Diễm

Phần 92
Phần 92

Hôm nay cũng như mọi ngày, gần 11h trưa, em Uyên sắp về rồi, mình lại háo hức nằm ngó ra cửa, chờ đợi nó mở toang ra và một thân hình mềm mại uyển chuyển đầy mê hoặc bước vào.

– Vừng ơi mở ra… 1… 2… 3… Úm ba la xì bùa… bùa xì la ba úm…

Nằm chờ lâu quá, rảnh rỗi sinh nông nỗi, mình bắt đầu đọc thần chú loạn xị ngầu. Bắt đầu là câu thần chú quen thuộc trong “Alibaba và 40 tên cướp”, cho đến mấy câu thần chú trong “Doremon” của anh Nobita.

– Ám ba ni bát mê hồng… xùy xùy….

Mấy câu chú cũ xài mãi mất thiêng, mình đành chuyển qua xài tuyệt chiêu của Pốp trong “Dấu ấn rồng thiêng”. Lần này đọc đi đọc lại chỉ tầm 10 lần thì em Uyên bước vào ngay, thần chú sư phụ Avandê truyền lại có khác, thật bá đạo và linh nghiệm. (xem thêm ‘dấu ấn rồng thiêng’ nếu muốn hiểu chi tiết )

– Gì mà hai mắt trợn ngược, miệng lảm nhảm tụng kinh vậy? – Vừa bước vào, chưa kịp tháo khẩu trang bao tay ra, em Uyên kinh dị nhìn mình.
– Uống nước bị sặc chứ gì đâu. – Mình chống chế.
– Phải không đó? Nghi quá! Có khi nào T ở nhà lâu quá đâm ra bị… – Vừa nói ẻm vừa chỉ chỉ tay vào đầu, ý nói mình bị thần kinh.
– Nhảm quá! Sao nay về trễ vậy? – Mình cắt ngang, đánh trống lảng sang chuyện khác.
– Phải đi in mớ tài liệu cho công ty. Sao vậy, trông Uyên về nãy giờ hả? – Ẻm mở khẩu trang ra, khoe nụ cười tươi như hoa.

– Đâu có. Tại thấy về trễ hơn mọi hôm nên hỏi vậy thôi. – Đời nào mình chịu nhận là mình đang chờ ẻm.
– Tính cho T cái này, mà nghe nói thấy ghét quá, miễn luôn. Uyên về phòng đây. – Ẻm cau mặt dợm người bước ra.
– Ax… he he… giỡn thôi… giỡn thôi mà!! Mua gì cho T vậy? – Gì chứ nghe tới có quà là mình khoái, bao sĩ diện bay biến hết, rối rít nói.
– Già đầu làm như con nít, thích quà lắm hả? – Ẻm bĩu môi.
– Ờ, kệ tui. Có không vậy? Hay là xạo đó?

– Uyên có bao giờ xạo T chưa?
– Ừ, thì chưa… nhưng đâu có nghĩa sẽ không bao giờ xạo.
– Nè. Mà giờ T chưa xài được đâu, chờ lành hẳn mới cần tới. – Ẻm bước ra ngoài cầm vào một bọc xốp to tướng, thảy đánh phịch lên giường khiến mình giật thót. Tặng quà mà làm như ném bom không bằng, phong cách thật xì tin.

– Gì vậy? – Mình chưa vội xem, tò mò hỏi.
– Coi đi rồi biết. Uyên về phòng thay đồ cái đã, nóng quá!

Ẻm vừa ra khỏi phòng, mình cầm bọc xốp lên nôn nóng mở ra ngay.

Ngồi nhìn những thứ lỉnh kỉnh trong đó, mình ngẩn người.

Ra là em Uyên mua áo cho mình, cũng ít thôi chứ không nhiều lắm, tầm 20 cái.

Xem kỹ lại thì có 5 cái là áo thun trắng, loại dùng để mặc ở nhà cho thoải mái mát mẻ. Ngoài ra số còn lại đều là áo để mặc đi chơi, thun và sơmi đủ cả.

– Không lẽ ẻm ra chợ gom đồ xổ hả ta??? – Mình lẩm bẩm.

