Diễm

Phần 118
Phần 118

Tim mình đau nhói. Cũng chính con người này, tính cách này, e dè nhút nhát, ngây thơ ngoan ngoãn đã làm mình yêu thắm thiết. Nằm mơ mình cũng không ngờ có một ngày, người yếu đuối ngoan hiền như chị lại có thể cho ra một quyết định mà ngay cả những kẻ tự cho mình mạnh mẽ cũng khó thể làm được.

– T nói đi, chị nghe.. – Mặt chị vẫn cúi, tay mân mê tà áo.
– Em không có gì để nói hết. Người phải nói là chị.
– Chị? T muốn chị nói gì?
– Em muốn biết những gì chị nói với dì dượng lúc trưa là thật hay đùa? Lý do? – Mình vào thẳng vấn đề, không vòng vo gì nữa.

Chị nhìn mình, rồi nhìn vạt áo, một lúc lại tiếp tục nhìn mình, tay vẫn mân mê nó như muốn che giấu sự bối rối. Thủy chung chẳng nói lời nào.

– Sao không trả lời em? – Chờ không được, mình nói.
– Chị… không biết nói sao nữa..
– Có sao nói vậy, có gì khó khăn đâu!
– …!!

– Haizzz.. thôi được rồi. Vậy em hỏi từng câu cho chị dễ nói, được chứ? – Mình thở dài.
– Ừm..!
– Chuyện coi mắt hồi trưa, chị đồng ý là thật hay đùa vậy? – Tim mình đập như trống trận, mong mỏi chị sẽ cười khúc khích rồi bảo chỉ là đùa chọc mình thôi, được vậy thì hay biết mấy.
– Ừm..!
– Ừm là sao? Thật hay đùa? – Mình nín thở chờ đợi.
– Thật.

Toàn thân mình lạnh lẽo như rơi xuống vực sâu, mặt mày xây xẩm. Dù đã lường trước câu trả lời của chị, nhưng khi chính thức đối diện với nó, mình vẫn không thể chịu nổi. Trong lòng gào thét điều này chỉ là dối trá, chị đang đùa với mình, nhưng nhìn thái độ của chị, mình biết đây là sự thật. Gương mặt đó, ánh mắt đó, rụt rè nhưng chẳng chút ý cười. Chị không đùa.

– Chị… – Mình nghẹn giọng lắp bắp, nói chẳng ra hơi.
– Chị xin lỗi T nhiều lắm!!!

Chị ngước nhìn sự đau khổ của mình, mắt đã nhạt nhòa màn nước. Chị khẽ nắm tay mình nhưng rồi chợt nhớ ra gì đó lại vội buông.

Thật lâu, mình dần trấn định tinh thần. Bây giờ không phải lúc yếu mềm, mình cần phải mạnh mẽ, tỉnh táo để khuyên nhủ chị, phải giành lại chị trước khi tia hi vọng cuối cùng tan biến.

Mình hít một hơi thật sâu vào lồng ngực:

– Lý do, em muốn biết lý do?
– Không nói có được không? – Chị mím môi.
– Không. Em rất muốn biết!
– …!
– Chị nghĩ thế nào cứ nói thế ấy, đừng lo gì hết, em không sao đâu! – Mình trấn an.

– Chị không muốn nói nữa, khi khác mình nói.. – Chị vụt đứng lên.
– Sao vậy? Sao lại không nói được? – Mình ngỡ ngàng.
– T đừng ép chị nữa mà! Xin T đó… chị mệt lắm! T ra ngoài cho chị ngủ đi.. – Chị nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má.

– Chị mệt? Còn em không mệt sao? Quen nhau bao lâu, hứa hẹn những gì, chị còn nhớ không? Cố gắng biết bao nhiêu mới được đến hôm nay, đùng một cái chị đòi đi lấy chồng, bỏ em lại phía sau. Chị nói em phải làm sao? Hả???

“Rầm!!”

Mình điên tiết trút giận vào vách tường. Chị càng khóc, mình càng đau. Mà đã càng đau, lòng lại càng hận. Cớ gì chị lại muốn lấy chồng, bỏ rơi mình, để rồi hai đứa phải đau thế này?

Hành động của mình khiến chị khóc to hơn, tiếng nỉ non vang vọng khắp nhà. Cũng may ba mẹ đi vắng, nếu không thật chẳng biết ra thế nào.

Mình thừa biết chị nghĩ gì, nhưng mình muốn nghe chính miệng chị nói ra, để rồi sau đó sẽ phân tích, giải thích cho chị hiểu đó là quyết định sai lầm. Mình và gia đình mình mới chính là nhà của chị.

