Diễm

Phần 254
Phần 254

Khác với mình nghĩ, sau khi thay bộ đồ ướt mưa ra, Uyên không trốn luôn bên phòng mà cũng chẳng vào trong phòng mình ngồi chơi, trái lại cô nàng bất chợt hơi ló đầu qua, lấp ló ngoài cửa gọi:

– Nè…
– Hả? – Mình cũng vừa mới thay đồ xong, nghe tiếng gọi giật mình ngó lên, vội ứng tiếng đáp rồi ngoắc ngoắc tay – Vô đây nè, Uyên đứng ngoài đó làm gì?

Uyên nháy mắt:

– Đi chơi đêm không?

Mình ngơ ngác hỏi lại:

– Đi đâu? Trời đang mưa lớn mà?
– Chính vì trời mưa mới rủ T đi, lâu lắm rồi Uyên không được dạo mưa!

Mình thoáng bồi hồi, cứ tưởng chỉ mỗi chị Diễm thích dạo phố mưa, không ngờ ngay cả Uyên cũng có sở thích quái lạ này. Vừa mới dầm mưa ngoài ban công vào, mình vẫn còn cảm thấy lạnh, lúc này chỉ muốn trốn trong phòng kín ấm áp thôi. Trời mưa lạnh lẽo thế này, nếu được ôm cô gái như Uyên vào lòng mà tỉ tê tâm sự thì chẳng gì hơn nữa. Bởi vậy, mình ngần ngừ:

– Mưa lạnh lắm! Uyên không lạnh hả?

Uyên vẫn đứng bên ngoài, giấu kín thân người sau cánh cửa nên mình chỉ trông thấy mỗi khuôn mặt đang tỏ rõ sự háo hức:

– Lạnh thì ôm T! T không thích vậy sao?
– Ở nhà ôm cũng được vậy, đỡ lạnh nữa! Hay Uyên vô đây đi, bữa khác mình đi dạo sau!
– Thôi, đang thích ra ngoài! T không đi thì thôi, Uyên đi một mình vậy!

Dứt lời, cô nàng chả cần đợi mình phản ứng, lập tức quay lưng bỏ đi ngay khiến mình lật đật tung mền chạy theo. Điểm khác biệt đầu tiên giữa chị Diễm và Uyên bắt đầu lộ ra, chỉ ngay sau khi mình và Uyên tạm gọi là vừa đặt mối quan hệ chính thức. Nếu là chị Diễm, mình không đồng ý thì chị sẽ vui vẻ chiều theo, vào phòng chuyện trò với mình. Uyên thì khác, mình không đồng ý, Uyên sẽ đi một mình.

Xuống dưới nhà đã thấy cô nàng ung dung ngồi vắt chân trên sô pha, nhìn mình cười đầy tinh quái. Mình biết trúng chiêu rồi, Uyên chỉ giả vờ hù thôi, xuống đây ngồi chờ mình đuổi theo đây mà.

Cô nàng mặc quần soọc ngắn khoe đôi chân dài trắng trẻo mịn màng cùng chiếc áo thun lửng trên rốn một chút, trông cực kỳ gợi cảm. Nhìn Uyên, mình chỉ còn biết âm thầm tặc lưỡi tiếc rẻ, thế này mà chịu lên phòng nằm, vừa nghe mưa rơi vừa tâm sự thì còn gì bằng, đáng tiếc…

– Đi thiệt hả? Mưa lớn lắm đó! – Mình ráng vớt vát.

Uyên không đáp, thay vào đó lặng lẽ đi xuống sau nhà, mở cốp xe mình ra, lấy chiếc áo khoác jean mình vẫn hay vất trong đó, rồi rất tự nhiên cầm tới tròng vào tay mình, cử chỉ ân cần. Mình bị đứng hình trước hành động này vì xưa nay Uyên chưa bao giờ thể hiện tình cảm hay chăm sóc mình một cách công khai tới vậy.

Phải mất một lúc, tới khi Uyên đã giúp mình mặc áo khoác vào xong xuôi, mình mới ấp úng:

– Sao Uyên biết trong cốp xe của T có áo khoác mà lấy? Còn nữa, tự nhiên nay hành động lạ vậy?

Cô nàng thản nhiên:

– T luôn có thói quen vứt bừa đồ đạc trong đó mà, Uyên còn lạ gì!
– Vậy còn giúp T mặc áo khoác là sao? – Thấy cô nàng cố tình lờ vế sau câu hỏi, mình lặp lại.
– Có gì đâu, Uyên thích thì làm, không được hử?
– Sao trước kia Uyên không thích đi?
– Thích chứ, chỉ tại hồi trước Uyên không được phép làm vậy!