Nhưng mình bác bỏ ý nghĩ này ngay. Ai chứ em Uyên làm gì có chuyện ra chợ mua đồ rẻ tiền, hơn nữa mấy cái áo đều khá đẹp, chất liệu vải cũng tốt, khó có khả năng là hàng chợ chất đống được.

Sau một lúc ướm thử, mình săm soi vạch tới vạch lui mớ áo, tìm xem còn tem mạc in giá trên đó không. Tìm mãi chẳng thấy, chắc ẻm gỡ sạch rồi, cũng tế nhị ra phết.

– À, còn một cái chưa tháo đây này.

Đúng là còn sót một cái áo ẻm quên tháo giá ra. Mình cầm lên xem ngay, 350k cho một cái áo thun body màu nude đơn giản.

– 350 x 15 = hơn 4m, chưa kể 5 áo thun loại mặc ở nhà. Con nhỏ này… bộ gom hết shop người ta à??

Mình dở khóc dở cười với bảng giá vừa tính ra. Xưa nay mình cũng thuộc loại con trai thích chải chuốt, không hẳn là điệu, nhưng dù sao lớn rồi, cần phải chăm sóc hình thức bề ngoài một tí cho lịch sự. Quần áo cũng hay đi mua, nhưng lần mua nhiều nhất chỉ 4, 5 cái là cùng. Số lượng lớn thế này, thú thật lần đầu tiên trong đời mình nhìn thấy, nội việc thử hết đống áo này chắc cũng đủ để thở oxy.

Đang bị thương chưa lành, không tiện thay ra thay vô nên mình chỉ cầm áo lên ướm thử. Hết cái này đến cái khác, công nhận em Uyên cũng có mắt thẩm mỹ, áo đơn giản nhưng nhìn sang, không lòe loẹt.

– Thích không? – Ẻm đột nhiên bước vào, lại ngồi lên giường cạnh mình, cười hỏi.
– Ờ, cũng được. Mua chi nhiều vậy? – Thấy ẻm vào, mình vội bỏ xuống không xem nữa.
– Có thằng trong công ty mời sinh nhật, không biết tặng gì nên Uyên ghé vô shop mua đại cái áo. Thấy đồ trong đó cũng đẹp, sẵn tiện mua cho T luôn. – Ẻm cầm mấy cái áo lên, vừa xem vừa nói.

Nghe kiểu ẻm nói chuyện, bỏ gần 5m ra mua đồ mà cứ như đi chợ mua mớ rau vài đồng lẻ ấy nhỉ.

– Mua vài cái được rồi, phí quá! – Mình chép miệng, thật ra trong bụng sướng rơn.
– Đâu tính mua nhiều. Tại thấy cái nào cũng đẹp, khó chọn lựa quá, gom hết cho xong, đỡ mệt đầu. – Ẻm thản nhiên nói.
– Xài tiền kiểu như Uyên, sớm muộn gì cũng thành giai cấp vô sản.
– Nghĩ Uyên tệ vậy à? Uyên xài nhiều nhưng kiếm được còn nhiều hơn, không phải loại chỉ biết sống nhờ vào gia đình đâu mà T lo.

– Ê… ê… không có xỏ xiên nhen! – Mình nhảy dựng lên.
– Xỏ xiên gì đâu, nghĩ sao nói vậy thôi mà! Tại có người có tật nên cứ thích tưởng tượng.. – Ẻm cười đểu.
– Hừ, cho là vậy đi. Nhưng Uyên chỉ đi làm ở công ty của chị Ngà, lương được bao nhiêu mà dám nói kiếm được nhiều?
– Làm ở đó chủ yếu cho vui, có cái giết thời giờ thôi. Uyên chơi chứng khoán, được không?
– Ax, biết gì mà chơi?
– Tùy, muốn nghĩ sao nghĩ. Tui ra đời còn sớm hơn mấy người, đừng có mà coi thường!

Ẻm nói thế mình cũng chịu. Mấy cái vụ chứng khoán cổ phiếu này nọ mình chả biết gì, nghe cứ như vịt nghe sấm. Càng nói càng khoe cái dốt ra, dẹp qua một bên cho lành.