– Hôm nay nếu chị không nói, em sẽ ngồi ở đây luôn. – Mình ngồi xuống.

Em Uyên lấp ló ngoài cửa, mình ra hiệu cho ẻm đừng vào. Có lẽ nghe chị khóc lớn, ẻm sợ có chuyện nên chạy lên.

Nhìn chị nước mắt nước mũi tèm lem, bao nhiêu bực tức trong mình tan thành mây khói. Lấy khăn nhẹ nhàng lau mặt cho chị, mình dịu giọng:

– Đừng khóc nữa! Em hơi nóng… chị nín đi rồi mình nói chuyện!
– Mỗi lần T như vậy… chị sợ lắm..!! – Chị nấc nghẹn, nhìn mình oán trách.
– Xin lỗi mà!! Em không vậy nữa đâu. – Mình vòng tay ôm chị.

Ngồi tựa vào người mình một chút, chị nhổm dậy, đứng đối diện mình.

– Nói em nghe được chưa? – Mình ôn tồn hỏi, ráng chặn lại sự hối hả, bức bối trong lòng.
– Chị nói, nhưng T phải hứa không nổi giận nữa! – Chị lấm lét ngó mình.
– Ok, em hứa! Chị nói đi! – Giờ chị có bắt mình làm gì mình cũng làm, đừng nói lời hứa cỏn con thế này.
– Chắc không đó? Hứa rồi nhen! – Chị vẫn nghi ngờ.
– Chắc như bắp. Nói lẹ giùm cái cô nương! – Kiểu cách trẻ con của chị làm mình đang lo lắng cũng phải phì cười.

Thấy mình cười, chị mới tỏ ra yên tâm. Sau khi trầm ngâm, đắn đo như sắp xếp lời nói, chị cắn nhẹ môi:

– Chị muốn lấy chồng là thật. T khoan hãy nói gì, nghe chị nói hết đi. Ba mẹ chị lớn tuổi rồi mà ngày nào cũng phải đi làm thuê làm mướn cho người ta, sống cực khổ thiếu thốn đủ thứ. Lúc trưa mẹ chị nói dạo này ba bị đau lưng, tối về là ê ẩm khắp người, suốt đêm không ngủ được, chị lo lắm! Nên..
– Nên chị muốn lấy chồng giàu có để báo hiếu? – Mình cắt ngang.
– Ừm. – Chị lặng lẽ gật đầu.
– Chỉ vậy thôi?
– Ừm.
– Không còn lý do nào khác?
– Ừm.

– Chị đang nói dối em đúng không? – Mình nhìn thẳng vào mắt chị.
– Không có. – Chị bối rối quay đi.

– Nếu chị không chịu nhận, vậy để em nói chị nghe tại sao em biết chị nói dối. Thứ nhất, việc dì dượng lớn tuổi rồi vẫn còn chịu cực chịu khổ, đâu phải chỉ mới ngày một ngày hai. Sao lâu nay chị không đòi đi lấy chồng phụ giúp gia đình mà lại muốn vào lúc này, ngay khi mình vừa có nhiều chuyện không vui xảy ra? Thứ hai, hồi trưa lúc dì dượng bàn chuyện gả chị, rõ ràng khi đó chị chưa hề nghe chuyện dượng bị đau lưng, nhưng lúc ấy chị vẫn đồng ý đi coi mắt. Em nói vậy đã rõ ràng chưa? Tóm lại, em biết chị muốn đi lấy chồng không liên quan gì đến lý do phụ giúp gia đình như chị vừa nói, hoặc có chăng nữa thì đó cũng chỉ là thứ yếu, lý do chính khiến chị quyết định như vậy là vì em và Uyên, vì lo sợ áp lực từ gia đình em, phải không?

Mình tuôn một tràng, nói hết những suy nghĩ ứ đọng trong đầu từ trưa đến giờ không được giải tỏa. Nói xong, mình thấy cả người nhẹ hẫng như vừa trút được gánh nặng nghìn cân, thêm vào vẻ mặt ngơ ngẩn của chị, mình biết đã nói trúng tâm ý chị.

– Có gì phải ngạc nhiên? Em không hiểu chị, còn ai hiểu nữa. – Mình đắc ý.

Nếu chỉ có thế này, mình tin chắc có thể thuyết phục được chị. Bất kỳ ai đừng mong cướp được chị khỏi tay mình.

– T nói không sai, nhưng mà chưa đủ.. – Chị lắc đầu.
– Gì nữa? – Đến phiên mình ngơ ngác.
– Chị không muốn nói làm T đau lòng, nhưng mà… chắc không nói không được..
– Chị nói đi! – Thái độ nghiêm trọng của chị làm mình vô cùng lo lắng.

