tới liền đó.

Vừa nói dứt câu, may sao một chiếc taxi trờ tới, mình vội vàng kéo tay chị lên xe.

– Anh chạy thẳng theo đường này nhanh giùm! Em cần đuổi theo người bạn có việc gấp! – Mình nhét vội tờ bạc 100k vào tay tài xế.

Được chích một mũi doping bất ngờ, tài xế rú ga phóng đi.

– Xe gì em trai? – Chạy mãi không thấy, tài xế quay lại hỏi.
– Vespa trắng, cô gái mặc áo đỏ. – Mình bồn chồn đáp.

Chạy nãy giờ mà chẳng thấy em Uyên đâu, hay là ẻm rẽ qua đường khác rồi? Chắc là thế, hi vọng trong lòng mình tắt dần. Chẳng lẽ đến đây rồi phải quay về sao?

– Không biết bé Uyên đi đâu mà xa vậy hén T? – Chị lo âu.
– Em nghi đi gặp thằng Khang. – Mình nghiến răng.
– Hả? Sao T nghĩ vậy? – Chị tròn mắt.
– Linh cảm thôi. Chút mình sẽ rõ mà. – Mình đang tập trung suy nghĩ nên không thể giải thích nhiều.

– Phải chiếc xe phía trước không? – Tài xế bỗng kêu to.
– Đúng rồi, anh chạy theo sau giùm em! – Mình như bắt được vàng, gật đầu như máy.

Từ xa nhưng mình vẫn nhìn khá rõ, đúng là em Uyên. Vừa nhìn thấy thì ẻm đã quẹo vào một khu nhà cao tầng khá lớn. Mình rất rõ về tên và chức năng của khu nhà này, hotel Mimosa.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276