Diễm

Phần 64
Phần 64

Cả đám tuy ít nhưng đoàn kết, hừng hực khí thế rú ga vọt xuống chân cầu xxx, điểm hẹn với thằng Khang.

Do khu này đang sửa chữa nên rất vắng vẻ, điểm hẹn lại dưới gầm cầu nên càng lặng lẽ hơn. Lúc bọn mình đến nơi, từ xa đã thấy một đám dân anh chị lố nhố đứng ngồi thành từng nhóm. Thằng nào thằng nấy đầu cắt húi cua, xăm trỗ chằng chịt khắp người, tay cầm mã tấu, kiếm Nhật, tông… đủ loại.

Mình gai khắp người, cảnh này ngỡ chỉ thấy trong phim ảnh, không ngờ có ngày gặp phải bên ngoài, và mình lại là người trong cuộc. Đúng thật cái cuộc đời…

Mình chửi thầm một tiếng “khốn nạn”, cuộc sống mình cứ thế này, thật khốn nạn mà. Muốn sống yên ổn, muốn làm người tốt mà sao khó đến vậy???

– Cứ tưởng mày không dám tới chứ? – Thằng Khang đứng dậy nhếch mép nói.

Mình không đáp, mắt ngó xung quanh tìm kiếm.

Kia rồi, chị với em Uyên bị cột bằng dây thừng vào cây cột sắt ngay chân cầu. Miệng cả hai đều bị nhét một cục vải, chị nhìn mình lắc đầu quầy quậy, nước mắt chảy ràn rụa khắp mặt, muốn kêu mình chạy đi. Em Uyên cũng nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng, nhưng ẻm kiên cường hơn chị nên không khóc, có điều mắt cũng đỏ au.

– Mày thả chị tao với Uyên ra!! Bạn gái mà mày còn trói như vậy, có khác gì con thú không?? – Mình gầm lên.

– Lo cho con chị mày đi! Uyên chả việc gì đâu, tất nhiên tao sẽ không hại người tao yêu! – Thằng Khang cười đểu.

– Giờ mày muốn sao mới thả họ ra? – Mình cố trấn tĩnh.

– Bồi thường danh dự. – Nó thản nhiên.

– Loại chó chỉ biết ăn hiếp phụ nữ như mày cũng có danh dự sao? – Thanh sida cười khẩy.

– Yên tâm. Tao không chỉ giỏi ăn hiếp phụ nữ, ngược lại mấy thằng to mồm như mày, tao lại càng thích ăn hiếp hơn! – Thằng Khang lạnh lẽo nhìn Thanh sida.

– Giải quyết chuyện tao với mày trước đi. Lần trước là Uyên nhờ tao đóng kịch thôi, tao và Uyên chẳng có gì cả. Nếu mày khó chịu vì việc đó, cho tao xin lỗi! Thả chị tao được chưa? – Mình nói.

– Làm sao để tao biết được mày và Uyên chưa có gì? Chỉ dựa vào lời nói của mày thôi à? Hà hà… tao đâu phải thằng ngu! – Nó ngửa mặt lên trời cười lớn.

– Mày muốn sao mới tin? – Mình hồi hộp liếm môi.

– Nhìn mày cũng giống gay lắm! Lại đây, bú cặc tao trước mặt hai em gái này đi, rồi tao tha cho tụi mày! – Thằng Khang cười gằn.

– Đm, thằng gay biến thái này, bệnh vkl, bú cmm!! – Hải khìn la to, cầm tông muốn lao đến.

– Chém chết mẹ tụi nó đi tụi bây!! – Thằng đầu trọc nhìn rất dữ tợn, nãy giờ đứng sau thằng Khang, cũng kêu lên.

– Khoan đã, có gì từ từ nói! – Mình đưa tay cản bọn Hải khìn lại.

– Từ từ tụi bây!! – Thằng Khang cũng ra hiệu bọn đàn em dừng lại.

– Sao, đồng ý chứ? Mày chỉ có duy nhất một sự lựa chọn thôi, còn muốn hỗn chiến cứu người đẹp, hãy nhìn lại lực lượng hai bên đi. – Nó nhếch mép nhìn mình khinh khỉnh.

Sự thật quả như thằng Khang nói, bên nó gần 50 thằng, toàn giang hồ liều mạng thứ thiệt, vũ khí tận răng. Bên mình 14 thằng, toàn học sinh sinh viên, dân chơi nửa mùa, vũ khí chỉ để phòng thân, chẳng chút kinh nghiệm trong việc đâm thuê chém mướn.

Phải làm sao đây???

