Diễm

Phần 232
Phần 232

– Xe hơi? – Mình tưởng vừa nghe lầm.

Uyên cười:

– Ừ. Tặng T một chiếc, chịu không?
– Ha ha! – Mình cười sặc, sau đó phẩy tay – Thôi, giỡn hoài!

Uyên gắp một miếng sashimi tôm, chấm chút nước tương pha mù tạt rồi cho vào miệng. Cô nàng vừa từ tốn nhai vừa nói:

– Sao T nghĩ là giỡn? Rủi Uyên nói thật thì sao?
– Vậy… tính tặng xe giá trị bao nhiêu đây?

Nghĩ Uyên giỡn, mình cũng đẩy đưa cho vui.

– Uyên không có nhiều, tầm 1 tỷ đổ lại thôi. Có chê không? – Cô nàng nói mà cứ cười cười, chắc đang thích thú vì nghĩ mình dính quả lừa.

Mình gật gù:

– Hơi rẻ, mà thôi vậy cũng được! Uyên có lòng thì T có dạ, không nhận mất công có người buồn!
– Ha ha…

Uyên cười phá lên, mình cũng cười. Tếu táo vài câu, không khí vui nhộn hẳn. Uyên chuyển sang chuyện khác:

– Sao? Có tính đi đám cưới Uyên không?

Từ nãy đến giờ mình cố tình lờ đi, không nhắc gì tới mấy chuyện này vì sợ sự thật phũ phàng, rốt cuộc Uyên vẫn lôi ra. Vừa vui được tí lại cảm thấy hụt hẫng khó chịu, mình nói:

– T sẽ đi với một điều kiện.
– Nói nghe thử!

Mình gác đũa, nhìn thẳng vào Uyên:

– T là chú rể.

Cô nàng đang nhai nhóp nhép nghe vậy mém sặc, bật ho vài tiếng, phải vuốt vuốt ngực cho xuống. Động tác này quyến rũ khó tả, nhìn tay Uyên lướt trên khuôn ngực trắng và căng hơi lấp ló mà mình thầm ước đó là bàn tay mình.

Cô nàng hơi đỏ mặt vì ho, vờ như không hiểu:

– Không lẽ đám cưới có một cô dâu mà những hai chú rể? À, ý T là làm phù rể đó hả? Vậy thì ok!
– Chú rể, chồng Uyên đó, chứ làm phù rể làm gì? – Mình hừ nhạt.

Cô nàng phẩy tay:

– Vậy coi như Uyên chưa mời! Quên mất, T xé tan nát thiệp mời rồi còn gì nữa!

Mình trầm ngâm không đáp. Không gian chìm vào thinh lặng, cả hai lặng lẽ dùng bữa.

Mình thấy rất khó chịu, bị dồn nén lắm rồi, tâm trạng mình lúc này chẳng khác gì trái bom nổ chậm, sắp sửa bùng nổ tới nơi. Vừa buồn, vừa đau, lại ấm ức, hình như Uyên đang cố tình đùa giỡn mình. Phải chăng Uyên thích thú khi làm mình buồn? Hay do mình níu kéo như vậy chưa đủ, cô nàng muốn nhận thêm nhiều tràng ỉ ôi thê thiết từ mình nữa để bù đắp lại sự thờ ơ trước kia?

Mình không ngại làm điều đó, tới nước này rồi thể diện chả là gì so với mất Uyên. Nhưng mình biết cho dù mình có làm vậy cũng khó thể thay đổi được gì, Uyên đã quyết định từ trước khi lên đây gặp mình rồi. Trừ khi… trừ khi mình đem cái chết ra để hù dọa, song đó chỉ là suy nghĩ nảy ra đêm qua, trước lúc Uyên rủ mình tự tử. Sau khi cô nàng kêu mình bóp cổ cô nàng chết đi, mình hoàn toàn dập tắt ý định đó.

Ngay cả cái chết còn không thể làm Uyên sợ, liệu còn gì lay chuyển được Uyên, khiến Uyên nghĩ lại và cho mình một cơ hội? Nghĩ thật vô vọng!

