Diễm

Phần 155
Phần 155

Trong lúc chờ chị lên, mình ra ngoài ban công ngắm trời ngắm trăng. Đêm nay trăng sáng, cũng gần tới ngày rằm rồi, đẹp thật, gió thì thổi hiu hiu, không gian se lạnh vô cùng thoải mái.

Lại nhớ rồi…

Mới đó đã hơn một năm kể từ ngày Uyên ra đi. Điện thoại mình vẫn còn lưu số Uyên, song chưa một lần gọi hay nhắn tin thăm hỏi, phía Uyên cũng vậy. Đôi khi vô tình mở số cô nàng lên, mình thoáng nghĩ cả hai bây giờ chẳng khác gì người xa lạ, một chút tin tức gì về nhau cũng không biết.

Từ đêm mưa ở Vũng Tàu, sau khi quyết định chọn chị Diễm, mọi ký ức về Uyên đều được mình xếp lại gọn gàng, cất thật sâu vào một góc trong trí nhớ và chưa bao giờ dám chạm tới. Thỉnh thoảng trong lúc suy nghĩ lan man vớ vẩn, vô tình nghĩ đến Uyên, mình lại vội gạt đi, sợ phải đau lòng, sợ có những suy nghĩ, hành động có lỗi với chị Diễm.

Mình biết mình chưa thể quên Uyên, cũng như sẽ không bao giờ làm được việc đó. Uyên là một hồi ức thật đẹp và đầy khổ sở đối với mình, mình không cố quên Uyên bởi biết có cố cũng chẳng được, chỉ đơn giản là mình tránh không nghĩ tới, tránh suy nghĩ lung tung, đại loại như giờ này Uyên đang ở đâu, bên ai, có hạnh phúc vui vẻ không, có còn nhớ tới thằng đã gây ra cho Uyên vô số đau khổ là mình hay không…

Quyết tâm là vậy, thế nhưng cứ mỗi khi một mình rảnh rỗi, như lúc này đây, thì gương mặt xinh đẹp, bộ dạng ngang bướng của Uyên lại xuất hiện trong đầu mình dù rằng không muốn nghĩ tới. Biết sao được, mình là con người bằng xương bằng thịt mà, không phải gỗ đá vô tri để có thể lạnh lùng phụ một tấm chân tình, xóa sạch ký ức.

Sau nhiều lần như vậy, mình đành tự cho phép bản thân thỉnh thoảng nghĩ đến Uyên một chút, chỉ một chút thôi, ngoài ra không được làm gì có lỗi với chị hơn.

Chị Diễm giống như mình, chắc là khó quên được Uyên, nhưng tự trong lòng hai đứa hiểu rõ việc này nên đã lâu chưa hề nhắc lại cái tên ấy một lần nào trước mặt nhau. Uyên… vẫn là một cái tên dễ gây tổn thương cho tâm hồn và thân thể yếu ớt của chị.

Một năm qua, mình trưởng thành lên nhiều, sắp tốt nghiệp đi làm. Chị Diễm thì đã học nghề xong, được ba mẹ mình thương, mở cho tiệm làm tóc nho nhỏ. Công việc kinh doanh ban đầu còn nhiều khó khăn nhưng mình tin chị sẽ vượt qua và thành công.

Từ lúc Uyên đi, thằng Khang cũng biến mất khỏi cuộc đời mình. Về phần thằng Quang thì cả năm nay chẳng thấy mặt mũi đâu, nó đã đi khỏi địa phương, không rõ đi đâu làm gì. Mình không hỏi và cũng không mấy quan tâm, miễn nó không làm phiền bọn mình nữa là được, như hiện giờ thật quá tốt.

Trải qua thời gian dài quá nhiều sóng gió, rốt cuộc mình và chị cũng được yên ổn ở bên nhau. Cuộc sống cứ thế êm đêm trôi đi, không ồn ào, không quá ầm ĩ, không còn những giọt nước mắt.

Hai từ “sâu đậm” thời điểm này đã không đủ để diễn tả tình yêu của bọn mình, sự khăng khít tới mức ăn sâu vào máu thịt cả hai, không thể nào sống thiếu nhau được nữa.

Mỗi buổi tối ngồi hóng gió, tán gẫu, thầm thì yêu thương ngoài ban công với chị đã trở thành một thói quen đẹp đẽ khó bỏ. Mỗi đêm là một kỷ niệm khó phai. Dù hai đứa chưa lần nào đi quá giới hạn nhưng trong lòng mình, chị đã là vợ mình từ lâu, người vợ chưa cưới. Vài năm nữa thôi, chờ khi mình đi làm ổn định rồi sẽ thưa chuyện với gia đình, xin cưới chị. Bất chấp mọi khó khăn rào cản, mình sẽ vượt qua được hết, chỉ cần mình có thể tự lập về kinh tế. Ngày đó không còn xa nữa, mình cực kỳ ngóng trông nó đến.

Đêm nay chẳng hiểu sao mình có linh cảm không lành, cứ đứng ngồi không yên, ngó trời ngó đất mà trong lòng lo lắng chẳng biết chị ở dưới một mình có bị mẹ tra hỏi gì không. Mẹ mình rất nhạy cảm, một khi đã nghi ngờ thì chỉ cần vặn vẹo vu vơ vài câu, thế nào chị cũng không đánh mà khai, vì chị không biết nói dối.

