Diễm

Phần 93
Phần 93

Ngủ một giấc đến chập tối mình mới tỉnh dậy. Cả tuần toàn ăn ngủ, ngủ ăn, chẳng mấy chốc mình đã lên 2 kg, tròn trịa trắng trẻo, đẹp trai hẳn ra.

Cầm điện thoại gọi cho chị.

– T dậy rồi hả? – Giọng nói dịu dàng như rót mật vào tai của chị vang lên.
– Nãy giờ rồi, không thấy ai lên thăm hết! – Thỉnh thoảng nhõng nhẽo tí he he.
– Hi hi, hồi nãy vừa về chị vô thăm T liền đó, mà thấy T ngủ ngon quá, không nỡ đánh thức. Giờ chị đang bận nấu cơm rồi, chờ tí xong chị dọn cơm lên chị với T ăn hén! T đói chưa?
– Cũng hơi đói he he. Nói vậy chứ chị cứ từ từ mà nấu, cẩn thận đứt tay nghen!
– Chị biết rồi. T xem tivi tí đi hén!
– Ừm, bb chị.

Trong lúc chờ chị nấu cơm, mình mở Tom and Jerry xem cho vui. Không biết có ai cùng sở thích với mình không? Già đầu rồi nhưng vẫn thích xem 2 con vật này đuổi nhau, xem tới xem lui thiếu điều thuộc lòng, biết trước những gì sắp diễn ra mà vẫn chẳng thấy chán, cười sặc sụa như lúc nhỏ mới xem lần đầu.

Tầm nửa giờ sau chị lên, tất nhiên kèm theo mâm cơm nóng sốt thơm nức mũi.

Chị vẫn giữ thói quen ăn vận như khi mới ở quê lên. Kín đáo, thùy mị trong bộ đồ màu trắng, nhưng vẫn không kém phần gợi cảm vì nó khá bó, không phải rộng thùng thình như mấy bà già hay mặc.

Vài giọt mồ hôi rịn ra hai bên má chị làm tóc mai bết lại. Mình đưa tay chùi nhẹ, chắc lưỡi nói:

– Đồ mổ hôi hết trơn rồi nè!
– Chút chị tắm lại nữa mà, không sao! – Chị thè lưỡi.
– Sao chị không tắm đi, rồi ăn cơm cho thoải mái?
– Sợ T đói đợi lâu đó! Thấy chị tốt ghê hông? – Chị phụng phịu.
– Chời, em đợi chút nữa cũng có sao đâu. Chị tắm đi.
– Thôi lỡ rồi, ăn xong tắm luôn hi hi…
– Ở dơ bày đặt đổ thừa em. – Mình cốc nhẹ trán chị.
– Không có à nghen! Hồi chiều về chị tắm rồi đó, ngày ta tắm 3 lần, không như T có một lần đâu. Ở đó…

– Ờ he he… khổ ghê! Giỡn có chút mà làm dữ quá!
– Chứ sao. Nghĩ sao nói chị ở dơ, hứ…
– Thôi ăn cơm ăn cơm, không nói nữa. – Mình xua tay, lấy chén xới cơm cho chị.

Và được vài đũa, chợt nhìn thấy bọc đồ của em Uyên mua cho mình lúc sáng, chị hỏi:

– Ủa, bọc gì vậy T?
– Bọc đồ thôi mà, có gì đâu. – Mình lấp liếm, trưa giờ quên cất, chị nhìn thấy rồi, hết biết nói sao nữa.
– Đồ gì vậy? Chị coi được không?
– Đồ mặc ở nhà, chị… – Mình chưa kịp nói xong, chị đã cầm lên săm soi.

– Áo đâu ra mà nhiều quá vậy, dì mua cho T hả? – Chị hỏi, mắt vẫn không rời khỏi bọc đồ.
– Ờ… ờ… – Bất ngờ quá, mình chưa biết đối đáp thế nào, ừ đại luôn.
– Dì lớn tuổi rồi mà sành thời trang quá hén, mua đồ model hợp mốt ghê!
– Ờ… – Mình nghe hơi nhột, nhưng lỡ đâm lao rồi, đành theo vậy.
– Phải của dì mua không vậy T? Hay của bé Uyên? – Xem đã đời, chị cột bọc đồ lại, nhìn mình cười tủm tỉm.

– Ờ… ờ… – Mặc chị nói gì thì nói, mình cứ ậm ừ, cắm đầu vô chén cơm.
– T nhìn chị nè! – Chị cầm chén của mình đặt xuống, giọng nói bỗng nghiêm túc.
– Sao vậy? – Hết cách, mình bỏ đũa xuống mâm, hơi rụt rè nhìn chị.
– Sao T nói dối chị vậy? – Hai hòn bi đen láy của chị long lanh soi thẳng vào mặt mình.
– Em có nói dối gì đâu… – Mình gãi đầu.
– Đồ này của bé Uyên mua cho T mà, sao khi nãy chị hỏi của dì mua phải không, T cũng ừ là sao?