Khi nói lời này, thái độ cô nàng chuyển biến rất lạ, bất chợt quay người đi về phía nhà sau, dường như không muốn để mình trông thấy. Mình liền bước theo thì nghe Uyên bảo:

– T đẩy xe ra đi!
– Ủa, không đi xe Uyên mà đi xe của T hả?
– T có nghe ai đi dạo phố tắm mưa mà chạy xế hộp bao giờ chưa?
– He he, ai biết, tưởng Uyên thích lạ…

Mình lúi húi dắt chiếc AB cùi mít tơi tả ra, cũng lâu rồi chưa đụng đến nó, may là vẫn còn tí xăng trong bình.

Khóa kín cửa nẻo xong, mình lấy áo mưa tính mặc vào, Uyên liền nói:

– T lạ thiệt, mặc áo mưa thì còn gì thú vị nữa?

Trời lạnh vãi ra, chỉ mới dắt xe xuống, còn đứng trong hiên nhà mà tí mưa bụi hắt vào làm mình nổi hết gai ốc lên vì lạnh rồi, cô nàng lại không cho mặc áo mưa, rõ khổ. Nhưng mình không dám, cũng như không muốn từ chối làm Uyên buồn, thôi đành cắn răng chiều lòng người đẹp này vậy. Thế là vứt cái áo mưa vào cốp xe, hai đứa một trước một sau đèo nhau trên chiếc xe máy phóng vèo ra đường, trần trụi giữa cơn mưa đêm tầm tã chưa hề có dấu hiệu ngớt.

Phải nói là lạnh kinh hồn, vì chẳng những mưa mà còn có gió nữa. Mình ngồi phía trước coi như hứng trọn hết, bởi vậy hai hàng răng cứ va vào nhau lập cập, hai tay cầm lái chốc chốc lại run lên một phát. Uyên ngồi sát lưng mình, hai tay ôm mình chặt cứng, thấy thế bật cười:

– Con trai gì mà yếu nhớt, lạnh có chút cũng không chịu được nữa…

Mình chống chế:

– Tại T mới xuất viện, đã khỏe hẳn đâu.
– Thôi chết, Uyên quên mất! Vậy dừng xe lại mặc áo mưa vô đi, à không, quay về luôn, không đi nữa! – Uyên hối hả nói, không giấu sự quan tâm lo lắng.

Cảm nhận được tình cảm từ cô nàng, cơ thể mình đang lạnh bỗng trở nên ấm dần. Đúng là mình đang muốn quay về thật, nhưng lại nghĩ làm vậy thì tội Uyên, rõ ràng cô nàng đang rất thích thú khi rong ruổi giữa mưa đêm thế này. Mình cắn răng, hào hiệp nói:

– Khỏi, cứ đi tiếp! Giỡn chứ T chịu được mà!
– Thật không? Á…

Để chứng minh, mình rồ ga cho xe tăng tốc khiến Uyên đang nói thì giật mình suýt bật ngửa ra sau, hai tay càng thít chặt eo mình, miệng hô lên một tiếng hốt hoảng.

Mình cười to:

– Gì la dữ vậy? Giờ Uyên muốn đi đâu nè?
– Mém té kêu đừng la! Đi đâu cũng được, tùy T!
– Không lẽ cứ chạy lông nhông không mục đích vầy hoài?
– À, vậy chạy lên chỗ T làm hồi trước đi! – Cô nàng đề nghị.
– Xa lắm, lên đó làm gì? Không có gì chơi đâu! – Mình từ chối.

Uyên dán một bên mặt vào lưng áo mình đã mau chóng ướt sũng nước mưa, từ tốn nói:

– Đi đi! Uyên muốn nhìn xem chỗ T làm trước kia ra sao!
– Chỉ là cái nhà máy sản xuất đường thôi, bụi bặm xấu xí, có gì để nhìn đâu.
– T cũng đang không biết đi đâu mà, thay vì chạy lòng vòng thì Uyên cho T một điểm đến rồi đó. Đường xa thì đã sao, mưa này còn lâu lắm mới tạnh!
– Ừm, thôi vậy cũng được.

Mình quay đầu xe lại, chuyển hướng về phía nhà máy trước kia từng làm.

Đã lâu mình không chạy con đường này nữa, nhìn cảnh vật hai bên vừa quen vừa có đôi chút lạ lẫm, nhất là mình rất ít khi đi lên đây vào ban đêm, trừ cái lần đuổi theo con bé Trà My – em gái thằng Mừng.