Đầu mình nóng bừng với quá nhiều suy nghĩ, liều mạng với bọn nó, phần thắng của phe mình chẳng được 1%. Không liều mạng, mình phải bj cho nó, nghĩ đến chuyện ngậm cái đó của thằng đàn ông, mình đã thấy choáng váng, còn sự nhục nhã nào bằng với đứa con trai chính cống như mình? Chưa kể đến cảm giác ghê tởm, chắc gì sau khi mình làm theo yêu cầu, nó sẽ tha cho bọn mình? Với tính cách thằng điên bệnh hoạn này, càng nghe lời nó sẽ càng lấn tới.

– Không chịu à? Phát đầu bò lại lột đồ con chị nó ra cho mọi người ở đây ngắm một chút! – Thấy mình suy nghĩ quá lâu, thằng Khang hạ lệnh.

– Ok anh Khang! – Một thằng to con, đầu to như đầu bò, hệt cái biệt danh của nó, khệnh khạng bước lại gần chị Diễm.

– Tao đồng ý! Đừng làm bậy… – Mình hoảng hốt vội la lên.

– Có thế chứ, lại đây em trai!! – Thằng Khang cười dâm ô.

Da đầu mình tê dại đi. Thôi hết rồi, chuyến này chết vì nhục, nhưng không làm theo lời nó bảo thì chị sẽ bị hạ nhục. Dù sao cũng chịu nhục, mình gánh thay chị vậy. Chỉ hi vọng nó giữ lời, buông tha cho chị. Mình có thế nào cũng chấp nhận, cùng lắm nằm bệnh viện vài tháng, chắc nó không điên đến mức giết mình.

– Nè T!! – Đang định đi tới, Thanh sida bỗng suỵt khẽ, rồi nhét cái gì đó lành lạnh vào tay mình.

Liếc mắt nhìn, một con dao khá ngắn, loại dao găm.

– Cắt trim nó cho tao, suốt đời làm thái giám chết cmn!! – Thanh sida cười hắc hắc.

Một tia sáng xẹt qua đầu mình, có cách rồi.

Lén nhét con dao găm vào túi sau, mình cầm cây kiếm Nhật bước lại phía thằng Khang đang đứng.

– Để kiếm lại mày! – Đúng như mình dự tính, nó kêu mình bỏ vũ khí lại.

Thật ra mình biết trước nó sẽ bắt làm thế, đâu ngu đến mức cho mình cầm kiếm lại gần, rủi liều mạng với nó thì sao? Nhưng mình vẫn cố tình cầm theo, cốt ý khiến nó mất sự tập trung, không để ý hành động khả nghi của mình và Thanh sida.

Mình vứt kiếm cho Thanh sida, lững thững đi lại gần thằng Khang.

– Quỳ xuống, cởi quần chăm sóc thằng nhỏ giùm anh đi! Ra mới thôi nhé chú em nhà quê!! – Nó cười hềnh hệch, tay vỗ bồm bộp lên đầu mình.

Cố nén cơn tức tối nhục nhã trong lòng, mình lặng lẽ quỳ xuống, kéo khóa quần nó, rồi nắm thằng nhỏ lôi ra… nó đang hứng khởi, thằng biến thái…

Thời khắc quan trọng sắp đến rồi, tim mình đập liên hồi như trống trận. Liếc mắt nhìn quanh, một đám đàn em của nó cầm mã tấu đang canh mình, chỉ cần một cử chỉ khả nghi dù nhỏ nhất, chắc mình sẽ nát như tương.

– Lẹ mày! – Thằng Khang nhấn đầu mình xuống.

– Khoan đã! – Mình hất tay nó ra.

– Dở trò à? – Một thằng cao to, đen hôi trừng mắt nhìn mình.

– Tao khát nước quá! Thanh, đưa tao miếng nước! – Mình xoay lại nhìn Thanh sida la to.

Thật ra mục đích của mình là phân tán sự chú ý của bọn nó, cho dễ bề hành động mà thôi.

Đúng lúc này, ngay khi cả đám bọn nó đều xoay theo mình, nhìn về hướng Thanh sida. Nhanh như cắt, tay mình thọt vào túi sau móc con dao găm ra, để ngay trên trim thằng Khang.

– Mày làm gì… – Nghe lành lạnh, thằng Khang giật mình hét to.

– Đm đứng yên, không thôi tao cắt chết mẹ mày! – Mình gầm lên.

Con dao găm trong tay mình kề mạnh lên trim nó, máu liều nổi lên rồi, chỉ cần nó hay bất cứ thằng đàn em nào của nó nhúc nhích, mình xử ngay. Trước sau gì cũng chết, phải lấy tí vốn xuống tặng Diêm Vương nhắm rượu.

– Ok ok… mày muốn gì cũng được… đừng làm bậy… tụi mày tránh ra… – Thằng Khang nuốt nước bọt khan, hai tay xua loạn, miệng hét bọn đàn em cút ra xa.

– Thả chị tao và Uyên ra ngay! – Mình gằn từng tiếng.

