Diễm

Phần 271
Phần 271

Cuộc đời thường đi ngược lại những gì mà lòng người mong muốn. Nhưng lần này thật may là nó chiều theo mình. Mình đánh một giấc thật ngon, khi thức dậy thì trời đã sáng, hơn 6 giờ. Ở thành thị, 6 giờ vẫn còn sớm chứ ở vùng quê thì đã trễ rồi. Giờ này mọi người đều đã thức dậy ăn cơm sáng cho chắc bụng rồi ra ngoài làm việc, lo chuyện đồng áng các thứ.

Mình tự dậy mà không cần ai đánh thức cả. Có lẽ vì sâu trong tiềm thức vẫn còn đó mối lo dành cho chị, nên dù ngủ vẫn cứ day dứt sao đó rồi tự giật mình dậy. Phản ứng đầu tiên sau khi mở mắt ra là bật ngay dậy, chạy tới phòng chị nhẹ nhàng xoay nắm cửa mở ra, hí mắt nhìn vào, lầm thầm hy vọng chị vẫn còn bình yên ngủ trong đó cùng Uyên.

Vừa nhìn, đập vào mắt mình là trên giường có người, nhưng chỉ có một mình Uyên vẫn đang say giấc, còn chị thì chẳng thấy đâu.

Hồn vía mình bay hết lên mây, hốt hoảng phóng vào phòng lay Uyên dậy ngay:

– Uyên, Uyên, dậy đi!!!
– Hả? Gì vậy? – Cô nàng vẫn còn ngái ngủ, dụi dụi mắt.

Mình hỏi dồn:

– Chị Diễm đâu rồi? Uyên có biết chị Diễm đi đâu không?
– Chị Diễm… – Uyên lẩm bẩm, từ từ mới tỉnh táo được đôi chút, mơ hồ đảo mắt nhìn sang bên cạnh, sau đó ngó mình, hỏi ngược lại – Ủa, chị Diễm đâu rồi?
– T đang hỏi Uyên mà? Ngủ say không biết chị Diễm đi hồi nào hả? – Mình dở khóc dở mếu.

Cô nàng bàng hoàng ấp úng:

– Hồi 4 giờ mấy Uyên vẫn thức, thấy chị ấy ngủ say rồi, mệt quá Uyên mới ngủ, tính chợp mắt chút mà ngủ quên. Đi, đi kiếm mau!!!

Mình chỉ muốn hỏi để biết rõ chị Diễm đi đâu, có nói gì với Uyên không, biết cho đỡ lo. Vậy là đúng như mình đã sợ từ trước, chị Diễm âm thầm bỏ đi, không hề nói gì với Uyên cả.

Tụi mình quýnh quáng chạy ra ngoài, ngó quanh thì phát hiện chiếc xe máy của chị cũng không còn. Vậy là chị lấy xe đi, có nghĩa đi đâu đó xa chứ không phải lòng vòng gần đây còn biết mà tìm.

Mình và Uyên đều không có xe, cũng không thể đoán được chị bỏ đi đâu, cho nên hiện giờ muốn đi kiếm cũng chẳng biết đi về đâu nữa.

Hai đứa cứ đứng ngẩn người nhìn nhau, rồi lại nhìn ngó quanh quất. Nhớ ra một chuyện, mình chạy vô nhà lấy điện thoại gọi chị, hy vọng chị chịu nghe máy, nào ngờ không kết nối được. Tới khi vô phòng nhìn mới biết chị để luôn điện thoại ở nhà, máy cũng đã cạn pin tắt nguồn từ lâu.

Uyên thẫn thờ ngồi phịch xuống giường, lẩm bẩm:

– Rốt cuộc chị ấy đi đâu chứ? Nhanh vậy, rõ ràng chỉ mới nhắm mắt có một chút…

Mình không nỡ trách Uyên, cũng tự thấy không có quyền trách móc, chỉ động viên:

– Chắc đi mua gì thôi, chứ muốn làm chuyện dại dột thì cần gì phải lấy xe đi ra ngoài?
– Hy vọng vậy! Uyên sơ suất quá!

Mắt Uyên đỏ hoe, thần sắc vô cùng lo lắng, cứ tự trách bản thân hoài. Uyên thừa biết mình nói vậy chỉ để trấn an cả hai thôi, thực tế việc chị Diễm âm thầm ra đi thì lúc này trong lòng hai đứa đều đang tự đánh giá được mức độ đáng lo của chuyện này.

Mình rất muốn tin vào những gì mình vừa nói, nhưng nghĩ lại cũng tự thấy nó vô lý. Đặt trường hợp mình là chị thì chỉ muốn vùi đầu mà ngủ mãi thôi, ngủ cho quên đi hết mọi buồn phiền, còn tâm trí nào nữa đâu mà dậy sớm đi mua đồ hay làm gì đó? Nếu có đi ra ngoài, thì chỉ có thể vì muốn làm một chuyện gì đó tồi tệ mà thôi.

Trong bụng đứng ngồi không yên, mình vẫn ráng tỏ ra bình tĩnh, trấn an Uyên:

– Uyên đừng áy náy nữa! T còn mệt thức không nổi mà, sao trách Uyên được!

