Diễm

Phần 267
Phần 267

Buổi đêm ở vùng quê thật lạnh, lại thêm những lời nói như xoáy vào nỗi đau cũ của chị càng khiến mình chìm trong cơn lạnh thấu xương.

Không gian trầm lắng.

Ba người nín thinh, lặng lẽ nhìn nhau, chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng, ếch nhái là vẫn văng vẳng không ngừng nghỉ.

Thời điểm này, đầu óc mình bấn loạn, cố xoay chuyển suy nghĩ thật nhanh hòng tìm một lý do nào đó khả dĩ đủ để thuyết phục chị, thế nhưng mãi vẫn không nghĩ được gì. Sự nhanh nhạy khôn ngoan ngày thường biến mất sạch khi đối diện cặp mắt ai oán rưng rưng ngấn nước đang ngóng đợi.

Chờ hoài, chờ hoài mà không thấy mình đáp lời, chị buộc phải lên tiếng:

– T trả lời chị đi, cứ im lặng hoài vậy? Chị cần một lý do rõ ràng để không còn phải vướng mắc khó chịu vì chuyện đó nữa. Chị hứa nghe xong sẽ không đeo bám T đâu, T đừng lo!

Mình ráng nói thật bình thường, không hiểu sao lời ra tới miệng lại trở nên lúng túng:

– Em… thực ra lúc đó em và Uyên có quen nhau mà…
– Quen nhau? Quen nhau sao nãy giờ chị nghe hai người nói khác quá vậy? Giờ bị chị hỏi thì lại nói là có quen?
– Không tin thì chị cứ hỏi Uyên đi! – Cùng đường, mình đành bán cái sang Uyên.

Thế nhưng chị không hề ngó qua Uyên mà vẫn nhìn mình, ánh mắt mở to đầy thất vọng và giận dữ:

– Chị không hỏi ai hết, chỉ muốn nghe câu trả lời từ T thôi! T đừng đùn đẩy trách nhiệm nữa!!!

Mình liếc nhanh qua cầu cứu Uyên. Cô nàng ngồi lặng người không phản ứng gì. Có lẽ ngay cả Uyên cũng biết lần này giấy không gói được lửa, sẽ chẳng có lời giải thích nào đủ hợp lý để qua mặt chị, vậy nên cô nàng đành im lặng.

– Giờ T nói không? Hay muốn chị…

Chị đột ngột quay người đi vào trong nhà, chẳng biết muốn làm gì nhưng mình lờ mờ cảm nhận được có mùi nguy hiểm, vội nói:

– Em nói. Chờ đã, em nói…

Chị dừng chân, sắc mặt bình tĩnh chờ đợi.

Mỗi khi chị tỏ ra bình tĩnh thế này, mình lại thấy sợ, chẳng thà chị cứ khóc, cứ đau buồn còn đỡ ngán hơn. Trước giờ bao nhiêu lần rồi, mỗi khi đứng trước một quyết định hay làm việc gì đó quan trọng, chị luôn có vẻ mặt như thế.

Chị hơi nhắm mắt lại một thoáng như để chuẩn bị tâm lý, sau đó mới mở mắt ra, nhẹ gật đầu:

– T nói đi!
– Ừ.

Mình đáp ứng, nhưng rồi cứ đứng như trời trồng mãi vì không biết nên nói gì, không biết phải bắt đầu từ đâu. Trong đầu cứ lởn vởn câu hỏi mình phải nói gì đây? Nói gì để thỏa mãn được vướng mắc trong lòng chị bấy lâu nay mà không làm chị sốc?

Một lần nữa, mình thấy hối hận vì đã xuống đây. Lẽ ra mình nên tránh gặp chị trong cả quãng đời còn lại, dù làm vậy mình sẽ buồn và nhớ chị lắm, nhưng vẫn còn hơn rơi vào hoàn cảnh này, biết nói ra sẽ làm chị đau khổ dằn vặt mà chẳng có cách nào tránh né được nữa.