– Được được. Tụi bây thả ra mau, lẹ lên!!! – Thằng Khang trợn mắt kêu bọn đàn em.

Hai ba thằng líu ríu chạy lại, tháo dây trói, lấy giẻ ra khỏi miệng chị và em Uyên. Bọn Thanh sida cũng vội vàng chạy đến nhận người.

– Mày buông anh Khang ra, không thôi tao giết nó!!! – Một thằng đầu trọc chợt kề dao lên cổ chị Diễm, uy hiếp ngược lại mình.

– Giết đi, rồi thằng đại ca mày suốt đời làm thái giám! – Mình cười hắc hắc, con dao găm hơi cứa nhẹ xuống.

– Đmóa thằng ngu! Thả nó ra mau lên, muốn hại chết tao hả??? – Thằng Khang rú lên như heo bị chọc tiết.

Thằng kia nghe vậy, sợ quá vội buông dao xuống, giao chị với em Uyên cho bọn Thanh sida.

Thấy chị và em Uyên an toàn rồi, mình thở ra nhẹ nhõm. Giờ chỉ cần dùng thằng Khang uy hiếp bọn kia, rồi rút êm là xong, chẳng còn gì đáng lo nữa. Chuyện sau đó giao cho chú Quyết xử lý. Bọn nó một đám lăm lăm vũ khí thế này, chẳng lo cảnh sát không có lí do để bắt giữ.

– Bốp!!

Mải suy nghĩ, chỉ lơ là trong phút chốc, mình bất ngờ lãnh ngay cú đá rất mạnh của một thằng đứng gần đó, máu mũi máu mồm phụt ra, răng cũng gãy mất mấy cái.

Choáng váng mặt mày, mình lồm cồm bò dậy, hai mắt chẳng nhìn thấy đường, xung quanh toàn đom đóm lập lòe.

– Chém chết mẹ tụi nó cho tao, đừng để đứa nào thoát!!! – Thằng Khang điên dại hét to.

Mình cuống cuồng chạy, nhưng do đang choáng, chưa tỉnh táo nhìn rõ được tình cảnh xung quanh, cứ chạy loạn không phương hướng. Lưng chợt nghe đau nhói thấu xương… gục xuống… mình dính rồi…

– T… T ơi… – Tiếng chị gào thất thanh.

– Đừng mà, Khang… đừng… – Giọng em Uyên thét điếc tai.

– Cứu thằng T… – Thanh sida kêu nghe khản đặc.

– Phập..!!!

Âm thanh bén ngọt của dao cắt vào cơ thể con người vang lên, đanh, gọn, và khô khốc.

Trong đầu mình kêu lên hai tiếng “xong rồi”. Mắt nhắm lại đón nhận cái chết đang đến từ từ. Hết rồi những ngày hạnh phúc bên chị, những đêm ngắm mưa bên thềm, những chiếc hôn ướt át, những vòng tay ấm nồng… mọi thứ hết rồi… kết thúc thật rồi…

Nhưng… chờ mãi vẫn chưa thấy thần chết xuất hiện đưa mình đi. Bên tai vẫn truyền đến những tiếng la hét náo loạn, các âm thanh kim loại va nhau loảng xoảng…

Và ai đó kéo mình đi xềnh xệch.

– Đm, mày ngồi dậy chạy lẹ đi!! – Thanh sida hét to bên tai khiến mình giật bắn.

Nặng quá… ai đó đang đè lên lưng mình thế này…

Mình mở mắt ra, xoay người lại… rồi chết lặng… nước mắt mình trào ra… miệng hét lên những tiếng vô nghĩa…

Chị đang ôm chặt lưng mình, hai mắt nhằm nghiền. Người chị đầy máu, khắp nơi toàn là máu, chiếc áo trắng chị mặc lúc sáng, giờ đã đổi sang màu đỏ kinh hoàng… là chị… đã đỡ giùm mình một nhát dao tuyệt mạng…

Gương mặt thiên thần trắng nhợt, chẳng còn chút huyết sắc, khóe miệng máu vẫn rỉ ra thành dòng đỏ chót…

Mình run rẩy đưa tay lên mũi chị, chẳng còn cảm nhận được tí hơi thở nóng ấm nào từ chị, dù thật khẽ cũng không có.

Mình điên cuồng móc túi quần tìm đt. Không có… rơi mất rồi…

– Cấp cứu… gọi cấp cứu mau lên… cấp cứu… – Mình bế chị lên, nước mắt che hết tầm nhìn, mọi thứ mờ đục. Mình cố hét thật to, nhưng càng hét càng khản giọng, không thành tiếng.

Mình điếng người chẳng còn biết gì nữa, trường đâm chém xung quanh như không còn liên can gì đến mình. Mình choáng váng trong những suy nghĩ “chị mất rồi… chị mất rồi… chị mất rồi…”

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276