Chị bước lại cửa sổ, đưa đầu ra ngoài hứng gió trời như để thanh tĩnh tinh thần, lấy thêm can đảm để nói điều gì đó với mình. Sau giây lát suy tư đắn đo, chị hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng:

– Từ hôm xảy ra chuyện ấy đến giờ, chị luôn bị hình ảnh đó ám ảnh, tối ngủ cũng nằm mơ thấy..
– Hình ảnh nào?
– T và bé Uyên ôm nhau..

Mình lặng người, chẳng biết nói gì.

– Chuyện qua rồi, đã là quá khứ rồi. Chị không ghét bé Uyên, cũng chẳng trách T. Chị muốn quên đi, bỏ qua hết, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng sao không làm được. Mỗi khi chị rảnh rỗi, cảnh tượng đó lại hiện ra, ngủ cũng mơ thấy. Lòng tin của chị dành cho T cũng không còn, luôn lo sợ nếu mình tiếp tục, liệu còn có lần thứ 2, thứ 3, thứ 4… T làm như vậy nữa không? Nếu chuyện đó xảy ra lần nữa, chị chết mất!!!

– Sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa. Bây giờ không, sau này càng không có. Chị tin em đi!! – Mình gằn giọng khẳng định thật mạnh.

– Chị xin lỗi! Chị muốn lắm nhưng không thể tin T được nữa! Tình yêu mà không còn lòng tin thì đâu thể nào có được hạnh phúc! Mình chia tay đi, T đến với bé Uyên, chị lấy chồng báo hiếu cho ba mẹ…

– Chị có biết mình đang nói cái gì không? Em không cho phép chị làm vậy! – Mình gầm lên.
– Không cho phép thì T làm gì? Giết chị sao? – Chị bặm môi.
– Em… em… – Mình lắp bắp mãi chả nói được lời nào. Bất lực quá!

– T về phòng đi, chị muốn ngủ!
– Chị đang giỡn phải không? Vậy đủ rồi, đừng giỡn nữa.. – Mình cố trông chờ một phép lạ hiện ra.
– Những gì từ nãy đến giờ chị nói đều là thật. T đừng như vậy nữa, không tốt cho hai đứa mình..
– Như thế nào mới tốt? Em quen người khác, chị lấy thằng Hàn xẻng đó, vậy là tốt hả? – Mình hét to như thằng khùng lên cơn.

– Thà như vậy còn hơn chị phải sống chung với một người chẳng biết sẽ lừa dối mình lúc nào, ôm ấp một cô gái khác sau lưng mình. Cảm giác bị phản bội đó, T làm sao có thể hiểu được?! – Chị nức nở gào lên.

Cơn điên của mình vụt tắt. Phản ứng của chị vươt quá sự tưởng tượng của mình.

– Đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi, em đã giải thích với chị nhiều lần rồi mà. Em biết lỗi rồi, em sẽ không bao giờ làm gì có lỗi với chị nữa! Nếu chị không tin, em có thể thề, thề độc cũng được, miễn là chị tin và tha thứ cho em!

– Thề rồi thì sao? Chị có thể coi như chưa từng chứng kiến chuyện đó? Có thể vui vẻ tin tưởng, yêu thương T như trước kia? Chị không làm được.

– Em không đòi hỏi chị phải tha thứ cho em ngay bây giờ. Em chỉ xin chị cho em một cơ hội để bù đắp, để sửa sai! Rồi thời gian qua, chị sẽ quên được mà, mình sẽ lại vui vẻ như trước kia! – Mình cố giải thích trong tuyệt vọng.

– Không phải chị không cố gắng, hai hôm nay chị đã thử rồi, chị không làm được. T có nói thêm cũng chỉ vậy thôi, không thay đổi được gì đâu. Ra ngoài đi, chị mệt lắm rồi! Xin T đó! – Chị như biến thành người khác, quyết liệt và tàn nhẫn.

– Em..
– Ra đi!
– Em không ra, không đi đâu hết. – Mình chai mặt, ngồi lì xuống giường.
– Được rồi. T không đi? Chị đi.

Nói là làm, chị mở tủ gom đồ ngay lập tức.

– Đừng! Em đi, em đi nè! Chị ngủ đi.. – Mình hoảng hồn vội đứng lên, đi nhanh ra ngoài, không dám ở lại thêm một giây nào nữa.

“Rầm!”

Vừa ra khỏi phòng, cánh cửa đã đóng sầm sau lưng mình.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276