– Sao T không nói? Có gì khó nói lắm hả? – Chị vẫn nhìn mình chờ đợi.

Mình gật đầu rồi lại lắc đầu, hít một hơi thật sâu rồi bảo:

– Chị đừng ép em nói ra có được không? Chuyện này không phải em muốn giấu chị, mà chị không nên biết sẽ tốt hơn! Ngay chính em từ khi biết được cũng đã nhiều lần ao ước thà là em chưa từng được nghe, không hay không biết gì còn thoải mái hơn nhiều…
– T cứ nói đi! Chị chấp nhận hết, miễn đó là sự thật!

Lòng hiếu kỳ của con người thật đáng sợ, nhất là khi chị là người trong cuộc đã bị day dứt quá nhiều và quá lâu từ mối quan hệ đổ vỡ đầy mờ mịt khó hiểu của hai đứa mình. Thế nên lúc này chị mặc kệ hết, không còn quan tâm tới bất cứ vấn đề gì, miễn là được giải đáp rõ ràng. Chị chỉ cần thế thôi đã đủ mãn nguyện rồi. Sắc mặt, ánh mắt, thái độ chị đang bộc lộ điều đó, và cả câu nói “chị chấp nhận hết” kia.

Mình bức bối lắm rồi!

Mình đã chịu đựng, đã phải kìm nén cái bí mật khốn nạn này quá lâu rồi. Mình cũng có nhu cầu được nói ra, thậm chí là hét lớn cho cả thế giới cùng biết cuộc đời mình nó khốn nạn chó má như vậy đó. Nhưng mình có lý trí, có suy nghĩ của một thằng đàn ông trưởng thành, đủ để gắng gượng đè nén nó xuống, vì mình hiểu quá rõ hậu quả khôn lường nếu chuyện này bung bét ra. Nhiều gia đình sẽ tan nát vì nó, trong đó bao gồm gia đình mình, gia đình chị…

Vậy nên giờ khắc này dù biết không tài nào trốn tránh được nữa, dù mình đã mấp máy môi rất nhiều lần nhưng vẫn không cách nào thốt ra được lấy một câu. Môi miệng chợt trở nên khô cằn, nuốt nước bọt cũng thấy đau rát khó chịu.

Làm sao đây? Phải làm sao đây? Phải nói thế nào đây???

Những câu này cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình liên tục, không ngừng nghỉ.

– T… – Chị hối thúc.
– Để em nói thay cho, chị đừng hỏi T nữa. Vì chị với T là chị em!

Khi chị lần nữa đánh tiếng trong niềm khắc khoải, rốt cuộc bí mật mà mình cố công chôn giấu cũng bị phơi bày.

Người nói ra không phải mình, mà chính là Uyên. Cô nàng bất nhẫn thay cho mình nên buộc lòng phải lên tiếng dù trước đó luôn giữ yên lặng.

– Chị và T là chị em? – Nghe xong, chị Diễm ngơ ngác khó hiểu, không biết Uyên đang muốn ám chỉ điều gì – Chị và T trước giờ vẫn luôn là chị em, chuyện đó ai cũng biết mà? Ý Uyên là sao?

Uyên lắc nhẹ mái tóc ngắn, thở hắt ra:

– Hai người là chị em ruột.

Nói xong, Uyên quay đi ngay, không đành lòng nhìn chị thêm nữa.

Mình cũng muốn làm như Uyên, song mình có linh cảm chị sau khi biết ra sự thật rất có thể sẽ hành động dại dột không kiểm soát được. Mình vẫn đứng đó nhìn chị cũng đang trân trối ngó mình bằng cặp mắt mở to ngơ ngác hệt như chú nai con đột ngột xa lìa mẹ nó vậy, hoảng loạn, chông chênh trước thế giới hiện thực đầy cạm bẫy chông gai không thể đoán trước.