– Ủa, có hả? Chắc em nghe lộn, tưởng chị hỏi của Uyên mua cho nên em mới ừ mà! – Mình nói dối trắng trợn.

Chị im lặng nhìn mình thật lâu, rồi đột nhiên đứng lên:

– Chị no rồi, T ăn một mình đi!
– Ax… gì vậy? Mới ăn có vài đũa mà no gì? – Mình lật đật chụp tay chị kéo lại.
– Ừm, giận T no rồi! – Chị nói, nhưng vẫn đứng lại cho mình cơ hội giải thích.

Giờ phút này mà còn ngoan cố cứng đầu, không nhanh nhanh tự thú để được khoan hồng thì có khác gì thằng ngu. Mình nói lia lịa không kịp thở:

– Em xin lỗi! Đồ đúng là của Uyên mua cho em, tại Uyên đi mua quà sinh nhật cho bạn sẵn tiện thấy đẹp nên mua luôn, chứ không có ý gì đâu. Em sợ chị hiểu lầm nên…
– Có thật không ý gì không? – Chị xoay lại, cười nhẹ.
– Thật… – Mình đáp nhỏ, không đủ dũng khí để khẳng định.
– Cho T nói lại một lần nữa đó. T suy nghĩ đi rồi trả lời chị, đừng hối hận! – Môi chị hơi mím lại.

Cái chuyện mình lo sợ đã xảy đến rồi. Đầu óc ráng suy nghĩ thật nhanh, nói thật hay không nói thật đây? Chị biết được bao nhiêu rồi?

– Hỏi có một câu mà T phải nghĩ lâu vậy hả? – Chị lại cười, vẫn nụ cười đáng yêu mình mê đắm, mà sao gây cảm giác bất an đến thế.
– Em không biết nữa… – Tình thế này, mình không thể nhận hoặc phủ nhận, lấp lửng nước đôi câu giờ vậy.
– T nghĩ chị khờ lắm phải không? – Chị đưa tay sờ mặt mình, nhìn mình một lúc rồi nói.
– Đâu có… chị mà khờ gì không biết…

Mình nổi gai khắp người. Nghe nói con gái lúc thường càng dịu dàng thì khi ghen lại càng mãnh liệt. Chẳng biết điều này có ứng vào chị không nhỉ? Lần đầu tiên mình cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ mơ hồ từ sự dịu dàng của chị mang đến.

– T biết chị ghét nhất điều gì không? – Âm thanh êm ái của chị lại vang lên đều đều bên tai mình.
– Gì vậy? – Mình nuốt nước bọt.
– Dối trá! T có thể giấu chị, nhưng khi chị hỏi, T nhất định phải nói thật. Chị mà phát hiện ra T nói dối chị bất cứ điều gì, sẽ không bao giờ chị tha thứ cho T!
– Ừ, em biết mà. Có bao giờ em nói dối chị đâu! – Mình gật đầu lia lịa.
– Ừm, T ăn cơm tiếp đi nè! – Chị ngồi xuống, miệng vẫn cười tươi, đưa chén cơm cho mình.

Ngồi ăn mà thỉnh thoảng mình lại liếc nhìn chị. Xinh xắn, dịu dàng thế này cơ mà, sao lúc nãy mình lại sợ thế nhỉ? Không thể hiểu được!

– Nhìn chị ghê vậy? – Tình cờ chị ngước lên, bắt gặp có thằng đang nhìn lén.
– Chị xinh ghê! Mà sao lúc nãy làm em thấy hơi sợ… – Mình cười gượng.
– Vậy hả? Có làm gì mờ ám không mà sợ? – Chị chu môi.
– Đương nhiên là không. – Mình ưỡn ngực. Cảm giác thoải mái vui vẻ trở lại, nhanh chóng quên đi chuyện vừa xảy ra. Có lẽ mình nhạy cảm quá thôi!

– Ba mẹ em đang ăn cơm dưới nhà hả? – Gác đũa, mình hỏi.
– Ừm, bé Uyên đang ăn chung với dì dượng. – Chị nhìn mình đầy hàm ý.
– Ờ, no quá! Chị no chưa? – Mình vờ như không biết gì.
– Rồi. T xem tivi tiếp đi, chị dọn nhen!
– Chút chị có qua nữa không?
– Chắc là không, 8h chị phải đi siêu thị với dì rồi.