Chờ một hồi lâu, cuối cùng mình mới thở phào nhẹ nhõm khi chị đi lên, bước ra ngồi cạnh mình.

– Lâu vậy? Nãy giờ em lo muốn chết, cứ sợ mẹ em hỏi gì chị!

Chị lắc đầu:

– Dì không hỏi gì thêm hết à, mà sao chị cứ thấy lo lo…
– Không sao đâu. Mẹ chỉ nhắc nhở vậy thôi! Xích tới đây ôm cái coi, cả ngày không gặp nhớ sắp chết rồi nè!

Mình cười nham nhở, kéo chị tới gần rồi quàng tay ôm eo chị. Mềm mại thích ghê, mỗi khi ôm chị có cảm giác như ôm trọn thế giới vào lòng vậy.

Hành động của mình được chị tiếp nhận một cách tự nhiên như hít thở mỗi giây, chị hơi ngả đầu vào ngực mình, mái tóc đen óng mới gội thơm mát khẽ chạm lên cằm mình. Chị thủ thỉ:

– Liệu có được như T nói không? Hay là dì dượng đã nghi ngờ hoặc phát hiện gì rồi nhưng sợ tụi mình ngại nên mới nhắc khéo…
– Không có chuyện đó đâu. Em hiểu tính mẹ em mà, một là một, hai là hai, hoặc là đồng tình hoặc ra mặt phản đối, không nói bóng gió làm gì đâu. – Mình khẳng định, vừa an ủi chị vừa tự trấn an bản thân, hy vọng những gì mình vừa nói là đúng.

Chị ưm khẽ, lặng yên nép trong lòng mình, giọng vương chút buồn:

– Mở tiệm cả tháng rồi mà vẫn vắng khách quá T ơi, chị buồn quá à!

Mình biết chị lo lắng chuyện này lâu rồi nhưng ráng giấu, sợ mình buồn lây, bữa nay chịu hết nổi mới nói ra. Mình xoa nhẹ tóc chị:

– Từ từ mới có khách chứ, đâu ai vừa mở ra đã đắt!
– Một tháng rồi chứ ít gì đâu, chắc tại chị dở, làm tóc xấu quá nên ta chê! – Giọng chị buồn thiu.
– Nói tầm bậy, chị làm xấu còn ai làm đẹp nữa! Ráng thêm vài tháng nữa coi sao, cùng lắm nghỉ ở nhà lo sinh con đẻ cái, chồng nuôi.

Đang buồn so, nghe mình tếu táo chị bật cười rúc rích, cắn nhẹ ngực mình:

– Cưới chị hồi nào mà xưng chồng, không biết mắc cỡ…
– He he, ăn nói cho đàng hoàng à, lạng quạng em biến chị thành vợ em trong đêm nay luôn á! – Mình giở giọng dê xồm.

Tưởng chị sợ, ai dè chị nói một câu làm mình muốn á khẩu, tim đập thình thịch:

– Tại T chứ bộ, đâu phải chị không chịu sinh con cho T nè!

Mình nâng mặt chị đang rúc kín trong người mình ra, thì thào:

– Thiệt không? Làm luôn nhen, bữa này gió mát trăng thanh nè!
– Hi hi, coi cái mặt hớn hở kìa. Đừng hòng, cưới chị đi rồi tính! – Chị cười mỉm, nụ cười che khuất cả ánh trăng trên cao.
– Ờ, vậy thôi không tính. Hôn cái đỡ vã cũng được.

Nói là làm, mình cúi xuống hôn ngay. Hầu như ngày nào mình cũng hôn chị, gương mặt chị chẳng có chỗ nào mình chưa hôn, cày nát cả rồi.

Có hơi bất ngờ nhưng đã quen, chị hé môi đón nhận, nhẹ nhàng tình cảm đáp trả. Từng cái hôn thật nhẹ rồi mạnh dần lên, sâu hơn, cho đến khi tâm trí hai người bị nhấn chìm vào trong đó, quên hết bên ngoài, quên luôn cả vầng trăng trên cao vẫn luôn tò mò nhìn xuống ban công đầy gió trời.

Trong lúc say đắm, đột ngột có tiếng động khẽ phát ra từ cầu thang sau lưng. Mình hết hồn rời môi chị ra, quay nhìn phía sau, mặt dần tái đi.

Dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn cầu thang không quá chói mắt, mẹ mình đứng sững sờ, tròn mắt nhìn hai đứa. Ánh mắt thảng thốt pha lẫn hốt hoảng đó, mình chỉ mới thấy một lần từ mẹ, là khi nhận được tin chị Diễm bị thằng Quang bắt cóc toan cưỡng bức.

Đêm nay, ánh mắt đó đã quay trở lại, nạn nhân vẫn là chị Diễm, nhưng thủ phạm không còn là thằng Quang, mà chính là thằng con trai độc nhất yêu quý của bà.

Suốt cuộc đời mình không bao giờ quên được ánh mắt thất thần, vẻ mặt bàng hoàng của mẹ khi chứng kiến sự việc tày trời, và những chuyện ngoài sức tưởng tượng xảy ra trong cái đêm định mệnh này.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276