Chị vẫn chưa kịp thấm thía những gì Uyên vừa hé lộ, miệng nở nụ cười đơ cứng, chỉ có sắc diện đang dần tái đi:

– Uyên… Uyên vừa nói gì vậy T? Chị nghe chưa rõ… Nói lại chị nghe lần nữa đi!!!

Tim mình thổn thức trong đau đớn như thể bị ai bóp nghẹt, thực sự không đủ can đảm nhìn chị lúc này nhưng buộc phải nhìn. Mình cũng không dám, hay nói đúng hơn là không nỡ lặp lại những gì Uyên vừa nói, mặc cho chị yêu cầu và chờ đợi.

Uyên cũng vậy. Sau khi hé lộ bí mật động trời, cô nàng ngoảnh đi nơi khác mà không hề ngó lại đằng sau.

Chị bước nhanh tới, níu chặt lấy cánh tay mình, lay lay thật mạnh, lời nói không còn mạch lạc nữa:

– T… T nói đi chứ! Uyên vừa nói gì vậy, chị em ruột là sao? Chị không hiểu… hay là chị nghe lầm rồi, phải không? T nói gì đi, đừng có im hoài như vậy!!!
– Ừ… – Mình buông thõng, cơ thể như mất hết tri giác.

Chị dừng lay mình:

– Ừ… ừ là sao?
– Mình là chị em ruột. – Phải rất khó khăn mình mới nói ra được năm từ ngắn ngủi tưởng chừng cực kỳ đơn giản này.
– Mình là… chị… em ruột???

Bàn tay chị đang nắm lấy cánh tay mình buông lơi dần, thần sắc ngỡ ngàng và mờ mịt, ánh mắt mông lung nhìn mình như chờ mong một điều gì đó vô vọng.

Thế nhưng, mình chẳng thể làm gì hơn, ngoài gật đầu.

– Thật… thật sao? – Chị vẫn nhìn mình chờ đợi.

Mình nghiến chặt hai hàm răng, quai hàm bạnh ra cứng ngắc, hai bàn tay vô thức bóp lại:

– Thật.

Lần này thì chị buông tay mình ra, không còn níu nữa. Chị loạng choạng lùi lại, lùi lại, cho đến khi cách xa mình vài mét mới dừng.

Khác với mình tưởng, chị không khóc, chỉ có sắc mặt chị tái xanh, lồng ngực phập phồng gấp gáp như đang khó thở, thế rồi chị cười và nói bằng giọng run run:

– Hai người… hai người đang hùa nhau bày trò chọc ghẹo chị phải không? Chị không dễ bị gạt vậy đâu nhen… Hi hi, trò này gạt con nít cũng không được nữa mà đòi gạt chị hả?

Mình đứng chôn chân tại chỗ, cảm nhận từng lời từng lời từ chị như những nhát dao nhọn không ngừng đâm sâu vào tim. Mình đang nói thật nhưng chị lại không tin. Cũng đúng thôi, lần đầu hay biết chuyện này, mình cũng giống hệt chị bây giờ vậy, cũng không tin, ngỡ như một trò đùa, rồi hoang mang, tự đi tìm kiếm câu trả lời, cuối cùng thì…

Mình biết chị đang chông chênh mất cân bằng, cần mình chìa bàn tay ra trấn an, nói với chị một câu rằng đúng là mình đang đùa giỡn, mọi chuyện không hề có thật. Nhưng mình không thể làm điều đó cho chị lúc này, dù biết chị rất cần.

Trông ngóng mãi mà không thấy mình hay Uyên lên tiếng, chị từ tâm trạng ngờ vực chuyển dần sang hoang mang, lập cập nói:

– Mình là chị em ruột thật… thật sao? T đừng đem chuyện này ra giỡn như vậy, chị không chịu nổi đâu… Chị…

Mình cắt lời:

– Em không điên tới mức đem chuyện liên quan đến danh dự gia đình và người lớn hai bên ra giỡn! Đúng, chị là chị ruột của em. Chị với em có cùng ba. Ba em chính là ba ruột của chị, còn dượng Hai không phải.