Cô nàng cắn môi, thay vì đáp thì lại hỏi:

– T có nghĩ được địa điểm nào chị Diễm có thể đi không?

Mình lắc đầu:

– Trên kia còn đoán bừa được vài chỗ, dưới này thì chịu thua.
– Vậy giờ sao? Không lẽ ngồi đây hoài, phải làm gì đó đi chứ?
– Biết làm gì giờ đây? Chỉ có nước kêu taxi chở đi kiếm, mà mình có rành dưới này đâu, biết chị Diễm đi đâu mà tìm?

Mình lo phát sốt nhưng thực tế là chả biết phải kiếm chị ở đâu hết, thay vì chạy lung tung không mục đích thì ngồi nhà chờ chị về còn hay hơn.

Uyên lo âu nghĩ ngợi một hồi, chợt a lên:

– Gọi điện cho ba mẹ chị ấy đi, chắc hai người họ biết kiếm ở đâu.

Mình khổ sở:

– Rồi Uyên tính nói sao để hỏi? Không lẽ kể cho cả nhà biết chuyện chị Diễm tính tự tử? Biết có phải như mình lo không, hay chị Diễm đi mua gì thật, lỡ nói vậy rồi họ hỏi nguyên nhân vì sao thì còn chết nữa. Lòi ra hết!

Cô nàng bực tức dậm chân:

– Vầy không được, kia cũng không được. Rốt cuộc T có thương chị Diễm thật không vậy? Đang lúc nước sôi lửa bỏng mà T cứ bình chân như vại, ngồi đó tỉnh bơ là sao?
– Lo chứ sao không! Nhưng lo là một chuyện, hành động phải suy nghĩ kỹ là một chuyện khác. Chưa gì đi nói với ba mẹ chị Diễm như vậy, lỡ lát chị Diễm về thì Uyên tính sao đây? Giải thích với dì dượng Hai làm sao? Hay Uyên tính kể hết mọi chuyện ra cho họ biết?

Mình rất lo là đằng khác, nhưng bây giờ có lo lắng làm bừa cũng chả được gì, thay vì rối trí lo nghĩ lung tung thì dành thời gian đó tỉnh táo nhìn nhận sự việc còn tốt hơn.

Hình như mặc cảm có tội vì đã ngủ quên, để chị Diễm lẻn đi mất nên Uyên không còn lý trí như ngày thường, cô nàng độp lại mình:

– Lòi thì lòi, lộ thì lộ chứ. Uyên nói T biết, một khi chị Diễm đã chết rồi thì những thứ khác không còn quan trọng nữa! T lo cái gì?

Nói tới đây, cô nàng bật khóc.

Mình cũng chẳng còn giả vờ bình tĩnh nổi nữa. Được rồi, gọi thì gọi. Cùng lắm mình sẽ nói toạc ra hết, miễn là kiếm được chị. Còn như chút nữa chị trở về bình an, không hề có ý định tự tử như bọn mình lo lắng, khi đó sự việc vỡ lở ra hết cả rồi thì tất cả cùng nhau gánh lấy hậu quả.

Mình không thèm nghĩ nữa. Kẻ nào làm kẻ đó chịu. Mình không có trách nhiệm phải che giấu nữa.

Trong chuyện này, tụi mình chỉ là nạn nhân thôi!

Uyên chọc cho cơn điên trong mình bùng nổ. Bao ức chế từ tối qua tới giờ này được dịp phát tác ra hết, mình hít sâu một hơi bấm mở danh bạ, gọi dì Hai. Trong lòng vừa âm thầm lo lắng cho an nguy của chị chưa biết thế nào, vừa nghĩ xem nên nói sao với dì Hai, bây giờ chỉ còn nước hy vọng dì đang không ở chung một chỗ với dượng, sẽ dễ che giấu hơn. Dù sao thì một mình dì Hai biết chuyện cũng không có gì quá lớn, cùng lắm về sau mình và dì hơi khó nhìn mặt nhau tự nhiên như trước thôi.

Chuông reo khá lâu dì mới bắt máy. Xung quanh khá ồn ào, mình hỏi ngay:

– Sắp về chưa dì ơi? Con, T đây.
– À, chuẩn bị lên xe về nè con! Mấy đứa ở nhà sao rồi, không có chuyện gì chứ? – Giọng dì vui vẻ bình thường.

Mình khẩn khoản:

– Dì ơi, chị Diễm đi đâu rồi, tụi con không biết kiếm ở đâu. Dì có biết chỗ nào chị hay tới lúc buồn không dì?
– Hả? – Dì thảng thốt – Con Diễm bỏ nhà đi hả? Sao vậy con? Đi lâu chưa?
– Con không biết nữa, chắc buồn chuyện hôm qua. Con sợ chị nghĩ quẫn rồi làm bậy, giờ muốn đi tìm mà không biết tìm chị ở đâu nữa…

Thật may là bỗng nhiên mình nghĩ ra cách có thể tạm thời che giấu được sự việc mà vẫn hỏi thăm được về chị. May mắn thật, mà nghĩ lại thì cái lý do này thực ra cũng rất đơn giản, dễ dàng khiến dì tin, vậy mà nãy giờ bọn mình chả đứa nào nghĩ ra, quýnh quáng quá thành thử chả suy nghĩ được gì cho ra hồn nữa cả.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276