Diễm

Phần 21
Phần 21

Thời tiết thật lạ lùng, mấy hôm trước còn âm u lạnh lẽo, bữa nay chợt nắng chang chang, nắng đến cháy da, nóng dã man con ngan. Mình nằm trong phòng mà như ở lò thiêu, chịu hết xiết phải bật máy lạnh lên. Mình bị viêm mũi dị ứng trường kỳ các bác ợ, chữa lâu rồi vẫn không khỏi, cứ mở máy lạnh một lúc là bắt đầu hắt xì, sụt sịt… nên mình rất hạn chế. Nằm phòng lạnh từ trưa đến chiều, giờ người cứ nóng hầm hập kiểu gì ấy, chắc lại sắp bệnh nữa rồi, rõ khổ…

Sáng đến chiều vẫn là tiết mục “ngủ với nhau”, xong lại ăn và xem phim. Hồi trước cũng hay onl yahoo chém gió mấy em gái, nhưng dạo này dâng cả quả tim cho chị rồi nên mình dẹp hết sang một bên. Gái có gọi hay nhắn tin cũng mặc, chả quan tâm, đừng hòng âm mưu phá hoại trinh tiết của mình.

Hôm nay, Thanh sida chả có tin tức gì mới. 2h trưa nắng đổ lửa, nó phóng lại nhà mình bấm chuông inh ỏi. Mình ra mở cửa, thấy nó cầm theo cái usb thì giật mình, cứ tưởng có thông tin mật gì trong đó, kiểu điệp viên 007 hay interpol share hồ sơ mật truy lùng tội phạm chứ. Ai dè nó ngứa nghề nên vác usb lại xin mình chép hộ vài “phim con heo” mà mình dày công sưu tầm hằng đêm.

Mình hào phóng chép ngay cho nó đầy usb cộng thêm một đống virus trong đó. Thanh sida ra về trong niềm hân hoan sắp được thưởng thức một bữa tiệc qwerty sung sướng nhưng phá sức.

Nó về rồi, mình nằm xem phim một lúc rồi lăn ra ngủ tiếp. Đến chiều đang nằm nướng thì nghe tiếng xe chị về, sau đó có tiếng bước chân của chị đi lên lầu. Mình nằm hi hí mắt, giả vờ ngủ, chờ đợi chị vào phòng thăm mình như mọi hôm. Nhưng chờ mãi chẳng thấy chị vào, một lúc sau nghe tiếng chân đi xuống cầu thang. Chắc chị vẫn còn giận mình vì chuyện “phạm thượng” hôm qua..

Mình cũng thấy hơi ngại nên chẳng dám ra. Cứ nằm trong phòng đến tối, ba mẹ gọi ăn cơm mới lò mò lết xuống. Cả bữa cơm, mọi người vẫn nói chuyện bình thường, chị vui vẻ trò chuyện với ba mẹ. Nhưng tuyệt nhiên không hề ngó ngàng gì đến mình, cứ như mình là không khí vậy.

Có ba mẹ ở đó, mình cũng chẳng dám nói gì với chị. Ăn xong mình đi lên lầu, ra ban công ngồi chờ… chị lên (thương binh không dọn dẹp được, có mẹ phụ chị rồi).

Mình nghĩ chị giận thì giận, nhưng dọn dẹp xong cũng phải lên lầu thôi, phòng chị ở trên này cơ mà, còn chạy đi đâu được nữa. Thế là cứ ngồi hát lảm nhảm, nhưng làm xong cái liveshow kéo dài gần tiếng đồng hồ, khan cả giọng vẫn chẳng thấy chị lên, chịu không được, mình đi nhẹ lại cầu thang ngó xuống thì thấy chị đang ngồi xem tv với ba mẹ. Lần này chị bỏ rơi mình thật rồi, từ lúc lên nhà mình ở đến giờ có khi nào chị xem tv với ba mẹ mình đâu.

Có ba mẹ ngồi đó, không thể xuống kêu chị được, mình ngồi ngay cầu thang huýt sáo để chị nghe thấy. Nhà mình âm thanh rất vang, huýt sáo lớn vãi ra, đến mức ba mẹ mình đều ngó lên hỏi mình làm gì đấy, còn chị vẫn tỉnh bơ xem tv như chẳng nghe thấy gì.

Đang loay hoay không biết làm sao gọi chị lên, mình chợt thấy kế bên chị có để cái điện thoại. À, chị có cầm theo đt bên người, mình mừng húm chạy ngay vào phòng, lấy đt gọi cho chị. Chuông reo… chị cầm lên xem rồi bấm từ chối cuộc gọi, mình gọi tiếp, chị lại tắt. 3, 4 lần như thế, chị chỉnh chế độ yên lặng luôn.

Chẳng biết sao, mình chán quá đi vô phòng nằm. Được một lúc chợt nghe tiếng chân lên cầu thang, chắc là chị lên. Mình mừng quắn đít vội chạy ra, nhưng chưa kịp kêu thì chị đã vô phòng đóng cửa lại.

Mình mở cửa phòng chị ra nhưng không được, khóa trái rồi. Thế là gõ cửa:

“Cốc…cốc”…

– Chị làm gì vậy?

Không nghe chị trả lời, mình gõ tiếp.

– Chị ra đây em nói này nghe nè, vui lắm!

Vẫn im lặng…

Hết cách, mình cũng không dám kêu lớn, sợ ba mẹ dưới nhà nghe được, đành ra ghế đá ở ban công, ngồi nt cho chị.

“Chị… giận em hả?”

