Diễm

Phần 67
Phần 67

Mình thót người, chẳng thể tin ngoại tinh minh thế được. Những lời ngoại nói cứ như nhìn thấu ruột gan mình vậy, cảm giác thật lo lắng khó chịu.

– Bây coi thu xếp cho con Diễm ở chỗ khác đi, tao thấy không được rồi đó! – Một lúc sau, ngoại hạ lệnh.

– Gia cảnh cháu nó khó khăn, tội lắm! Giờ má không cho ở đây, nó biết đi đâu? – Mẹ khổ sở nói.

– Tao nói vậy đó, bây coi sao được thì làm. Nhà bây, muốn cho nó ở cứ cho, mốt có gì đừng khóc với tao!! Tao sống từng này tuổi rồi, có việc gì chưa từng trải qua, rồi bây coi, bà già lẩm cẩm này nói không sai đâu. – Ngoại bỏ chén cơm xuống, đi ra ngoài.

Mẹ mình vội chạy theo năn nỉ.

Chưa được vài phút, mẹ đi xuống gọi ba:

– Anh lấy xe đưa má về dưới giùm em đi!

– Sao? Má đòi về hả? – Ba giật mình.

– Ừ, má gom đồ đi ra ngoài rồi, anh chạy theo lẹ đi! – Mẹ nhăn nhó.

– Ờ, để anh lấy xe. – Ba mặc vội bộ đồ tây, lấy xe chạy theo.

Bàn ăn chỉ còn lại mình và em Uyên. Đau đầu thật, sao ngoại phong kiến thế nhỉ? Chỉ vừa nghe bọn mình ở chung nhà, gần bằng tuổi, đã làm ầm lên… ý là chưa thấy chưa nghe gì mà còn thế, chẳng may biết được chuyện của mình và chị thì sao đây?? Hix…

Em Uyên buông đũa, ngồi len lén nhìn mình dò xét.

– Nhìn cái gì?? – Mình trợn mắt.

– Thích! – Ẻm chống cằm cười cười.

– Thấy vậy vui lắm hả? – Mình lua đũa cơm, lừ mắt.

– Không. Thấy tội thôi! – Ẻm chép miệng.

– Đang bực, cấm chọc quê à! – Mình hầm hừ.

– Thì sao? Cắn chạy nọc hả?

Nhìn cái mặt kênh kênh châm chọc của ẻm, mình bực bội chả buồn đáp.

– Giỡn thôi! Giờ T tính sao? – Em Uyên hỏi.

– Tính chuyện gì? – Mình vò đầu.

– Chuyện T và chị Diễm… – Ẻm cười nhẹ.

– …

Dù đã rõ em Uyên biết chuyện mình và chị Diễm từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên ẻm công khai hỏi mình về điều này. Mình có đôi chút bần thần, chẳng biết nói sao nữa.

– Còn định giấu Uyên đến bao giờ nữa đây? – Ẻm nháy mắt.

– Biết từ khi nào vậy? – Mình hỏi, mắt nhìn ra ngoài.

– Lên đây bữa đầu đã thấy nghi rồi, vài hôm sau thì xác định chắc chắn.

– Già ghê hén! – Mình bĩu môi.

– Quá khen!! Tán được cả chị họ, Uyên sao dám so sánh với T! – Ẻm lắc đầu.

– Uyên T còn tán được mà, nói gì chị Diễm!

Chả hiểu sao nghe ẻm khích bác, mình lại nổi máu hơn thua, nói điên khùng. Nói xong mới thấy hối, nhưng không rút lại được nữa, ngồi trơ mặt ra. Em Uyên thì bỗng lặng thinh, cầm cái muỗng gõ nhẹ vào tô canh.

– Xin lỗi, không có ý gì đâu! Đùa thôi… – Mình gõ trán. Đang rầu rĩ chuyện bà ngoại, giờ đầu óc bấn loạn, toàn nói nhảm điên khùng.

– T nói đúng mà, việc gì phải xin lỗi. – Ẻm ngước lên nhìn mình cười khẽ.