– Vậy ngồi chơi với em tí đi rồi hãy xuống! – Mình kéo chị lại gần, choàng tay qua chiếc eo thon thon mềm mại.
– Bé Uyên lên bây giờ, thấy kì lắm! – Chị đẩy tay mình.
– Kệ chứ, tối có bao giờ Uyên qua phòng em đâu mà lo! – Tay mình vẫn siết chặt, mũi kê sát vào gáy chị, mình thích ngửi mùi thơm dìu dịu từ mái tóc chị tỏa ra.

Chẳng biết vô tình hay cố ý, sau câu nói của mình, không thấy chị phản ứng gì nữa. Có vẻ như chị cũng thấy được điều đó giống như mình, hay là chị biết rõ hơn mình?

– Em hôn cái hén! – Mình xoay mặt chị lại.
– Không cho! T ở dơ quá, ăn xong chưa súc miệng gì hết đã đòi hôn… – Chị cười khúc khích, lấy tay che miệng lại.
– Chài, hôm bữa chưa súc miệng mà có người còn dám hôn mình, giờ lại giả bộ sạch sẽ. – Mình nhướng mắt.
– Bữa đó T bệnh khác, giờ khác. – Chị lắc đầu quầy quậy, hai tay vẫn bưng chặt miệng.
– Ờ, nhớ đó! Không cho thì thôi, mốt đừng năn nỉ! – Mình làm mặt giận.
– Ừm, tội T còn treo ở đó, chị chưa xử là may. Còn dám đòi hỏi giận hờn, hứ!

– Tội gì nữa?
– Tự hiểu. Chị dọn xuống nhen, trễ rồi, để dì chờ la chị đó!
– Zzz… thôi cho em hôn má vài cái đỡ ghiền cũng được! – Hết cách, mình đành xuống giá.
– Hi hi… vậy thì được. Lẹ đi, chị còn tắm nữa! – Chị cười mỉm chi, ghé má lại gần mình.
– Hôn mà cũng hối, làm mất hứng quá! – Mình gầm gừ.

Nhìn cái má trắng mịn màng phơn phớt hồng vì mắc cỡ của chị, mình thèm cắn cho vài phát, vậy mới sướng.

Nhưng lại sợ chị đau, rủi cắt luôn không phát lương ngày cho mình nữa thì chết. Mà cũng lạ, mình và chị quen nhau khá lâu rồi, hôn chị nhiều không đếm được, nhưng lần nào chị cũng thẹn thùng cứ như lần đầu tiên, làm mình ngượng theo.

– Lẹ đi T, nhìn gì lâu quá à! – Thấy mình ngồi đơ như tượng, chị lại hối.
– Hối một lần nữa em không cho chị xuống luôn đó, tin không? – Mình lừ mắt.
– Tại T lâu quá mà! – Chị rụt cổ.
– Nè, nè, hôn cho chết luôn!

Mình kéo sát mặt chị vào, hôn tới tấp lên má, hết bên này đến bên kia, chắc cũng phải vài chục cái. Hôn xong thấy đầu óc quay cuồng luôn, không biết vì phê hay vì chóng mặt.

– Người gì mà bạo lực… – Chị liếc mình, nhanh tay thu dọn.
– Chưa xong đâu mà mừng, còn nữa… – Mình e hèm.
– Gì nữa…
– Thực hành thủ tục đi cưng! – Mình đưa mặt ra, chỉ chỉ vào má.
– Tưởng gì, hi hi… rồi đó! – Chị cười khúc khích hôn một cái rõ mạnh làm mình mém chúi nhủi.

– Bên đây nữa… – Mình đưa luôn má còn lại.
– T nhắm mắt lại đi! – Chị đá lông nheo.
– Bữa nay có vụ kêu nhắm mắt nữa ta? Vụ này mới à?
– Thì cứ nhắm mắt đi rồi biết. Nhanh đi, không thôi chị xuống đó!
– Ờ, rồi đó. Làm gì làm đi! – Mình cười dê, háo hức nhắm mắt lại.

“Bốp”

– Đệt…

Mình choáng váng mở bừng mắt ra, tay xoa má liên tục. Chị đã nhanh chân ôm mâm cơm lỉnh mất dạng, sau khi cho mình một cái tát nảy lửa. Là đánh yêu hay đánh ghen vậy trời? Chả rõ, chỉ biết mình đau muốn chảy nước mắt, thấy bảy tám ông sao nhảy múa khắp nơi.

Hồi trưa là thái độ kỳ lạ của em Uyên, bây giờ lại đến chị. Thêm vào chuyện thằng Quang, thằng Khang chưa giải quyết đến đâu, mình rõ hơn ai hết những ngày sắp tới đây giông bão sẽ còn trút xuống đầu mình nhiều nữa…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276