Chờ 5p không thấy chị reply, mình bom tiếp tn thứ 2.

“E xl… Ra đây chơi đi, mát lắm nè! Đừng giận em nữa, có gì thì ra đây nói đi”

Vẫn không có chút động tĩnh, lần này mình bị bơ thiệt cmnr..

Suy nghĩ một hồi, mình lại nhắn thêm 1 tn, đành chơi “khổ nhục kế” vậy.

“Chiều giờ em sốt lại rồi, chắc tại trời nóng, thời tiết thất thường quá. Chờ chị về để nói chuyện cho đỡ mệt, mà giờ chị không thèm đếm xỉa gì tới em hết. Buồn quá!”

Lại tiếp tục chờ đợi… khi mình đã không còn chút hi vọng nào thì đt reo lên, aaa có một tn tới, mình thề chưa bao giờ nghe nhạc chuông tn hay hơn hôm nay:

“Ngủ chưa ku? Phim xem đã vãi, mai tao qua chép nữa nhen kekeke…”

Cái đệt, không phải tn của chị mà là của thằng Thanh sida, làm mừng hụt..

“Biến mợ m đê, tao đang bực, cấm làm phiền.”

“Bực gì vậy ku? Mai tao qua đó, coi chuẩn bị sẵn vài em vip nhen.”

Mình chả thèm trả lời, ngồi tự kỷ, vài phút sau lại thêm 1 tn tới nữa. Đang lầm bầm trong bụng chửi thằng Thanh sida vì cái tội làm phiền giây phút tự kỷ thiêng liêng của mình, chợt nhìn vào tn, mình mừng mún té ghế.

“T không giữ lời hứa. Chị không muốn nói chuyện với T nữa đâu. Lấy thuốc uống đi.”

Tốt rồi! Chị giận gì cũng được, miễn chịu nói chuyện với mình thì đều có thể giải quyết. Mình sợ nhất là chiến tranh lạnh, không nói lời nào như nãy giờ, mệt đầu lắm.

Mình: “E xl! Tại… em cũng không biết sao tự nhiên em làm vậy nữa…dù gì cũng lỡ rồi. Hay em đền cho chị hén?”

Chị: “Đền gì?”

Mình: “Hôm qua em hôn chị 3 cái thì giờ cho chị hôn lại em 30 cái. Trả gấp 10 luôn á, đền vậy được chưa?”

Chị: “Hứ… khôn quá hén! Chị giận T thiệt đó, không giỡn đâu nhen.”

Mình: “Em có giỡn đâu nè, nói thiệt mừ! Chị không chịu hả?”

Chị: “Không. Thôi chị ngủ đây, T ngủ ngon! Nhớ uống thuốc…”

Đang giận mà còn không quên nhắc mình uống thuốc, yêu thế chứ..

Mình: “He he em giỡn mà! Chị đừng giận nữa nhen… giờ em phải làm sao để chị không giận nữa..”

Chị: “Làm sao thì T tự hiểu..”

Mình: “Ax..em biết làm gì nữa đâu. Xl chị từ chiều đến giờ rồi…hix…giờ chị muốn em làm gì cũng được hết á. Miễn chị không giận em nữa!”

Chị: “Thiệt hông đó? Chị muốn gì cũng làm phải không?”

Mình: “Thiệt. Vì chị, chuyện gì em cũng làm, dù có lên núi đao, xuống biển lửa em cũng sẵn sàng hi sinh”

Câu này mình thuổng trong mấy phim kiếm hiệp, bọn khựa chém gió vãi cả lúa. Bắt chước nói cho chị vui thế thôi, thật ra mình lo bỏ mợ. Lỡ chị kêu “tự cung” chắc tàn đời trai..

Chị: “Thôi, xạo quá. Chị không cần T leo núi xuống biển gì hết đó. Chỉ cần T hứa mốt không được phép hôn chị nữa thôi.”

Mình: “Ax…yêu cầu gì mà ác quá vậy? Không cho hôn chị thì em hôn ai..hix..đổi yêu cầu khác điiiii..”

Chị: “Không được. T muốn hôn thì hôn bé Titi đi he he..”

Đệt, bé Titi là con chó bắc kinh nhà mình nuôi các bác ợ.

Mình: “Thôi…đổi yêu cầu khác đi hén! Trừ cái này ra, gì em cũng làm hết. Nhen chị!”

Chị: “Tùy T. T không chịu thì thôi, chị không nói chuyện với T nữa.”

Mình: “Hix…được rồi, ok ok em đồng ý. Hài lòng chưa? Chị ra đây chơi với em đi, trăng sáng lắm!”

Chị: “Thôi gần 10h rồi, chị ngủ mai đi làm sớm nữa. T uống thuốc rồi cũng ngủ sớm đi nha! T ngủ ngon!”

Mình: “Chị chưa hôn em đó.”

Chị: “Chưa chịu chừa nữa hả?”

Mình: “Em hứa không hôn chị nữa. Nhưng chị vẫn phải hôn em chứ, bữa nói rồi mà!”

Chị: “Uhm…Ummm moaaaa…vậy được chưa nè? Ngủ nha ông tướng nhõng nhẽo!”

Mình: “He he, chị ngủ ngon hén! Chụt…chụt….chụt…”

Chị: “Đã hứa không được hôn chị nữa rồi mà..”

Mình: “Hôn qua đt, chứ có hôn chị đâu. Hiếp người quá đáng!”

Chị: “Xí, ranh ma. Thôi chị ngủ đó…”

Mình: “Uhm, chị ngủ ngon!”

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276