Mưa lớn dội nước trắng xóa mặt đường. Gió thì không ngừng thổi những hàng cây hai bên nghiêng ngả tới lui, trông vừa hùng vĩ vừa dữ dội đến đáng ngại. Giữa con đường gập ghềnh nhiều ổ gà ổ voi, giữa trời mưa vắng vẻ, đất trời mờ mịt tối đen, dường như chỉ có mỗi hai đứa mình rong ruổi.

Nghĩ thấy điên thật, mưa thế này mà cả hai tắm mưa chạy lên nơi xa xôi đó, lát nữa còn một bận quay về nữa, ngày mai mà không đổ bệnh đúng là phải tạ ơn trời đất. Chưa kể đi thế này rất nhiều hiểm nguy tiềm ẩn không thể lường được.

Uyên lặng thinh suốt quãng đường dài, chỉ có vòng tay siết chặt từ phía sau và hơi thở trên vai đủ để mình biết cô nàng vẫn còn thức. Mình hỏi lớn, do mưa to sợ bị át giọng nói:

– Đòi đi chơi tắm mưa mà, sao giờ im ru ỉu xìu rồi?

Cô nàng cười đáp:

– Im ru thì đúng, nhưng ỉu xìu thì không hề nha! Uyên đang nhìn đường, thử mường tượng lại cảnh trước kia T mỗi ngày đều phải chạy lên đây đi làm.
– Ừm, rồi sao nè?
– Thấy tội T! Xa quá! – Cô nàng chùng giọng.
– Ráng chứ biết sao, lúc đó phải ráng làm kiếm tiền lo… gia đình.

Mình lỡ lời suýt nhắc tới chị Diễm, may mà phút cuối kịp trớ đi. Tuy vậy, Uyên thừa nhạy cảm để nhận ra, tùy tiện nói:

– T cứ thoải mái nhắc tới chị ấy đi, Uyên không có vấn đề gì hết!
– Ừm. Thực ra mỗi ngày đều có rất nhiều công nhân nhà còn xa hơn T phải chạy lên đây làm, nên T chịu cực tí cũng đâu có gì đáng kể!
– Khác chứ, người ta khác, T khác. Nào giờ T có chịu cực chịu khổ gì đâu, đùng một cái ra đời lăn lộn, còn làm công nhân nữa… Vậy mà T cũng chịu được hay thật! T làm Uyên phải nhìn T bằng cặp mắt khác đó, vậy mới đáng mặt đàn ông chứ, chứng tỏ Uyên không nhìn lầm T!

Mình cười trừ không đáp. Nhiều khi nhớ đến quãng thời gian cực khổ mà đầy hoài niệm đó, tâm trạng vẫn thấy nao nao khó tả, ước được quay lại mà không thể. Cực cách mấy mình cũng chịu được, miễn là chị còn ở bên cạnh mình, chỉ cần có thế thôi mà sao khó quá.

– Uyên ngưỡng mộ tình yêu của hai người!

Tiếng Uyên thủ thỉ trong gió, luồn vào tai mình, tìm đến từng ngóc ngách luôn khóa kín trong buồng tim đã bị tổn thương không ít, đánh động nó.

– Có gì để ngưỡng mộ khi mà chẳng thể đi đến đích!

Nội tâm mình đắng chát vô ngần, chỉ có thể cảm thán một câu. Bất kể khi nào, chỉ cần nhớ lại mối tình đã qua nhiều sóng gió ấy, mình vẫn không ngăn được cảm xúc dâng trào. Nó không còn quá đau đớn như ngày vừa xảy ra nữa, song vẫn âm ỉ như mạch nước ngầm chảy mãi không thôi.

Uyên chợt hỏi, hình như lang thang trong mưa khiến nội tâm cô nàng trở nên mềm yếu:

– Nói vậy… T có muốn đi tới đích cùng với Uyên không?
– Muốn chứ! – Mình gật đầu như một thói quen – Không muốn thì những ngày qua T ráng nài nỉ Uyên làm gì?
– Uyên mong là T trân trọng những gì thuộc về riêng chúng ta! Khó khăn lắm Uyên mới có thể tự cho mình và T một cơ hội đó. Thực sự khó lắm, Uyên đã phải tự đấu tranh với bản thân rất nhiều, T không hiểu được đâu! Uyên nói thật, không phải cố tình chảnh chọe hay làm cao với T!
– Hiểu mà. Không cần Uyên nói, T cũng biết mình cần phải làm gì rồi!
– Ừm. Uyên thích cảm giác này lắm!

Vòng tay cô nàng lần nữa thít chặt hơn, má vẫn áp lên vai mình dù nó chẳng mấy êm ái.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276