Uyên như không có ý mở miệng, chỉ trầm tư ngó xuống đường phía ngoài, tay cầm chiếc đũa nghịch nghịch thức ăn. Mình hắng giọng:

– Hồi sáng thức dậy không thấy Uyên đâu, cứ tưởng Uyên đi rồi. Sao ở lại vậy?
– Uyên đi rồi đó chứ… – Uyên lấp lửng, vẫn cắm cúi nghịch thức ăn, rồi nói thêm mà không hề nhìn mình – Chẳng hiểu sao lái xe một vòng, nhìn lại thì thấy vừa vòng về chỗ T, nên Uyên quay lên.

Mình trố mắt, sau bật cười:

– Bị ma dắt hả?
– Chắc vậy.
– Ma nào khôn mà chu đáo vậy, biết dắt Uyên đi mua đồ cho T rồi mới quay lại nữa?

Uyên ngừng tay, hơi liếc mình:

– Con ma tên “u mê”, ám mấy năm chưa chịu buông tha nữa!

Cách Uyên bộc lộ khơi lên chút hy vọng trong mình. Mình liếm môi nói:

– Nếu vậy, Uyên…
– T đừng nói gì hết! Bữa nay cứ làm theo những gì Uyên nói thôi, được không? Đừng yêu cầu gì ở Uyên! – Uyên cắt lời mình.
– Ừm. T chỉ muốn biết khi nào Uyên đi thôi?
– Chưa biết. Có thể lát nữa đi thăm bạn T xong sẽ đi, hoặc chiều, tối, có khi ngày mai chưa biết chừng. Tùy thuộc tâm trạng! Bởi vậy, nếu T muốn ở gần Uyên lâu hơn thì đừng làm Uyên buồn, biết chưa? Dạo này Uyên hơi khó ở trong người, hay nổi cơn bất chợt lắm!

Cô nàng chống cằm cười tủm tỉm, trông vừa đáng yêu vừa đáng ghét.

Những lời này giống hệt cơn mưa rào tuôn đúng lúc, tưới tắm trái tim đang khô nẻ trong mình, thắp lên thật nhiều hy vọng. Cho dù thế nào, chỉ cần được ở gần nhau thêm một đêm nữa biết đâu sẽ khiến Uyên suy nghĩ lại. Chẳng phải hôm qua cô nàng nói chỉ ở một đêm thôi đó sao, vậy mà hôm nay chủ động gợi ý, như vậy có nghĩa mình vẫn còn cơ hội, quan trọng là có nắm bắt được hay không.

Trong lúc nghĩ ngợi lung tung, mình vô tình nhìn sâu vào mắt Uyên, cô nàng cũng nhìn trả không hề tránh né. Mình nhìn thấy hình ảnh mình in sâu trong mắt Uyên, cảm nhận được tình cảm chứa chan trong đó. Bất tri bất giác, hai đứa nhìn nhau thật lâu, giống như hồi nhỏ hay chơi trò thi xem ai chớp mắt trước vì mỏi vậy.

Một lát, Uyên chớp mắt, thì thầm:

– Đang nghĩ gì vậy?
– Nghĩ coi đêm nay nếu Uyên ở lại thì T nên ngủ hay thức! – Mình làm mặt gian manh.
– Lại vớ vẩn nữa rồi! – Cô nàng nhíu mày – Phải nói gì cho Uyên vui chứ, làm Uyên buồn Uyên đi à!
– T đang nghĩ tới đêm nay thật mà! Cứ nghĩ tới việc được ôm Uyên ngủ thêm một đêm nữa, thấy vui lắm!
– Chỉ nghĩ ôm thôi hả? Thật không? Chả tin!

Mình tỏ ra thật thà:

– Thật. Uyên cho làm gì thì T làm đó thôi, ngoài ra không dám đòi hỏi hơn!
– Mơ đi, hì hì!

Lúc này, mình mới để ý giai điệu bài Burning đang vang lên, vừa đúng đoạn thổn thức: “Oh when the night falls… What are you dreaming of”

Lời bài hát khiến mình rung động rất mãnh liệt, vì nó diễn tả chính xác tâm trạng mình ngay thời điểm này.

Chẳng biết Uyên có nhận ra không, mình thấy cô nàng thoáng nhắm mắt như đang phiêu theo điệu nhạc ngân nga, êm dịu lẫn buồn thảm. Uyên rất thích nhạc US – UK, chắc là biết bài này và ý nghĩa của nó.

Chờ bài hát kết thúc, Uyên mới lên tiếng:

– T no chưa? Ăn gì nữa không?
– No rồi. – Mình đáp.
– Ừm, vậy về.