– Thôi, dọn dẹp đi. – Mình đứng dậy cất nồi cơm.

Càng nói càng rắc rối, mình không muốn bàn về vấn đề nhạy cảm này nữa.

– Uyên mong T và chị Diễm sớm đến được với nhau, nhưng mà… – Ẻm bỏ lửng câu nói.

– Nhưng mà sao? – Mình hỏi, tay đậy nắp nồi cơm.

– Uyên thấy ghen tỵ với chị Diễm! – Ẻm vẫn chăm chú gõ muỗng vào thành tô kêu lanh canh.

– Giỡn hoài, có gì để ghen? – Mình hơi ngơ ngơ.

– Con trai có thể cưỡng lại Uyên để chung thủy với chị Diễm, đời này chẳng còn mấy người đâu. Thằng Khang mà được như T, giờ này Uyên đã không ngồi đây! – Ẻm nhìn sâu vào mắt mình, cười cay đắng.

Mình không quen nghe người khác khen, lại là cô gái xinh đẹp ngồi ngay trước mặt thế này, cố giấu sự lúng túng, loay hoay gom chén đũa.

– Hôm đó, Uyên thử T đúng không? – Thật lâu, mình mới trấn định tinh thần, tò mò hỏi.

– Hôm nào?

– Biết còn giả bộ làm gì?

– Nhiều hôm quá, nói vậy sao Uyên biết được.

– Hôm trung thu…

– À, vẫn chưa quên hả? – Ẻm tủm tỉm.

– Không nhớ, nhưng cũng chẳng quên. – Mình thản nhiên.

– Muốn biết lắm à? – Ẻm lại cười.

– Không. Thuận miệng hỏi vậy thôi, không đáp cũng được. – Mình nhún vai.

– Chứ T nghĩ sao? – Ẻm vẫn nhìn mình cười tươi.

– Nghĩ là Uyên thử T thôi. – Trong lòng thế nào, mình nói y vậy.

– Là thật thì sao? – Ẻm rất có sở thích hỏi ngược lại người khác.

– Không tin.

– Kém tự tin đến vậy hả? – Ẻm dường như rất có hứng thú với vấn đề này.

– Không phải kém tự tin, mà là biết người biết ta. T tự hiểu mình đang đứng ở đâu! – Mình cười.

– Thấp hơn Uyên phải không?

– Ừm, có lẽ vậy.

– Thế… Uyên cúi xuống được không?

– Cúi xuống làm gì cho mỏi cổ. – Mình cười he he.

Mình cười, ẻm cũng cười, cứ như hai đứa khùng.

– Nói thật nè, nghe không? – Ẻm hỏi.

– Nghe chứ. – Mình gật đầu.

– Hôm đó… đúng là Uyên thử T thôi…

– Ờ, biết ngay mà.

– Chưa hết…

– Gì nữa?

– Đó là lúc đầu… nhưng lúc sau lại khác… – Ẻm nhìn mình.

– Sao? – Mình quay đi nơi khác.

– Uyên bị cuốn vào, đến khi T dừng lại… Uyên mới nhận ra mình đang làm gì..

Mình không nói gì, hơi mụ mị trước lời thú nhận của ẻm. Ẻm nói thật hay đang nói dối? Mình chả biết nữa, không đủ khả năng để nhận ra. Công bằng mà nhận xét, có lẽ em Uyên tinh tế và sâu sắc hơn mình.

– Cảm xúc nam nữ thôi đúng không? – Mình vờ hỏi bâng quơ.

– Nghĩ Uyên có thể có cảm xúc với một người Uyên không chút cảm tình sao? – Ẻm cười vẻ giễu cợt.

– Hên xui! – Mình lắc đầu.

– Ê, đi đâu đó? Dọn nè!! – Ẻm chợt đứng dậy lên lầu, mình vội kêu lớn.

– Phạt T, dẹp một mình đi! – Ẻm nói, đi một mạch lên lầu, chẳng thèm quay lại.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276