– Chọn được cái nào ưng ý không? – Thấy mình im lặng, em Uyên hiểu ý, chuyển đề tài.
– Không vừa ý thì Uyên cũng mua rồi, có trả lại được đâu. – Mình nhún vai.
– Nghĩa là không thích cái nào hết? Ok, vậy thôi.

Ẻm gom đống áo nhét hết vào bọc, xách đi ra ngoài.

– Ê, cầm đi đâu vậy? – Mình hết hồn, gọi giật.
– Tặng thằng đó hết. – Ẻm sẵng giọng.
– Khùng hả? Cho nó một cái thôi chứ.
– T không thích mà, để lại làm gì chật nhà.
– Ai nói không thích? Dù gì cũng của Uyên mua, để đó mốt T mặc. – Biết ẻm đang giận, mình đành xuống nước một chút.

– Miễn cưỡng không hạnh phúc, không thích thì đem cho, o ép mặc làm gì! – Được thể ẻm càng làm già.
– Mệt nhen! Uyên đói chưa? Dọn cơm ăn đi, tí còn đi làm nữa kìa! – Mình lại phải xài tuyệt chiêu đánh lạc hướng.
– Cũng đói rồi, chờ chút. – Em Uyên để bọc đồ lại trong phòng, xuống nhà dưới dọn cơm lên.

Từ hôm ở bệnh viện về đến giờ, trưa thì mình ăn cơm cùng ẻm, tối lại đến chị Diễm. Sợ mình buồn nên hai người đem cơm lên cho mình sẵn tiện dùng chung luôn. Nhưng có một chuyện hơi khó hiểu, chẳng rõ có sự phân chia thỏa thuận nào đó giữa chị và em Uyên không, mà hai người luân phiên lên với mình.

Như đã nói ở trên, cứ buổi trưa là em Uyên, thì đến tối lại tới lượt chị vào, rất ít khi cả hai cùng xuất hiện. Thoạt đầu, mình cũng không để ý cho lắm. Nhưng cả tuần nay mọi thứ cứ diễn biến như vậy, có em Uyên thì không có chị, có chị lại vắng mặt em Uyên. Buổi trưa chỉ có mình ẻm, điều này cũng giải thích được đi, vì trưa chị phải ở lại tiệm. Nhưng còn buổi tối, thời gian mà cả hai người đều rảnh rỗi, em Uyên lại cứ ở lì trong phòng, bảo là bận làm việc.

Mặc dù rất thắc mắc, nhưng mình cũng không dám hỏi nhiều. Đành coi như không có chuyện gì, để thêm một thời gian nữa xem sao rồi tính. Hai người vẫn nói chuyện với nhau rất vui vẻ, chỉ hi vọng ngoài mặt thế nào thì trong lòng cũng thế ấy. Nếu không, mình sẽ rất khó xử. Nhất là trong tình trạng hiện giờ, lại càng không tiện nếu rắc rối tiếp tục tìm đến.

– Ăn cơm đi, sao ngẩn ra vậy? – Trong khi mình miên man suy nghĩ, em Uyên đã dọn cơm xong rồi.
– Ờ… bữa nay ăn ngon quá ta! – Nhìn đĩa thịt ram và tô canh chua cá hú, mình xuýt xoa.
– Ngon thì ráng ăn nhiều một chút, cho mau khỏe! Nằm ì ra đó báo hại người khác cực nhọc quá! – Ẻm nghênh mặt.
– Ai cần? Tại có người tự nguyện thôi, muốn từ chối cũng không được. – Mình trề môi, rồi mặc cho ẻm trừng mắt tức tối, mình vờ như không có chuyện gì, gắp lấy gắp để, cắm cúi ăn.