Thanh toán xong, hai đứa ra xe. Chạy được một đoạn, Uyên nói:

– Nãy quên hỏi bạn T có muốn ăn sushi không, giờ biết mua gì đây?
– Tụi nó bệnh, không tiện ăn cái đó đâu! Ghé tiệm cơm mua hai hộp cơm được rồi!
– Vậy T chỉ đường đi! Quán nào ngon?
– Quán nào cũng được, tụi nó dễ ăn lắm! – Mình xuề xòa.
– Vậy sao được. T đi một mình khác, có Uyên khác, phải mua coi sao cho tươm tất! – Cô nàng lườm một phát.

Mình phì cười:

– Làm quá! Đi thăm bệnh mà giống đi ra mắt vậy? Tiếng tăm của Uyên, tụi nó đứa nào chả biết mà còn sợ mất mặt!
– Là sao? Vụ gì? – Cô nàng khó hiểu.
– Nhớ lần qua nhà thằng Thanh dự sinh nhật nó không? Uyên đá tét chân mày thằng kia đó.
– T nhắc mới nhớ, mà có liên quan gì? Không lẽ…
– Ờ, bữa đó có hai thằng này nữa. Tụi nó chứng kiến từ đầu tới cuối. – Mình cười hì hì. Mỗi lần nhớ lại chuyện này cứ thấy buồn cười.

Thấy mình cười, Uyên đang làm mặt lạnh cũng cười theo. Cô nàng trề môi:

– Tui vậy đó rồi sao? Bộ thấy là tui sợ hả? Mà chuyện đó thì có liên quan gì tới đi thăm bệnh? Bộ dữ dằn thì không mua được phần cơm coi cho được à?
– Ha ha, ý là tụi nó biết Uyên quá rồi, còn gì nữa đâu mà sợ kỳ!
– Kệ. Tóm lại kiếm quán nào lớn lớn rồi mua!

Được vậy càng tốt. Nói chứ mình đâu muốn tụi thằng Hải ăn cơm dở, chỉ tại mấy bữa nay không có xe, toàn cuốc bộ nên chỉ mua cơm gần bệnh viện thôi.

Mình nhìn hai bên đường tìm quán cơm, sau khi thấy một quán lớn đang bày ra mấy vỉ nướng thịt thơm nức lỗ mũi bèn kêu Uyên dừng lại, chạy vô trong mua ba hộp cơm xách ra. Thấy vậy, Uyên thắc mắc:

– Mua chi ba hộp dữ vậy? T ăn hả?
– Ừ. Còn hơi đói!
– Ăn vậy còn đói?
– Toàn thịt, phải có cơm mới no được chứ.
– Số T không giàu được!

Cô nàng tặc lưỡi buông một câu rồi chăm chú lái xe.

Mình cà khịa:

– Uyên tập cho T ăn sang vậy, mốt Uyên lấy chồng rồi ai dẫn T đi ăn nữa?
– Thì kiếm nhỏ nào giàu kêu nó dắt đi!
– Dâu dễ, thời buổi này tụi con gái mắt để trên trời không à! Khó kiếm vợ giàu lắm!
– T dẻo mỏ lắm mà, lo gì!
– Chỉ dẻo với Uyên thôi.
– Xàm!

Uyên đã cảnh cáo mình không được làm Uyên buồn, cho nên cả đoạn đường về mình không hề nhắc gì tới mấy chuyện không vui, chỉ thỉnh thoảng châm chọc vài câu không đầu không cuối. Vậy mà cô nàng vui hẳn ra, cười suốt, có lúc còn thò tay qua đập mạnh vào vai mình.

Tới lúc vào trong bệnh viện, thấy mình dẫn Uyên vô thật, bọn Hải khìn, Hưng mập hết hồn cứ trố mắt ra. Đây là lần đầu tụi nó tiếp xúc trực diện với Uyên, đợt tiệc sinh nhật Thanh sida tuy có gặp nhưng chẳng nói được mấy câu thì xảy ra chuyện, sau đó mình đã đưa Uyên về ngay rồi. Bởi vậy lần này gặp lại, hai thằng đầu trâu mặt ngựa không sợ trời không sợ đất vậy mà khi nói chuyện với Uyên lại hết sức e dè, cảm tưởng tụi nó trước khi nói gì cũng phải đánh lưỡi cả chục lần, cứ như sợ nói sai sẽ bị Uyên “nổi điên” đá tét chân mày giống thằng đợt trước.