Mặt chị tái nhợt tới mức cắt không còn giọt máu, nói như hét lên:

– Dựa vào đâu mà T dám nói vậy? Tại sao ba T lại là ba chị? Chị không hiểu, T đừng có nói bậy bạ…
– Em không hề nói bậy! Chị có nhớ cái đêm em về thăm bà nội em không? Phải, cái lần em không muốn về, là chị khuyên em về. Hôm ấy em đi cả đêm, để chị ngủ một mình nhớ không? Thực ra đêm đó em không hề ngủ lại nhà nội, mà em lang thang ngoài quán nhậu. Chị biết tại sao không? Vì hôm ấy chính miệng bà nội nói với em cái sự thật đó đó. Rằng mình là chị em ruột, tuyệt đối không thể lấy nhau được! Lúc nói ra, bà nội còn khóc…

Chị hối hả xua tay, không muốn nghe thêm:

– Là tại bà nội T không muốn mình ở với nhau nên mới nói vậy. Nói dối như thế mà T cũng tin được sao? Gì cũng phải có bằng chứng…
– Tất nhiên là có bằng chứng.

Mình không muốn tạt gáo nước lạnh vào niềm hy vọng nhỏ nhoi của chị, song buộc phải nói. Vì mình biết, nếu bây giờ đồng ý theo luận điểm của chị, nghĩa là lâu nay bọn mình cách xa nhau chỉ vì hiểu lầm bởi lời nói dối vô căn cứ của bà nội mình, thì bọn mình sẽ phải nối lại tình xưa. Làm sao có thể, khi sự thật bọn mình đúng là có cùng huyết thống? Mình sẽ thẳng thừng, phũ phàng rũ bỏ chị một lần nữa sao, rằng mình có Uyên rồi, mình không muốn quay lại?

Mình không làm được chuyện đó. Đã trải qua cảm giác ấy rồi, mình rất sợ phải nếm trải nó thêm một lần nữa. Huống hồ chị vốn nhạy cảm, thế nào cũng sẽ tìm hiểu, và sớm muộn mọi thứ cũng lòi ra hết cả thôi. Chẳng có sự dối trá nào che đậy được vĩnh viễn cả.

Chị mím chặt môi để không bật khóc dù đôi mắt đã rưng rưng:

– Bằng chứng… là gì?

Mình chua chát:

– Đêm đó khi nghe bà nội nói, em cũng không tin như chị bây giờ, còn gọi điện hỏi ba em, rồi nghe chính ba em thú nhận đó là sự thật. Em vẫn không tin. Sau đó em lén làm xét nghiệm ADN, kết quả chị đúng là con gái của ba em. Chuyện rõ ràng vậy rồi nhưng em vẫn chẳng muốn tin, tiếp tục đi xét nghiệm thêm một lần nữa thì đúng là tụi mình có cùng huyết thống.

Nước mắt chị tuôn rơi, hai tay bịt chặt tai lại:

– Chị không tin. Xét nghiệm vẫn có thể sai sót mà…
– Làm sao mà sai được khi em kiểm tra ở nơi lớn nhất, uy tín nhất, lại còn làm tận hai lần? Đây là sự thật. Chị muốn nghe, chị ép em, em mới nói ra. Đã như vậy thì chị phải chấp nhận nó, phải nhìn thẳng vào nó chứ đừng sợ sệt trốn tránh cũng không giải quyết được cái gì hết!

Mình gần như quát lên vì bất lực và cần giải tỏa ức chế dồn nén bấy lâu nay.

Giữa đêm thanh vắng, dù hàng xóm dưới này cách nhau khá xa song vẫn có khả năng ai đó nghe được. Uyên hết hồn, lật đật chạy tới nhắc nhở:

– Nhỏ thôi, để người khác nghe được thì chết!

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276