– Lúc gần đây, Uyên với chị Diễm không có việc gì chứ? – Được một lúc, mình giả bộ hỏi bâng quơ.
– Vẫn bình thường. T hỏi vậy là sao? – Ẻm nhìn mình.
– Không có gì. Tại thấy buối tối có mặt chị Diễm thì lại không thấy Uyên.
– Thì sao? Nhớ Uyên hả? – Ẻm nháy mắt.
– Nằm mơ đi! Thấy lạ nên hỏi thôi.
– Có gì đâu mà lạ! Tối Uyên bận làm việc.
– Bận gì bận hoài vậy? Lần trước cũng nói bận.
– Ừ, gần cuối năm công ty nhiều việc, làm không hết nên về nhà phải tranh thủ làm cho kịp. – Em Uyên vừa nhai nhóp nhép vừa nói tỉnh bơ, thật khó để biết ẻm có đang nói dối mình không.

Nếu ẻm đã muốn giấu, mình cũng hết phép, khó mà khai thác được gì. Trước mặt em Uyên mình còn dám hỏi này nọ, còn đối với chị Diễm, mình chẳng dám dò xét gì cả. Lâu nay mình vẫn tỏ ra ngu ngơ, không hay biết chuyện em Uyên có tình cảm với mình, giờ lơ tơ mơ chẳng may nói lòi ra, có trời mới biết chị sẽ như thế nào. Nghĩ đến viễn cảnh đó, lần nào mình cũng rùng mình mấy lượt vì sợ.

– Nói thật đi! Tự dưng mua đồ cho T nhiều vậy? – Gần tàn bữa cơm, mình hỏi.
– Nói rồi mà. Thấy đẹp thì mua thôi, T hay thắc mắc quá! – Em Uyên buông đũa.
– Nếu vậy sao trước giờ không mua, chẳng lẽ đến giờ mới thấy đồ đẹp à? – Mình bắt bẻ.
– He he… Hỏi nhiều thiệt! Nghe Uyên dặn nè, mấy cái áo đó đó, một năm T chỉ được mặc một cái thôi nghe chưa?
– Hả? Là sao? – Mình ngơ ngác.
– Là vậy chứ sao trăng gì. Uyên đếm rồi, tổng cộng là 20 cái, tặng thằng kia 1 cái còn lại 19 cái. Trong đó 5 cái áo mặc ở nhà không tính, 14 cái kia T phải xài 14 năm. Mỗi năm mặc 1 cái thôi, hết năm mới được thay cái khác. Hiểu chưa?

“Con nhỏ này, không lẽ bữa nay ra đường tông cột điện bị chập mạch mát dây rồi hay sao vậy kà?”

– Thì hiểu, nhưng tại sao phải làm như vậy? – Mình gãi tai.
– Để T luôn nhớ đến Uyên! – Ẻm cười chúm chím.
– Nghe giống trăn trối vậy? Uyên sắp đi đâu hả? – Mình thấy thái độ của ẻm có gì đó là lạ.
– Đâu có. Đùa chút thôi! Mà T hứa với Uyên đi!
– Hứa gì nữa? À à, vụ 1 năm mặc 1 cái áo đó hả?
– Ừ, hứa đi!
– Hứa thì hứa. Nhưng rủi mốt T mập quá, không mặc vừa thì sao? – Mình phì cười.
– Những yếu tố khách quan bỏ qua, miễn T xem trọng lời hứa với Uyên là được rồi.

– Rồi, hứa luôn! Được chưa cô nương?
– Ừm.
– Mà chắc phải chờ T lành hẳn mới mặc được. – Bỗng nhiên em Uyên đượm buồn, mình nói cho ẻm vui.
– Tới đó không biết Uyên có thấy được không nữa… – Ẻm trầm ngâm khá lâu rồi nói.
– Gì nữa? Nay thấy Uyên lạ quá vậy, có chuyện gì hả?
– Chọc T chứ có gì đâu. Thôi, Uyên dọn dẹp, về phòng nghỉ chút còn đi làm nữa. T ngủ đi!

Không đợi mình đáp, em Uyên bê mâm cơm đi ra ngoài, không quên đóng cửa lại.

Mình không nghĩ em Uyên đùa, chắc hẳn có chuyện gì nữa rồi. Nhưng cá tính của ẻm, đã không muốn nói thì có cạy miệng cũng chẳng hé răng. Biết sao được.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276