Tuy nhiên nói chuyện một hồi, Uyên vui vẻ không có vấn đề gì, tụi nó như được dỡ bỏ gánh nặng, nhẹ nhõm thoải mái trông thấy. Mình biết Uyên cởi mở với bạn mình vì mình, vì cảm kích tụi nó do giúp đỡ mình mới gặp nạn, mặc cho chuyện đó thể hiện mối quan tâm của mình dành cho chị Diễm.

Tranh thủ lúc Uyên ra ngoài nghe điện thoại, Hải khìn khều mình rồi bật ngón cái lên, thì thào:

– Nhất mày!
– Móa, ngon vãi! Vậy mà mày còn bỏ để chạy theo Diễm làm cái gì? Chê thì nhường tao đi! – Hưng mập xuýt xoa, nước miếng đọng quanh mép.

Mình cười trong khi mặt nhăn như khỉ:

– Nếu mày dám thì tao sẵn sàng nhường!

Hải khìn cười sặc sụa:

– Giỡn chứ có cho vàng thằng mập cũng không dám, tụi tao nghe Thanh sida kể chuyện bẽ mặt của nó rồi! Dính vô người đẹp ngựa chứng này sợ có ngày vỡ mồm thì bỏ mẹ!

Thực ra tụi nó nói có phần đúng chứ không sai. Uyên đẹp thì có đẹp, nhưng nhìn lung linh vậy thôi, kiểu người trong thì hãi, người ngoài lại ao ước. Cô nàng cá tính mạnh quá, mình nghĩ nhiều người gặp cũng thấy ngại, sợ không hòa hợp nổi. Ngay cả mình lắm khi cũng dở khóc dở mếu, hiện tại có thể Uyên yêu mình nhiều nên chấp nhận nhường nhịn mình phần nào. Còn về sau này, ví dụ may mắn hai đứa thành đôi, ra sao còn chưa biết được. Có khi lúc đó cô nàng nuốt chửng luôn mình.

Mình ngang thì ngang, tui nhiên so ra chả bằng một góc của Uyên. Thế nên thành thực mà nói, Uyên làm người tình sẽ tốt hơn làm vợ. Chỉ là hiện tại trái tim mình lấn át lý trí mất rồi, vậy nên bất chấp.

Nếu đến được với nhau, mình sẽ cố gắng uốn nắn Uyên một chút. Người ta thường nói đàn ông “dạy vợ”, mình thì không dám dạy rồi, chỉ hy vọng góp ý uốn nắn được chút thôi là đã mừng lắm.

Uyên nghe điện thoại xong, bọn mình nán lại thăm hỏi tình hình tụi bạn thêm một lát rồi ra về để bọn nó thoải mái ăn cơm. Tạm thời cả hai thằng đều rất ổn, theo bác sĩ thì có lẽ sẽ được xuất viện nhanh hơn dự kiến.

Trên đường về, Uyên cười và đưa ra nhận xét:

– Hình như bạn T ngại Uyên lắm thì phải!
– Ngại chứ gì nữa, tụi nó sợ tét chân mày! – Mình tếu táo.
– Xì, làm như Uyên là côn đồ không biết phân biệt phải trái vậy! – Uyên liếc mình bằng nửa con mắt – Không táy máy tay chân, không nói năng bừa bãi thì ai đụng chạm làm gì?
– He he, nói chứ lúc đầu tụi nó hơi ngán thôi, sau hết rồi. Uyên thấy mà?

Cô nàng gật đầu:

– Ừm. Còn thấy cả cảnh bạn T giơ ngón cái khen hay nữa. Chiến công hả?

Không nghĩ Uyên đứng bên ngoài lại thấy được cảnh này, mình ấp úng:

– Đâu. Nó khen cơm ngon mà!
– Chưa ăn sao biết ngon?
– Nhìn thôi là biết ngon rồi!
– Xì, giỏi chống chế!

Cô nàng hơi trề môi, tuy vậy không truy cứu nữa. Mình cũng chỉ đáp qua loa cho có thôi, thừa biết Uyên sẽ không tin. Đôi khi người ta hỏi chỉ để hỏi, để nghe một lời giải thích chứ cũng chẳng quan tâm lời giải thích đó hợp lý hay không, vì chuyện chẳng quan trọng.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276